Sản
Vật Của Bán Đảo Cà Mau
Phan Trung
Nghĩa
Nam
Bộ là một vùng đất nổi tiếng trù phú
của cá nước, bởi hai lẽ: bản thân của
vùng đất đã sản sinh rất nhiều sản
vật, đồng thời đây là vùng đất khai
mở muộn màng nên điều kiện tự nhiên
vẫn còn thích nghi đối với các loài động
vật hoang dã. Mỗi một vùng, miền của Nam bộ
thể hiện sự trù phú khác nhau; ví như An Giang thì
nổi tiếng cá trắng mùa lũ…còn ở bán đảo
Cà Mau, từ rất xa xưa, đã nổi tiếng bởi
nguồn lợi cá đồng. Cá đồng ở đây
phải kể luôn cả lươn, rùa, rắn,
ếch…Nhưng bây giờ cá đồng cũng đã
giảm nhiều, do đó tôi xin đặt góc nhìn cách
đây 30 năm, có như thế mới phản ánh đúng
thực tế cái miền đất trù phú nức tiếng
Nam kỳ nầy.
Nhà
tôi cả một miền quê của tỉnh Bạc Liêu, ngày
xưa khi mưa đầu mùa chụp xuống là
người thôn quê vùng bán đảo Cà Mau túa ra đồng
đón nhận những sản vật của thiên nhiên.
Nhưng đám mưa đầu mùa ấy quê tôi gọi là
mùa sa mưa, cái mùa rất kỳ lạ của trời
đất. Ông trời giống như một người
đàn bà chuyển dạ khó tính, những đám mây màu khói
đèn cứ dần qua đảo lại, trời gầm
gừ, ở góc trời xa sắm chớp nhì nhằng… và
sau đó mới chịu trút xuống đất một
cơn mưa đầu mùa lớn đến tối
đất. Sau cơn mưa, trời yên lặng lạ
thường, ai đốt lửa để khói
đốt đồng lừng lửng giữa trời
chiều tím thẩm, trông buồn xa xăm, vô cớ. Khi màn
đêm chụp xuống, tiếng ếch nhái…nổi lên
rộn rã đồng quê. Đó chính là khúc hát đầu mùa
của đất, nó như thúc dục, mời gọi
người quê ra đồng. Thế là họ mang vỏ,
sách đèn ra ruộng soi ếch, soi cá…Nhưng đám mưa
đầu mùa giống như một sự phối
ngẩu của trời và đất, vạn vật
nẩy mầm sinh sôi.
Hồi
đó ếch nhái nhiều vô kể. Nhái thường ở
những vùng đất nhiễm mặn, gọi là
đất cỏ. 12 giờ đêm ta sách đèn khí đá
đến chỗ vũng mã đìa lạng hay hố pháo mà
soi thì bắt gặp cơ man nào là nhái, giờ đó nhaí
bắt cặp, đẻ trứng và "dạn khù"
hàng đóng. Ta chỉ còn cách là hốt vào vỏ chứ không
thể bắt từng cặp. Bắt một hồi đã
quãy không nổi, mùa mưa năm nào nhà tôi cũng gọng
mấy mán đầm nhái, ăn không hết phải
đỗ bỏ, bán chẳng ai mua. Còn ếch thì ở
những vùng đất thuần ngọt. Mùa soi ếch thì đồng
quê vui lắm, nhưu mở hội, ánh đèn soi ếch
thắp sáng đồng ruộng như một thành phố
về đêm. Cách soi ếch phổ biến là đầu
hôm bắt cho vào vỏ 2-3 con ếch làm ếch mồi. Sau
đó chọn một chỗ có địa hình tốt mà
đặc vỏ. Xong, ta cứ mặc tình đi tán gẩu
với mấy nàng soi ếch ở cánh đồng bên
cạnh, một hai giờ sau về bật đèn lên là
đã thấy ếch bắt cặp đầy quanh cái
vỏ. Cứ thế ta bắt từng cặp đầy
vỏ thì mang về, dễ như đi chợ mua ếch.
Thiên
nhiên có những điều kỳ lạ, sáu tháng mùa hạn
đổng khô cỏ cháy, tưởng như không có loài gì
sống nổi, vậy mà rồi khi mưa đầu mùa
chụp xuống, đồng xâm xấp nước là không
biết từ đâu có rất nhiều cá lóc, cá rô, cá
trê….nhảy long lóc trên đồng để tìm chỗ
đẻ trứng. Những con cá mình đầy trứng,
dân đi soi cá cứ thế mà nhặt cho vào vỏ. Chỗ
nào sâu một tí thì dùng dao chặt cá.Hồi đó cá
nhiều lắm, đi soi cá một đêm 5-7 kg là chuyện bình
thường. Mà nào chỉ có cá, soi gặp rùa, lươn,
rắn… rất thường. Chỗ lươn, rùa,
rắn… hay lên nằm chờ kiếm cá là ở các
"họng" đìa. Có những con lươn vàng nghệ,
nặng hơn một kg, thấy đèn cũng chẳng
chịu bò đi, thế là tay soi cá cứ cầm dao mà
chặt rồi nhặt vào vỏ.
Bán
đảo Cà Mau với sinh thái đặt thù là những
vùng đất "cầm thuỷ"như rừng tràm U
Minh Cà Mau hay đồng Chó Ngáp Bạc Liêu…Đây là những
vùng đất trũng,nước không thoát ra biển
Đông được nên gần như ngập úng quanh
năm. Chính nó là cái túi của cá đồng. Mùa hạn cá
cứ vào đây cư ngụ để chờ mưa xuống mà đi khắp
đồng bằng để sinh sôi, nẩy nở. Ở
những khu vực nầy cá sống lưu niên, hết
năm này đến năm khác nên rất nhiều và to. Có
những con cá lóc có râu, nặng 3-4 kg. Bởi thế mà
nhà dân gian trào phúng Ba Phi đã miêu tả rằng: "mùa hạn, cứ vào khu
vực rừng cầm thuỷ U Minh hạ rồi bắt
đòn dày từ ghe lên thí là rùa bò xuống đầy ghe".
Dĩ
nhên đây là chuyện trào phúng rồi, nhưng có một
sự thật mà nói ra chắc sẽ có người không
tin. Dù ở U Minh Cà Mau, ở đồng Chó Ngáp Bạc
Liêu…xưa, vào mùa khô khoảng tháng 2-3 âm lịch thì đánh
trâu, kéo cộ vào các con lung trong rừng, trên đồng
để tìm ổ cá. Lúc nầy nước đã rút
cạn, cá dồn về những cái đìa tự nhiên
cư ngụ chờ mưa. Những cái đìa cũng vô
số cá lóc, cá trê, cá rô, cá sặc, rồi lươn, rùa,
rắn…Khi đã gặp đìa rồi thì người ta che
chòi giữa rừng để ở vài ngày làm mắm, làm
khô, còn cá lớn thì vận chuyển bằng cộ có trâu
kéo mấy ngày mới xong.
Còn
một loại ổ cá khác là mầm sâu trong đất,
loại ổ cá này thường nằm ở đồng
Chó ngáp Bạc Liêu, trên một con lung, giữa cánh
đồng rộng lớn đến 30-40 ngàn ha. Khi con lung
bị hạn làm khô nước thì cá khoét vào lòng đất
một cái ổ sâu cả mét và dài mấy mét. Mắt thường
không tài nào biết được, dân đi tìm ổ cá
loại này thì tai phải thính, ở đâu mà bàn chân mình
dẩm lên đất nghe tiếng kèn ột-ẹt…Từ
dưới lòng đất dội lên và đất như
chuyển động thì ở đó có ổ cá, có khi có
người vô tình băng qua vạt đồng chẳng
may sụp xuống ổ cá xuýt chết vì cá, rắn đè.
Khi khui ổ cá lên thì thấy sình nước lỏng
bỏng và cơ man nào là cá và rắn, rùa, lươn.
Những con rắn ri voi nặng hơn một ký, những
con rùa mai lở lói vì quá to, quá già…Những người
đi bắt cá lại phải che chòi giữa đồng để
làm mắm và vận chuyển cá về từ từ. Đêm
xuống, giữa dồng hoang mênh mông, gió vi vu lùa qua
ngọn cỏ, những người bắt cá nổi
lửa lên nướng cá, rùa rồi mang rượu
đế ra và thế là một tiệc nhậu đầy
chất lãng du được dọn lên. Đó cũng là
hình ảnh của lưu dân khẩn hoang xưa, một túp
liều, một đám lửa giữa đồng hoang mênh
mông. Lửa làm ấm người nơi miền
đất hoang gió lạnh và rượu làm ấm lòng
những nhười một sương hai nắng. Từ
đó những món ăn bây giờ trở thành văn hoá
ẩm thực của đất phương nam ra
đời: cá lóc nướng chui, rùa rang muối, rắn
nướng lào…
Khi
mưa già một chút, nông dân vùng bán đảo Cà mau xưa
bước vào vụ phát cỏ, càu bờ giồng
chuẩn bị cấy lúa. Đó là lúc nước trên
đồng đã lên láng và sâu đến bụng
người, cá thì còn rất non, vậy mà nông dân ở
đây vẫn có cách bắt cá đồng kiếm sống.
Quá trình khẩn hoang và lao động nông dân đã du
nhập về và phát triển những nghề bắt cá
như : đặt trúm, đặt lờ, giăng câu,
chỉa lươn, thụt lươn…Xứ U Minh là xứ của nghề
đặt trúm. Hễ gia đình nào có lao động từ
10 tuổi trở lên là gần như có người làm
nghề đặt trúm. Dụng cụ của họ là
một ống tre to dài 1,2
m, bên trong có dặt chiếc hom để
lươn chui vào mà không thoát ra được. Mồi
dụ lươn là cá con băm nhỏ rồi xào lên cho
thơm và gói lại như cái bánh dừa bỏ vào đuôi
trúm, sau đó họ chống xuồng lên những cánh
đồng đầy năn lát, hay gốc rừng tràm
đầy dớn choại mà đặt. Sáng hôm sau thì
đi dỡ trúm. Có những ống trúm dỡ lên nặng
tay, lươn chui chút dầy trúm, dỡ ra là hàng chục
con lươn vàng nghệ.
Đi
dỡ trúm về tranh thủ ghé mũi xuồng vào lùm
dớn, choại bẻ mấy trái dác rồi nhổ
mấy cọng bông súng dưới bào… thế là một
nồi canh chua lươn dọn ra, ăn đến
đổ mồ hôi hột, bởi đó là một món
đặc sản U Minh ngon tuyệt trần. Bắt
lươn còn có hai cách khác, thứ nhất là thụt
lươn: lươn thường sống trong hang sâu,
mình mẩy của nó thì trơn tuột, gọng trong
khạp bắt còn khó dính vậy mà ở bán đảo Cà
Mau có những người thụt lươn rất tài ba.
Họ đi theo bờ để tìm hang lươn rồi
nhảy ùm xuống kinh mà dùng hai tay thụt vào hang
để bắt lươn. Có người cao thủ
đến cỡ thảy một con lươn xuống
đìa là nhảy ùm xuống mò bắt được.
Thứ hai là chỉa lươn: đó là một cây sắt
có hai mũi, người đi chĩa tìm trên bờ đìa
mà chĩa vào lòng đất, hễ trúng lươn thì
chĩa chuyển động, cứ thế mà thọc tay
xuống bắt.
Còn
nghề cắm câu ở bán đảo Cà Mau thì có thể nói
đến một chương sách chưa hết. Mỗi
một khu vực có cách cắm câu khác nhau. Ví như vùng Cà
Mau hoặc U Minh hạ thì cắm câu "giềng", câu
"kiều", còn ở vùng Bạc Liêu thì cắm câu
"cắm". Câu "giềng" dùng cho nơi
nước sâu lễnh loãng như U Minh; nó là một sợi
dây ni lông dài, trên đó cách khoảng một đến hai
mét là mắc một lưỡi câu có gắn mồi; còn câu
kiều là lưỡi câu mắc vào một đoạn trúc,
sậy dài 5 đến 6
cm bởi một sợi dây. Câu kiều
dùng cho địa hình của một cách đồng cỏ
nhiều. Người đi thả câu kiều chống
xuống vào giữa đồng rồi dọn một
lỗ trống cỡ chiếc nón lá rồi thả câu
xuống. Đặc biệt, là câu kiều rất hay dính
lươn. Sáng ra thăm, thấy cái nhành trúc quấn quặn
quẹo trong cỏ, ta gỡ lên là một con lươn to
bằng cườm tay lủng lẳng. Còn câu cắm là
những đoạn tre vuốt nhỏ, trên đầu
gắn một sợi dây có mắc lưỡi câu. Cắm
cá lóc thì dùng mồi sống như nhái, còn cắm cá trê thì
dùng mồi trùn. Tôi có thằng em cô cậu ruột là tay thiện
xạ của nghề câu cắm. Mùa nước lụt nó
vác 50 cần câu đi là sáng về quảy không nổi. Nó
cắm toàn cá trê, mồi bằng trùng. Cứ cắm qua
một lượt là trở lại thăm câu từ
đầu, lội sáng đêm gỡ cá. Có khi cắm vừa
xong là cần câu trước đó cá đã cắn câu
quậy nước đùng đùng.
Lại
có những xóm chuyên đặt lờ, đặt lợp hay
giăng lưới. Họ cũng đi bằng xuồng
vào buổi chiều chống xuồng lên, những cánh
đồng mênh mông đầy cỏ, hay vào những tán
rừng tràm với màu nước đỏ đặc
trưng của U Minh. Trên xuồng là dụng cụ săn
bắt cá đồng và một con cúi (rơm khô kết
lại như kết tóc) đang cháy, tỏa khói ngùn
ngụt để xua bầy muỗi của U Minh vốn nhiều
như trấu. Lờ là để đặt cá sặc
rằn. Khi trời mưa vừa dứt mà đặt ngay
họng đìa là dở lên có khi đầy cái lờ cá. Còn
lợp là đặt ngầm dưới kênh rạch, sáng ra
thăm dở lên cá lóc ta bằng bắp chân và thường
khi bắt được rùa.
Rùa
còn có một cách săn khác nữa là khi mùa hạn, mấy
thanh niên trong làng rủ nhau đi đốt đồng.
Trong lúc cỏ cháy rần rật ấy, họ xuống phía
dưới gió và dọn một luồng trống rồi
đứng đó chờ. Lửa cháy càng gần thì lũ
rùa từ trong cỏ chạy lửa lốp ngốp bò ra, có
khi một buổi đốt đồng bắt được
vài chục con rùa. Mà nào chỉ có rùa, thường xuyên là
bắt được rắn, chồn, … và chuột
đồng thì vô số kể. Những buổi đốt
đồng là vui vô cùng, lửa cháy rần rật, khói
lừng lửng giữa đồng mênh mông, tiếng la hét
vang dậy. Nông thôn vùng bán
đảo Cà Mau có rất nhiều gia đình sống
bằng nghề đìa cá. Có những xóm ấp trồng lúa
là nghề phụ mà thu nhập chính là nghề đìa.
Hồi đó người thưa, đất rộng,
mỗi gia đình sở hữu đến hàng trăm công
đất. Và họ chọn khu vực đất trũng
mà đào đìa. Đìa sâu 2 đến 3m, ngang 5 - 7m và dài tùy
thuộc vào đất lớn hay nhỏ. Mỗi gia đình
có khi đến 5 -7 miệng đìa. Chẳng cần cho
ăn, chăm sóc gì cả, ta chỉ làm một việc
đơn giản là cặm chà cho cá trú, thế là khi mùa khô
đến, nước trên đồng cạn dần là cá
lũ lượt về đìa. Có những cái đìa cá
nhiều đến cỡ nhà ai ở gần thì không
ngủ được, cá ăn móng như cơm sôi, cá lóc
táp "như ma nhát". Vùng Cà Mau thì thu hoạch bằng
cách dùng lưới kéo gọi là "chụp đìa",
vùng Bạc Liêu thì tát cho khô đìa rồi bắt cá. Hồi
ấy mỗi cái đìa tát lên vài ngàn ký cá, mùa tát và chụp
đìa từ tháng chạp kéo dần dài ra tháng 2 - 3 âl. Lúc
đó xóm làng như mở hội, người ta vạn
vần đổi công để bắt cá làm mắm, làm
khô. Bán đảo Cà Mau nổi tiếng hơn cả là khô
cá sặc bổi, nhưng người Cà Mau có một cách
làm khô rất lạ là làm con cá sặc bổi cho sạch
rồi trải đều trên bồ lúa, sau đó
đổ lúa lên khỏa bằng. Hai tháng sau đem khô ra
nướng nhậu với rượu đế là
tuyệt vời. Khô phơi kiểu nhờ hơi nóng
của lúa làm khô là vừa lạt lại vừa ngon.
Thứ khô này chỉ có khách quý mới mang ra đãi.
Trong
ký ức tôi vẫn còn nguyên vẹn kỷ niệm về
những mùa gió chướng sòng, đồng khô của
hơn 30 năm trước. Trong những đêm trăng
vàng trải lên cánh đồng lúa đã vào mùa cong trái me,
mấy con " cá rô mề" nhảy lên khỏi mặt
nước để đớp những bông lúa nghe
rẹt rẹt là bước vào mùa làm hầm ở quê tôi.
Mưa dứt, nước biển Đông đã bắt
đầu xâm nhập lên ruộng đồng, nước
trên đồng đã bắt đầu chuyển sang
mặn dần, thế là bầy cá từ những cánh
đồng mênh mông kéo về đìa hay những vùng
đất cầm thủy mà chúng có thể trú ngụ tránh
được nước mặn qua suốt mùa hạn.
Lúc này đồng đất như chuyển động,
cá táp bùm bụp và quẩy nước ầm ào. Dân quê tôi
đón luồng cá sẽ đi qua mà làm hầm cho cá nhảy
vào. Đi thăm hầm thật là nôn nao và vui. Sáng tinh
mơ, sương giăng mịt mờ trên đồng,
bọn trẻ chúng tôi ra thăm hầm cá thấy cá lóc láng
miệng hầm còn ở dưới hầm thì cơ man nào
là cá lóc, cá rô, cá trê, rùa, lươn, rắn… Mỗi chiếc
hầm có khi thu được hàng chục kg cá.
Mùa
này cũng là mùa đi bắt cá cạn ở xứ Bạc
Liêu. Đất Bạc Liêu vốn cao, mùa hạn
nước rút đến khô đồng ta cứ đi trên
bờ ruộng nơi nào mà nghe tiếng cá quẩy trên sìn là
đến bắt, đó là lũ cá rút về sông, về
đìa không kịp, đành phải nằm phơi lưng
trên mặt ruộng. Có những mảnh ruộng bắt cá
cạn hàng trăm kg, đi bắt thì mệt, đói
bụng, thế là chúng tôi ôm rơm, cỏ khô lên
nướng cá. Mỗi đứa cầm một con cá lóc
nướng to ăn với muối cục thay cơm.
Hơn 300 năm
trước lưu dân tứ xứ đến vùng bán
đảo Cà Mau lập nghiệp gồm những
người rất nghèo khổ. Họ đã đốn
tràm, bứt dây choại và chặt lá dựng lên những
căn nhà nho nhỏ. Nguồn sống chủ yếu là
với một tấm lưới, mấy ống trúm hay
một đường câu. Vậy mà rồi thiên nhiên hào
phóng ở đây đã giúp họ gây dựng cơ
nghiệp nên nhà nên cửa. Theo đó những xóm làng ngày càng
đông vui, phồn thịnh ra đời, đó là những
địa danh nổi tiếng cá đồng như U Minh,
Tân Duyệt, Bàu Hang… và cũng theo đó sự trù phú của
vùng đất đã cho ra đời những chợ cá,
nghề buôn bán cá, xe đò chở cá đồng lên Sài Gòn tấp
nập.
Từ
đó nghề cá và sự trù phú của vùng đất góp
phần làm cho bán đảo Cà Mau ngày càng phồn thịnh,
những khu đô thị Bạc Liêu, Cà Mau mở ra.
Tôi
là con dân vùng bán đảo Cà Mau, tôi viết về sự
giàu có sản vật đến nức tiếng cả
nước của đất
đai này trong niềm tự hào xứ sở.
(nguồn : vanchuongviet.org)