Diễn
Văn Của Tổng Thống Trần Văn Hương
đọc trước Quốc
Hội Lưỡng Viện VNCH
Ngày 26 Tháng 4 năm 1975
LỜI NÓI ĐẦU: Vào
những ngày cuối tháng 4 năm 1975, Quốc Hội
Việt Nam Cộng Ḥa họp để bàn về việc
Tổng thống Trần Văn Hương sẽ bàn giao
chức vụ cho Đại tướng Dương
Văn Minh để thương thuyết với phe
cộng sản, t́m một giải pháp ḥa b́nh cho Việt
Nam. Cụ Hương đă tiếp xúc với Đại tướng
Dương Văn Minh để mời ông Minh đảm
nhiệm chức vụ Thủ Tướng. Nhưng
tướng Minh không chịu và đ̣i cụ Hương
phải nhường cho ông Minh chức tổng thống
Đại tướng Minh nói với cụ Hương
"Thầy đă hy sinh đến mức này, thôi xin
thầy ráng hy sinh một bước nữa là thầy trao
trọn quyền cho tôi."
Tổng Thống VNCH Trần Văn Hương
Thưa
Chủ tịch Quốc Hội,
Thưa
Chủ tịch Hạ Viện,
Thưa
quư vị Nghị sĩ,
Thưa
quư vị Dân biểu,
Tôi
nhiệm chức hôm nay đă được năm ngày. Nói
rằng ở đây để đọc một cái thông
điệp, tôi không có cái táo bạo như vậy, bởi
v́ t́nh thế nghiêm trọng của đất nước.
Vả lại như quư vị đă biết, tôi không quen nói
những lời văn hoa mà không có ư nghĩa, cho nên tôi xin
thưa trước quư vị đây không phải là một
thông điệp. Đây chẳng qua là lời thành khẩn,
thật t́nh của một người v́ nước,
đến tŕnh bày mọi việc để quư vị rơ và
quyết đoán.
Thưa
quư vị, t́nh trạng đất nước khó khăn
như thế nào, có lẽ quư vị đă biết rơ
rồi. Tổng thống trao quyền lại cho tôi
chẳng những là khó khăn, mà c̣n rất là bi đát.
Bởi v́ như quư vị đă biết, trong bốn vùng của
chúng ta, hiện giờ chúng ta đă mất hơn hai vùng
rồi, c̣n lại vùng III và vùng IV th́ đă sứt mẻ, và
sứt mẻ này có thể một ngày một lan rộng, và
t́nh trạng khốn khổ, đau thương chẳng
những là của toàn xứ mà của cả Sài G̣n và
Chợ Lớn này trong những ngày gần đây.
Kính
thưa quư vị,
Hiện
giờ bên cạnh chúng ta là thành Nam Vang vừa rồi
đây quư vị đă thấy. Cảnh Sài G̣n, Chợ
Lớn nếu không khéo dàn xếp thế nào th́ e rồi
đây Sài G̣n sẽ thành một núi xương, một sông
máu. Điều mà những người có ḷng yêu
nước không thể không nghĩ đến
được, không thể chấp nhận
được. Riêng tôi đây, tôi cũng không chấp
nhận được. Bởi vậy cho nên, những
vấn đề nói rằng chúng ta phải tiếp tục
tranh đấu, vấn đề chúng ta đành phải
nhận, phải làm, bất kỳ với giá nào cũng
phải làm, những cái đó không thể giải quyết
như vậy được.
Bởi v́ vậy, khi tôi chấp nhận nhiệm vụ
nối tiếp chánh quyền trước kia, th́ tôi đă
đưa ư rằng vấn đề phải giải
quyết bằng một giải pháp chính trị, nghĩa là
phải chấp nhận thương thuyết. Và đây,
tôi xin công khai rằng chánh phủ của tôi và chánh phủ
nào sẽ thành lập theo ư của tôi. lẽ cố nhiên là
với sự chấp thuận của Quốc Hội. Chánh
phủ đó sẽ đứng ra thương thuyết.
Thưa quư vị,
Đă
nói cái chữ thương thuyết, không phải
thương thuyết là đầu hàng. Nếu
thương thuyết là đầu hàng th́ c̣n thương
thuyết ǵ nữa! Thà là chết cho đến cùng chứ
sao lại gọi là thương thuyết được!
Bởi vậy cho nên đă đặt là thương
thuyết, tất nhiên cũng phải chấp nhận
những điều kiện ǵ đau đớn. Nhưng
những điều kiện đó không phải là
đến lúc phải hoàn toàn chúng ta đầu hàng. Nếu
phải đầu hàng, th́ chúng ta đây, quư vị và tôi,
sẽ trao lại cho quân nhân, chứ không phải là chúng tôi
quyết định chuyện đó.
Với
ư nghĩa đó, nghĩa là ư nghĩ thương thuyết,
tôi đă ra công ḍ xét t́m bên này, t́m bên nọ, hỏi thăm
ḍ ư kiến mọi nơi. Tới bữa nay cũng nói
với quư vị là tôi có dịp đă gặp
được Đại tướng Dương Văn
Minh, bởi v́ theo lời một số người, th́
Đại tướng Dương Văn Minh có đủ
điều kiện làm việc này.
Trong
các cuộc gặp gỡ, trong một tư thất của
một người bạn chung - bởi v́ họp mặt
tôi muốn tránh tiếng trước, không thể mời
Đại tướng đến Dinh Độc Lập
nói chuyện. Một mặt tôi cũng không thể tự
ḿnh tới nhà Đại tướng mà nói chuyện. Cho nên
chúng tôi đă cùng nhau đến nhà một người
bạn chung - Sau khi nói chuyện, tôi nói rằng: "Theo
dư luận, một số người nói rằng Anh -
xin lỗi, bởi v́ giữa Đại tướng
với tôi cũng c̣n cái thâm t́nh nhiều - người ta
bảo rằng Anh có đủ điều kiện
để thương thuyết, vậy th́ xin Anh v́
nước nhà, mọi tỵ hiềm qua, mọi chuyện
không tốt đẹp đă xảy ra, xin Anh vui ḷng xóa
bỏ để cùng nhau chung lưng dựng nước.
Xin Anh chấp nhận cái ghế Thủ tướng
để đứng ra thương thuyết với phía
bên kia." Đại tướng, lẽ cố nhiên
đối với tôi lúc nào cũng giữ thái độ
chẳng những là người bạn thân mà giữ
cả thái độ, xin lỗi, như thể một
người học tṛ của tôi vậy, mặc dù
Đại tướng không phải là học tṛ của
tôi, Đại tướng nói: "Thầy đă hy sinh
đến mức này, thôi xin thầy ráng hy sinh một
bước nữa mà thầy trao trọn quyền cho
tôi." Nghĩa là trao cái quyền tổng thống cho
Đại tướng.
Thưa quư vị,
Nước
Việt Nam của chúng ta mặc dầu mất rất
nhiều rồi, nhưng cái gọi là pháp lư, căn bản
pháp lư vẫn c̣n. Quốc Hội vẫn c̣n đây, Hiến
Pháp vẫn c̣n đây, tôi không thể làm một chuyện qua
mặt được Quốc Hội và qua mặt
được Hiến Pháp... (vỗ tay). Vả lại cái
quyền hiện giờ gọi là ở trong tay tôi, là
một cái quyền cũng do nơi Hiến Pháp mà ra. Đây
không phải là một cái khăn mouchoir, đây không phải
là một tờ giấy bạc từ ở trong tay tôi, tôi
móc ra đưa cho Đại tướng, "Đây, cái
quyền đây này." Tôi không thể làm như vậy
được. Bởi vậy cho nên tôi nói vấn
đề này tôi không thể giải quyết
được. Nếu có muốn giải quyết chăng
nữa, rồi đây tôi phải tŕnh lại với
Quốc Hội để Quốc hội quyết
định coi thế nào.
Thưa quư vị,
Đại
tướng cho rằng ḿnh có thể nói chuyện với
bên kia. Đại tướng nói rằng bên kia đă
chấp nhận nói chuyện với Đại
tướng. Cái chuyện này tôi xin phép không phải là tôi
ngờ, nhưng mà tôi, khi nào tôi nắm được
bằng cớ chính rồi, chừng đó tôi mới tin
được là như vậy. Nhưng theo tôi thiết
nghĩ, Đại tướng trong cuộc thương
thuyết này là lănh nhiệm vụ của một
người do Quốc Hội chấp nhận đứng
ra thương thuyết mà giao cho Đại tướng.
Nếu mà Đại tướng tự nhiên đi nói
chuyện với bên kia, xin lỗi, Đại tướng
đến nói chuyện với danh nghĩa là ǵ? Đại
tướng nói chuyện đại diện cho ai mà nói
chuyện với bên kia? (vỗ tay)
Lại
một điểm nữa, tôi nghĩ Đại
tướng đă có cái ǵ mà cam đoan rằng những
điều kiện Đại tướng sẽ thâu
thập được đó là điều kiện, tôi
không nói là hoàn toàn thuận lợi, mà là điều kiện
ít đau khổ, ít nhục nhă cho nước Việt Nam
Cộng Ḥa chúng ta, nghĩa là của chung chúng ta. Ở
đây có cái ǵ bảo đảm chuyện đó hay không?
Một
điểm nữa... hai chính phủ thương thuyết
với nhau, có thể nào chính phủ này kêu chính phủ kia:
"Nói anh phải chỉ định người này,
người này nè, ra thương thuyết tôi mới
chấp nhận, bằng không phải như vậy, tôi
không chấp nhận." Có thể nào có được
như vậy không? (vỗ tay)
Bởi
vậy, đây cái chuyện, xin lỗi, đă thật là khó
hiểu nổi. Lấy cái lư trí của con người,
dẫu mà sơ đẳng thế nào, cũng không thể
hiểu được.
Hôm
nay đến trước mặt Quốc Hội, tôi tŕnh
bày vấn đề, th́ như đă nói khi năy, đây là
một điểm mà Quốc Hội toàn quyền quyết
định. Nếu nghĩ rằng tôi phải giao quyền
lại cho Đại tướng Dương Văn Minh,
tôi xin phép vâng lời Quốc Hội, tôi sẽ giao quyền
lại cho Đại tướng Dương Văn Minh.
C̣n như nếu quư vị tính cái chuyện khác, đó là toàn
quyền của quư vị, tôi không chen vào đó.
Một
điểm sau, nhiều khi người ta nghĩ rằng
tôi bị áp lực, áp lực chỗ này áp lực chỗ
nọ, th́ thưa quư vị, đây không phải là tự
ḿnh vẽ bùa để cho ḿnh đeo, tôi b́nh sanh tới
thuở giờ, không chấp nhận một áp lực
của ai hết, mặc dù là áp lực của người
gọi là bạn của ḿnh hay là người tưởng
là có quyền cho ḿnh cái lịnh đó. Xin lỗi quư vị,
tôi không có cái điểm đó. Vả lại đây là việc
nước chung, việc nước chung nếu may ra trong
cuộc thương thuyết này chúng tôi được
những điều kiện nó c̣n phần nào, v́ nó là
vấn đề nhân đạo, hai là vấn đề
lương tâm, ba là vấn đề thể diện. Chúng
ta c̣n có thể chấp nhận được, th́ thưa
với quư vị, chừng đó dầu thế nào cái
quyền quyết định là quyền của Quốc
Hội, không phải quyền của tôi. Đây tôi xin xác
nhận lại một lần nữa.
Bởi
vậy cho nên khi tôi xin với quư vị, lát nữa đây
những việc cho tôi trọn quyền chỉ định
người đi thương thuyết này trong căn
bản mà tôi mới vừa nói tới. Nếu
được, tôi sẽ tŕnh lại với Quốc
Hội coi chấp nhận hay là không chấp nhận. C̣n
như quư vị nghĩ rằng không chấp nhận,
bởi v́ đây là một điều kiện khắt khe,
một điều kiện của người thắng
trận viết cho người bại trận, th́ chúng ta không
c̣n nước ǵ khác hơn là lúc đó chúng ta cứ
việc chết tới cùng, không c̣n biết làm sao hơn
được (vỗ tay) ... th́ chừng đó dầu cái
thành Sài G̣n này sẽ biến thành một biển máu, tôi
nghĩ rằng người Việt Nam v́ thể diện
của ḿnh, không thể nào từ chối được,
trừ một số người không đáng ǵ (vỗ tay)
nói là không thể nào chấp nhận được
chuyện đó.
Thôi
tôi không dám nói dài làm mất thời giờ của quư
vị. Tôi chỉ nhắc lại một điểm, là xin
quư vị quyết định. Nếu tôi phải trao
quyền lại cho Đại tướng Dương
Văn Minh, tôi xin sẵn sàng vâng lời quư vị, tôi sẽ
trao lại cho Đại tướng Dương Văn
Minh. Như thế quư vị chấp nhận rằng tôi có
thể chỉ định một chính phủ nào gọi là
chính phủ để đứng ra thương thuyết
trong căn bản văn hối ḥa b́nh, trong tinh thần
hiệp định Paris, để cho hai nước, cái
chuyện v́ lẽ cố nhiên một chuyện chúng ta đă
mất rồi, theo những chuyện chúng ta đă biết
trong hai ngày...
Nguồn
1-
Viện Bảo Tàng Việt Nam, San Jose (Viết Từ
Băng Ghi Âm)
2-Theo
bài viết của GS Nguyễn Ngọc An, nguyên Tổng
Trưởng Thông Tin Chiêu Hồi trong nội các Trần
Văn Hương đă ghi âm lại và đă đăng
trong Đặc San Pétrus Kư miền Nam Calfornia (1996).
Ghi chú:
Sau bài diễn văn của Tổng thống Trần
Văn Hương, Quốc Hội đă thảo luận và
biểu quyết với đa số đồng ư giao
quyền cho Đại tướng Dương Văn Minh.
Hai ngày sau, lúc 17 giờ ngày 28 tháng 4-1975 lễ bàn giao đă
diễn ra tại Dinh Độc Lập.