Lưu Vĩnh Châu (Trần Văn Dỏi):

Người con trai theo Cộng Sản của cụ Trần Văn Hương

 

Phan Tùng Sơn

 

·       Lưu Vĩnh Châu đường đến Điện Biên và những chuyện khác

 

Măi đến năm 1968, qua một người bạn từ Nam Bộ ra, Lưu Vĩnh Châu biết tin cha ḿnh c̣n sống và là Phó tổng thống chính quyền Sài G̣n. Một nỗi niềm giằng xé tâm can ông. Sau khi dằn vặt suy nghĩ, Lưu Vĩnh Châu lên gặp Bộ trưởng Bộ Nội vụ Ung Văn Khiêm: “Tôi có trách nhiệm phải báo cáo với đồng chí về vấn đề này để đồng chí xem xét giúp tôi”.

Khu dân cư K300 ở quận Tân B́nh, Thành phố Hồ Chí Minh có dạng như chiếc bàn cờ, đă thế một số tên đường, số nhà lại mới thay đổi nên người từ nơi khác đến sẽ khá khó khăn trong việc t́m địa chỉ. Có lẽ v́ thế nên khi tôi gọi điện thoại cho ông Lưu Vĩnh Châu xin một cái hẹn, ông cứ xuưt xoa mà rằng: “Tôi già rồi, quư nhất là cái t́nh. Có người đến nhà chơi là vui lắm. Nhưng mà để anh mất công t́m đường, hỏi nhà th́ phiền cho anh quá. Tôi sẽ ra ngồi ở phía ngoài cổng. Anh chạy xe đến đầu đường Phan Bá Phiến là nh́n thấy tôi”. Cảm động trước sự nhiệt t́nh của ông, tôi chủ động đến trước giờ hẹn, nhưng khi đến nơi, đă thấy ông ngồi yên ắng trên chiếc ghế gỗ đặt trước cổng, gương mặt phúc hậu, mắt dơi ra đường ngóng khách…

Giữa khu dân cư vào hàng sầm uất, náo nhiệt bậc nhất Thành phố Hồ Chí Minh, không gian sống của cặp vợ chồng già, cựu chiến sĩ Điện Biên Phủ vẫn khá yên ắng. Từ những tán cây xanh ngăn ngắt ngoài cổng, khoảnh sân tráng xi măng mộc mạc cho đến cách bài trí những chiếc bàn, ghế, đồ gia dụng… trong nhà, đều đậm nét thôn quê dân dă. Tất cả cho thấy chủ nhân của ngôi nhà là người b́nh dị. “Tính ông nhà tôi cẩn thận và nhớ dai lắm. Cuốn nhật kư từ thời tham gia kháng chiến rồi trở thành chiến sĩ Điện Biên Phủ, đến bây giờ ông vẫn c̣n giữ được”. Bà Nguyễn Thị Dung, vợ ông xởi lởi với chúng tôi như vậy.

Tám mươi lăm tuổi, lưng đă c̣ng, mái tóc lưa thưa không c̣n sợi xanh, nhưng trí nhớ của ông vẫn c̣n tốt. Trên chiếc bàn kê ở pḥng khách, ông đă chuẩn bị đầy đủ các loại tư liệu cho cuộc tṛ chuyện với chúng tôi. Cuốn nhật kư bà Dung vừa nhắc đến, giấy đă nhũn, nét chữ mờ, nḥe, nhiều chỗ không đọc được. Bà Dung kể: “Mấy năm qua ông đă dành thời gian, cẩn thận chép lại tất cả sang một cuốn sổ khác”. Cũng nhờ đó mà chúng tôi hiểu hơn những chặng đường đời của một con người khá đặc biệt.

·        Từ Trần Văn Dơi đến Lưu Vĩnh Châu

Thuở nhỏ ông có tên là Dơi - Trần Văn Dơi, sinh năm 1924 tại Vĩnh Long, là con trai trưởng của Đốc học Tây Ninh Trần Văn Hương. Tháng 4-1975, ông Trần Văn Hương trở thành Tổng thống chính quyền Sài G̣n, là đời tổng thống có quăng thời gian trên ghế quyền lực ngắn nhất của thời Mỹ-ngụy...

Vào những năm đầu thập niên bốn mươi, chàng thanh niên Trần Văn Dơi sau khi học hết cấp trung học, đă hăng hái tham gia hoạt động trong phong trào Thanh niên tiền phong rồi đi bộ đội ở Tây Ninh. Được một thời gian, do thiếu vũ khí phục vụ chiến đấu nên vào mùa thu năm 1946, cấp trên đă lựa chọn những thanh niên có sức khỏe cường tráng, thành lập đội công tác ra miền Bắc để tiếp nhận vũ khí, vận chuyển vào Nam, trong đó có Trần Văn Dơi. Nhớ lại giai đoạn đó, ông Lưu Vĩnh Châu kể với giọng hào hứng:

- Khi nhận nhiệm vụ ra Hà Nội, chúng tôi cứ nghĩ lâu nhất là một tháng sẽ trở vào Tây Ninh. Nhưng rồi kế hoạch đưa vũ khí vào Nam không thực hiện được, do t́nh h́nh ở Hà Nội lúc bấy giờ đang rất căng thẳng. Theo yêu cầu nhiệm vụ, chúng tôi được biên chế vào đội Tự vệ khu Bạch Mai và bước ngay vào cuộc chiến đấu từ ngày Toàn quốc kháng chiến (19-12-1946).

Chuyến đi ấy trở thành bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời ông. Kháng chiến liên miên ṛng ră, Trần Văn Dơi bặt tin nhà. Năm 1948, ông được cử đi học Trường Lục quân Trần Quốc Tuấn và đổi tên thành Lưu Vĩnh Châu (mang họ mẹ), sau đó tiếp tục được đào tạo chuyên ngành công binh. Kỷ niệm đáng nhớ của ông ở trường là cùng lớp học viên công binh tham gia xây dựng cầu treo Bờ Rạ vào tháng 7-1949. Ông được kết nạp Đảng trong giai đoạn này. Tốt nghiệp, ông được điều về Cục Công binh, làm Đại đội trưởng Đại đội Công binh 57, Tiểu đoàn 206. Năm 1953, do yêu cầu nhiệm vụ vận chuyển vũ khí từ Trung Quốc về nước gặp rất nhiều khó khăn v́ địch thường xuyên ném bom, bắn phá, đơn vị của Lưu Vĩnh Châu được biệt phái sang Cục Vận tải, làm nhiệm vụ phá bom, mở đường dọc tuyến biên giới Lạng Sơn phục vụ các đơn vị vận chuyển vũ khí.

·        Đại đội trưởng công binh ở Điện Biên Phủ

Chiến dịch Điện Biên Phủ nổ ra, tháng 3-1954 Tiểu đoàn 206 Công binh nhận nhiệm vụ rời Lạng Sơn hành quân về tuyến Yên Bái - Điện Biên Phủ làm nhiệm vụ mở đường vận tải phục vụ chiến dịch. Đại đội của Lưu Vĩnh Châu đảm nhiệm tuyến đường từ đèo Lũng Lô đến Sơn La, dài khoảng 16km, phối hợp với Thanh niên xung phong (TNXP) phá bom, làm đường cho xe, pháo của ta vào chiến dịch. Nhật kư của ông Châu ghi lại: “Ngày 24-3-1954: ...Đây là cửa ngơ vào Điện Biên Phủ nên địch tập trung đánh phá rất ác liệt. Đường bị tắc nhiều ngày. Có một Đại đội TNXP của khu Tây Bắc phụ trách nhưng làm không xuể. Có nhiều bom nổ chậm địch cài lại sau mỗi lần đánh phá”... Gian khổ và nguy hiểm là thế nên Lưu Vĩnh Châu đă động viên tinh thần bộ đội và bàn với đơn vị TNXP, lực lượng Bộ đội Công binh sẽ đảm nhiệm những vị trí trọng yếu, nguy hiểm, nơi có nhiều bom nổ chậm. Không có bất cứ phương tiện máy móc, kỹ thuật nào, tất cả đều bằng sức người và cuốc xẻng. Mỗi khi máy bay địch ném bom, họ theo dơi, đánh dấu từng vị trí, sau đó chia thành các tổ đi phá bom, sửa đường. “Ngày 30-3-1954: 4 giờ chiều địch lại ném bom. Bộ đội xuất quân rất hùng dũng, có quy củ, tự tin. May quá, một số lượng lớn bom không trúng mặt đường. Đường bị hỏng 2 nơi. Có bom nổ chậm. Ḿnh cùng cậu Văn (bt 34) ra tận nơi cho các tổ đánh dấu, phá ngay hai quả. Số bom chưa nổ nằm ch́nh ́nh trên mặt đường, cho anh em lăn dần xuống các suối. 7 giờ tối giải quyết xong bom, cho 3 trung đội cùng TNXP ra sửa đường. 11 giờ đêm, đường thông. Anh chị em thấy bộ đội giải quyết rất nhanh gọn th́ rất vui mừng và tin tưởng”.... “Ngày 1-2-3 tháng 4-1954: Địch liên tiếp ném bom. Trong kia đánh càng dữ th́ việc phá đường, chặn tiếp viện càng ác liệt... Anh em bộ đội và TNXP rất mệt và căng thẳng”.

- Thưa ông! Nhiệm vụ gian khổ và hiểm nguy như vậy, ông làm cách nào để đơn vị tránh được thương vong? - Tôi hỏi.

Ông Châu trầm tư:

- Ta càng đánh mạnh phía trong cứ điểm th́ cường độ ném bom của địch càng lớn. Để tránh thương vong, chúng tôi tổ chức cho anh em làm vào ban đêm, có khi đốt đuốc lên làm nhưng cũng có khi phải làm ṃ để đảm bảo bí mật. Việc chia lực lượng thành các tổ, nhóm cũng là để hạn chế thương vong. Nhưng không thể tránh được hy sinh. Trong thời gian diễn ra chiến dịch, đơn vị tôi hy sinh hơn 20 đồng chí.

Ngày 24-4-1954 là một ngày ám ảnh tâm trí ông, bởi 12 đồng chí bị trúng bom địch, hy sinh. Ngay cả khi đă đầu hàng ở Điện Biên Phủ, địch vẫn điên cuồng ném bom. Thắng lợi rồi nhưng những người lính công binh vẫn phải đổ máu, thương vong. Ông Châu nhớ lại:

- Khi quân ta dẫn hàng chục ngàn tù binh Pháp rời cứ điểm đi qua tuyến đường chúng tôi làm, cảm giác lúc đó khó tả lắm. Tôi liên tưởng đến thời kỳ trước đó ở Hà Nội những ngày sắp nổ ra kháng chiến toàn quốc, giặc Pháp hống hách bao nhiêu th́ nay trông nó bệ rạc, tệ hại bấy nhiêu...

Chúng tôi chợt thấy vui vui khi bất ngờ đọc đến đoạn nhật kư này của ông: “Ngày 31-12-1954: Anh em nghỉ đi xem duyệt binh. Bộ đội ta bây giờ hùng mạnh và oai dũng quá. Tiếc không c̣n Tây để mà đánh...”.

·        Khoảng lặng

Sau chiến dịch Điện Biên Phủ, Lưu Vĩnh Châu trở về Hà Nội. Ông gặp Nguyễn Thị Dung, người con gái quê Bến Tre công tác tại ngành y tế ở Hải Pḥng. Hai người nên duyên chồng vợ. Năm 1961 ông được cử đi học ở Trường Đại học Bách khoa. Tốt nghiệp năm 1966, ông chuyển ngành về nhận công tác tại Ban Công nghiệp Trung ương. Đằng đẵng hơn hai chục năm xa quê, ước vọng ngày đoàn tụ gia đ́nh của Lưu Vĩnh Châu vẫn vời vợi do đất nước c̣n chia cắt. Bao lần ông nhắn t́m, ḍ hỏi về người cha qua những người Nam Bộ ra Bắc tập kết, nhưng chẳng có tin tức ǵ. Măi đến năm 1968, qua một người bạn từ Nam Bộ ra, Lưu Vĩnh Châu biết tin cha ḿnh c̣n sống và là Phó tổng thống chính quyền Sài G̣n. Một nỗi niềm giằng xé tâm can ông. Sau khi dằn vặt suy nghĩ, Lưu Vĩnh Châu lên gặp Bộ trưởng Bộ Nội vụ Ung Văn Khiêm: “Tôi có trách nhiệm phải báo cáo với đồng chí về vấn đề này để đồng chí xem xét giúp tôi”. Ông Khiêm yêu cầu Lưu Vĩnh Châu giữ bí mật, không nói cho ai biết việc này. Một thời gian sau, ông Ung Văn Khiêm gặp Lưu Vĩnh Châu nói rằng, sắp tới Đảng sẽ cử ông vào Sài G̣n làm nhiệm vụ. Tuy nhiên đó là nhiệm vụ ǵ, cách làm ra sao th́ Lưu Vĩnh Châu chưa được biết. Nhưng rồi chuyến vào Sài G̣n của Lưu Vĩnh Châu đă không diễn ra. Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, với chính sách nhân đạo, ḥa hợp dân tộc của Đảng và Nhà nước ta, cựu Tổng thống chính quyền Sài G̣n Trần Văn Hương được đối xử tử tế, nhà cửa không bị tịch thu. Ông Hương cũng tích cực học tập cải tạo để trở thành công dân tốt. Lưu Vĩnh Châu đưa vợ con vào Thành phố Hồ Chí Minh sinh sống để chăm sóc, phụng dưỡng cha. Ba mươi năm biền biệt, cuộc đời trải qua biết mấy thăng trầm, giờ cha con mới gặp lại nhau. Ông Hương sống những năm tháng tuổi già b́nh yên cùng vợ chồng Lưu Vĩnh Châu và các cháu nội đến năm 1982 th́ qua đời.

Ngồi tâm sự với chúng tôi trong ngôi nhà ấm cúng, ngan ngát mùi thơm của mít chín, bưởi ngọt cùng nước giải khát ngâm trái mơ, ông Châu thổ lộ: cuộc đời ông thật hạnh phúc khi tham gia kháng chiến và được đến với Đảng. Những tháng ngày chỉ huy Đại đội Công binh trong chiến dịch Điện Biên Phủ là quăng thời gian hùng tráng và đáng nhớ nhất của ông. Hồi đó, ở Nam Bộ ngoài ông ra chỉ có hai người nữa trực tiếp tham gia chiến đấu ở Điện Biên Phủ, nhưng đến mấy chục năm sau ngày chiến thắng họ mới biết và t́m gặp nhau. Sống vui vẻ, giản dị, lạc quan pha chút hài hước là cách để ông nuôi dưỡng đời sống tinh thần và giữ sức khỏe tuổi già...

PHAN TÙNG SƠN

(Nguồn: qdnd.vn - 21/04/09)