Tống Phúc Thiêm
Và đôi
điều liên quan đến cái chết của Đỗ
Thanh Nhơn
Bùi Thụy Đào
Nguyên
Tống Phúc Thiêm hay Tống Phước Thiêm (? - 1782) người
huyện Tống Sơn, tỉnh Thanh Hóa, là vơ tướng
thời Nguyễn phục nghiệp.
Ông
sinh ra trong thời loạn, lớn lên chọn con
đường binh nghiệp. Ông đi theo pḥ chúa
Định vương Nguyễn Phúc Thuần năm nào
không rơ, chỉ biết vào tháng 12 năm Giáp Ngọ (1774), sau
khi quân Trịnh do tướng Hoàng Ngũ Phúc chỉ huy
chiếm được Phú Xuân (Huế), Định
vương phải mang các thân thuộc vượt biển,
qua địa bàn kiểm soát của quân Tây Sơn, tháo
chạy vào Gia Định; ông xin theo hộ vệ,
được chúa Nguyễn tin dùng, phong làm đến
Chưởng cơ.
Năm Bính Thân (1776),
Định vương bị tướng Lư Tài ép phải
giao quyền cho Nguyễn Phúc Dương (tức Tân Chính
vương), Tống Phúc Thiêm cùng Tống Phúc Ḥa
được cử trấn giữ dinh Long Hồ
(Vĩnh Long).
Tháng 3 năm Đinh Dậu
(1777), quân Tây Sơn do Nguyễn Huệ kéo vào Nam, ông đem
thủy quân đón Định vương, Tân Chính
vương về Ba Vát (hiện nay nằm ở xă Phước
Mỹ Trung, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre).
Tháng 9 cùng năm, Nguyễn
Huệ mang quân bao vây tấn công Ba Vát, bắt sống Tân
Chính vương cùng toàn bộ quân tướng, chỉ
mỗi ḿnh ông chạy thoát.
Định vương cũng bị quân Tây Sơn bắt
tại vùng Ba Thắc (Bassăk) thuộc Cà Mau, và cả hai
chúa Nguyễn đều bị đưa về Gia
Định xử tử vào khoảng cuối năm
ấy.
Đầu năm sau (Mậu
Tuất, 1778), Đỗ Thanh Nhơn, Tống Phúc Thiêm cùng
các tướng lĩnh khác tôn Nguyễn Phúc Ánh, cháu của
chúa Định vương vừa bị giết, lên
chức ''Đại nguyên soái, Nhiếp quốc chính''.
Năm Canh Tư (1780), chúa
Nguyễn (Nguyễn Phúc Ánh) xưng vương, Tống Phúc
Thiêm được phong Tả chưởng cơ,
tước Quận công, coi sóc bộ H́nh và bộ Hộ
kiêm quản Tàu vụ (cơ quan quản lư các thương
thuyền) và các đạo thủy binh.
Năm sau, Tân Sửu (1781),
thấy tướng cai quản đạo quân Đông
Sơn là Đỗ Thanh Nhơn (? - 1781) cậy tài, cậy
công, lộng quyền; ông và Huỳnh Thiên Lộc tâu kín
với chúa Nguyễn Phúc Ánh xin giết đi. Nguyễn Ánh
cho là phải, bèn giả vờ bệnh, rồi cho triệu
Đỗ Thanh Nhân vào bàn việc, nhân đó, sai vơ sĩ
bắt và giết vào tháng 3 cùng năm.
Đỗ Thành Nhân bị
giết, các thuộc tướng của Thành Nhân
đều rất căm hận, rút hết binh Đông
Sơn đi, dù chúa Nguyễn cho người chiêu dụ
cũng không đến.
Nhân cơ hội ấy, tháng 3
năm Nhân Dần (1782), Nguyễn Nhạc và Nguyễn
Huệ lại đưa quân vào Nam. Tại Cần Giờ,
thủy binh của chúa Nguyễn (Nguyễn Phúc Ánh) do
tướng Tống Phúc Thiêm chỉ huy, với khoảng
400 chiến thuyền (chưa kể 5 tàu chiến của
phương Tây do Manuel cầm đầu), chuẩn bị
thế trận ở Thất Kỳ Giang (sông Ngă Bảy).
Nhân theo chiều gió, Nguyễn Huệ cho dùng hỏa công.
Thủy quân của Tống Phúc Thiêm hoàn toàn bị bất
ngờ, khiến đội ngũ rối loạn, chẳng
mấy chốc đă bị đánh tan tác.
Kể lại trận thủy
chiến này, Quách Tấn & Quách Giao trong tác phẩm Nhà Tây
Sơn đă viết:
“Tống
Phước Thiêm dàn thuyền chiến thành hàng tại sông
Thất Kỳ tức ngă Bảy, quyết tiêu diệt binh
Tây Sơn. Hai bên kịch chiến. Bên ngoài có súng
trường và đại bác bắn rền trời. Thuyền
Tây Sơn anh dũng xông vào bám sát thuyền địch, dùng
pháo lửa (fusée) ném sang vùn vụt. Thuyền địch
bị đốt cháy dữ dội. Tàu của Pháp do
Mạn Ḥe (Manuel) chỉ huy, có 10 khẩu đại bác,
bị hăm không sao ra khỏi ṿng vây, cố sức chống
cự cuối cùng bị đốt cháy và đánh ch́m,
Mạn Ḥe tử trận. Thuyền của nhà Nguyễn
không thoát được một chiếc. Tướng
sĩ bị chết gần hết!...”
Đại bại, chúa
nguyễn bị đuổi ngặt, phải bỏ Gia
Định, rồi lại bỏ Ba Giồng (là ba g̣ đất cổ, chạy
xuyên qua 2 huyện Kiến Hưng, Kiến Đăng,
thuộc địa hạt trấn Định
Tường. Ở đây, phía trước có sông dài ngăn
trở, phía sau là vùng đồng lầy cỏ rậm. Quân
chúa Nguyễn thường lấy nơi này làm nơi
đóng quân chứa lương, khi xảy ra việc nguy
cấp có thể ẩn trú được) vượt
sông Hậu, sang Chân Lạp, ra đảo Phú quốc, rồi
cuối cùng sang Xiêm cầu viện.
Trong khi chúa nguyễn bỏ
chạy, Tống Phúc Thiêm gom tàn quân lui về Ba Giồng, th́
bị quân Đông Sơn vây đánh, và ông bị bắt
sống.
Tại đấy, Vơ Nhàn và
Đỗ Bảng, thay mặt toàn thể thuộc hạ
của Đỗ Thành Nhân, đă giết chết ông. (sau
đó, binh Đông Sơn cũng bắt giết luôn
Huỳnh Thiên Lộc) v́ tội gièm pha khiến chủ
tướng của họ bị mưu hại.
Nghe tin Tống Phúc Thiêm bị
giết, chúa Nguyễn Phúc Ánh than rằng: ''Phước Thiêm là bậc trung thần, không
chết v́ quân địch mà lại chết bởi tay
kẻ thù. Mệnh trời như vậy chăng?...'' (Ngô Giáp Đậu, Hoàng Việt
hưng long chí, Nxb Văn học, tr. 94.)
Tống Phúc Thiêm mất,
vợ là Nguyễn thị mới sinh một trai tên Thạc
được ba ngày, phải bồng con chạy trốn
về An Giang. Sau, vua Gia Long (tức Nguyễn Phúc Ánh), có
xuống chiếu thu dụng con cháu công thần. Khi ấy
Thạc mới ngoài 20 tuổi và đang sống với
mẹ, nhưng Thạc ở ẩn luôn không muốn
triều đ́nh biết đến...
* * *
Đỗ Thanh Nhơn “cậy tài, cậy công, lộng quyền” là
bệnh thường thấy ở các vơ tướng.
Nhưng “lộng quyền” mà khi bị giết chết, “ai
cũng thương tiếc, oán trách chúa Nguyễn đă
phụ bạc một công thần đă dày công phù tá trong lúc
c̣n bôn tẩu” (Gia Định
xưa, tr. 108). và quân Đông Sơn nổi giận
đến nỗi “cử người chiêu dụ vẫn
không về” (Hoàng Việt
hưng long chí, tr. 88), là điều đáng xem xét
lại.
Dựa vào sử nhà Nguyễn
(nhiều trường hợp bị vu oan khác, mà án Tống
Thị Quyên, Lê Chất, Nguyễn Văn Thành, Lê Văn
Duyệt...là những ví dụ) rồi qui kết Đỗ
Thanh Nhơn là người “cao
ngạo, nhỏ nhen, nhận thức kém, chỉ đáng
xếp ở vị trí hạng thấp trong bảng sắp
hạng thứ bậc nhân cách” (Việt sử giai thoại tập 8, tr. 77) là
thiếu cân nhắc, là quá tin vào ng̣i bút của các “sử
quan ăn cơm vua”.
Rất có thể Tống Phúc
Triêm và chúa Nguyễn có cùng một dạ. Là v́ thấy uy
thế của vị tướng này lớn quá, nắm
giữ binh quyền nhiều quá, nên không khỏi thầm lo
“cái ghế” của ḿnh và
của con cháu ḿnh.
Nhưng bảo rằng chính
Tống Phúc Thiêm “ là kẻ
hạ độc thủ” (Việt
sử tân biên, tr. 160), bảo rằng “lời mật
tấu của Tống Phúc Thiêm cũng đáng xếp vào
hàng đại ác…"(Việt
sử giai thoại tập 8, tr. 78) là lời chê trách quá
vội, quá nặng, là "trăm
dâu đổ đầu tầm", là chưa soi
hết mọi góc cạnh của vấn đề, chưa
hiểu hết bụng dạ chúa Nguyễn, người mà
sau này Trần Trọng Kim đă chê trách là hay lấy “những chuyện nhỏ
nhặt đem giết hại những người có công
với ngài”...(Việt Nam
sử lược, tr. 424.)
Đó là chưa kể
đến một chi tiết rất quang trọng, là v́ sao
lời “mật tấu” thấu tới tai quân Đông
Sơn, khiến hai cận thần (Tống Phúc Triêm,
Huỳnh thiên Lộc) phải bỏ mạng, điều
này chỉ chúa Nguyễn mới có thể trả lời
được...
Tác giả Huỳnh Minh có lư
hơn khi viết:
(Đỗ Thanh Nhân) vơ nghệ cao cường, làu thông
binh pháp, nổi tiếng hào hùng. (Nhưng) tính Đỗ
Thanh Nhân cương trực, khí khái, nên ông bị ganh ghét.
Nhất là tính nóng nảy đa sát của ộng, không kiêng
nể ǵ ai cả, càng khiến cho đám người ghét
ông có lắm dịp gièm pha với chúa Nguyễn (Vĩnh
Long xưa, tr. 106-107).
Và cũng ở trang sách
của tác giả này, có một chi tiết rất đáng
chú ư:
Sau, vua Gia Long (tức Nguyễn Phúc Ánh), có xuống
chiếu thu dụng con cháu công thần. Khi ấy Thạc
(con trai Tống Phúc Thiêm) mới ngoài 20 tuổi và đang
sống với mẹ. Nhưng, Thạc ở ẩn luôn
không muốn triều đ́nh biết đến...
Đọc xong, thật ḷng tôi
cứ băn khoăn, chẳng lẽ qua cái chết
thảm của cha, dường như đứa con đă
thấy có ǵ chông chênh ở chốn quan trường?...
Bùi Thụy Đào Nguyên.
Long Xuyên, ngày 20 tháng 9
năm 2008.
Tài liệu tham khảo:
-Ngô Giáp Đậu, Hoàng Việt hưng long chí, Nxb
Văn học, 1993, tr. 94.
-Quách Tấn & Quách giao, Nhà Tây Sơn, Bảo tàng Quang
Trung (B́nh Định) xuất bản, 2002.
-Phạm Văn Sơn, Việt sử tân biên quyển 4,
Sài G̣n, 1961, tr. 160.
-Huỳnh Minh, Vĩnh Long xưa, Nxb VHTT, 2006, tr 70-71.
-Nguyễn Q. Thắng &
Nguyễn Bá Thế, Từ
điển nhân vật lịch sử Việt Nam, Nxb
KHXH, 1992, tr. 847.
-Nguyễn Khắc Thuần, Việt sử giai thoại
tập 8, Nxb Giáo dục, 1998, tr. 78.