Tiếng
Đàn Hừng Sáng
Nguyễn Văn Sâm
Nhớ về tiếng
đờn của một
nghệ nhân tài ba một
thời.
(NVS)
Dì Ba Bành thức dậy theo tiếng chuông công
phu vọng lại. Lâu nay, từ lúc mới dọn về
đây, chung quanh nhà nước kinh còn ngập, những cây bình bát, cóc
kèn, ô rô, dừa nước, bần…
còn lừng lửng chứa những khoảng sình rộng
chừa cho mấy gian nhà là lụp xụp đó đây những
mảnh đất nhỏ hí lúc gần trưa nước
đã mấp mé thềm, chuông công phu buổi sớm ngay từ
những tiếng đầu tiên đã lâng lâng lòng dì. Qua bao
đổi thay, xóm vắng giờ đã đông đúc hơn, nhưng mọi
ngày âm thanh văng vẳng boong boong quyện trong không khí
đánh nhịp xen lẫn tiếng mõ lốc cốc đều
đặn tạo nhạc điệu buồn nhẹ nhàng
hòa với quang cảnh tịch mịch của lúc bắt
đầu ngày vẫn kéo dì vào cảnh giới thoát trần,
u tịch… Buổi tối nhiều khi bực mình. Thường là vài đứa không góp tiền. Biết
chúng nó dấu để dành đánh bài đánh bạc ở
nhà thằng Tư Cồ
hay nhà thằng Năm Mụn, đứa nào đứa nấy
lấm la lấm lét ngó dì gải đầu gải tai nói trời
ơi đất hỡi ba điều bốn
chuyện rồi hẹn lần hẹn lữa nhưng sáng rở đưa mắt với nhau, ám hiệu đó làm sao qua
được mắt
ai? Có ăn cám xú cũng bắt thóp được chúng nhưng phải nuốt giận làm thinh. Nó nói không
có, chửi bới cũng vậy thôi, không cần thiết
phải dùng biện pháp mạnh. Con sâu cờ bạc, phải
biết, có trời mà cản! Tụi nó đánh qua đánh lại,
thằng ăn thằng thua, thằng nầy sạch túi thằng
kia gom sòng. Thằng ăn rủng rỉnh tiền bạc sẽ
trả nhiều, có khi trả dồn cả tháng. Thằng
thua chạy đôn chạy đáo quơ quào chụp giựt đầu này đầu
kia vài bữa rồi cũng phải đem tiền tới
nạp. Chạy trời không khỏi nắng, mất
đâu mà sợ, trừ phi tụi nó bán vợ đợ con
giở nhà đi chỗ khác. Tuy nghĩ vậy, dì cũng thấy
giận giận vì bị qua mặt. Trước khi đi ngủ đã đốt ba cây
nhang trên bàn thờ Phật Mẫu, tụng đoạn kinh
thời khuya, uống hết một ly nước lạnh rồi mà hình ảnh mấy tờ
giấy bạc vung vẩy túa lua trên chiếc chiếu rách bươm ở nhà thằng Tư Cồ cũng mở banh mắt dì ra. Lăn
qua lăn lại, trằn trọc trao tráo tới khuya lơ khuya lắc mới chợp mắt thiu thỉu
được một
chút, mơ mơ màng màng chớ có ngủ ngon lành gì đâu? Thế
nhưng hễ tới hừng sáng, mấy tiếng
chuông sớm bắt đầu ngân là lòng dì đã len lỏi
một cảm giác nhẹ nhàng, những giận hờn bực
bội tiêu tan không để lại dấu vết. Dì mường tượng hình ảnh sư cụ ngồi xếp bằng trên cái bồ
đoàn lim dim mắt ê a tụng niệm. Dì nhớ tới
những buổi đi lễ chùa ngày rằm, mùng một,
thiện nam tín nữ chào đón, nói chuyện thân mật,
(nhưng chắc họ cũng như dì, đầu môi chót lưỡi đưa đẩy cho qua lề. Ai mà chẳng tỏ
ra thuần thành trong lúc ở chốn tôn nghiêm? Rồi ai về
nhà nấy tiếp tục đời sống mình, ngày rằm
mùng một khác lại đến chùa niềm niềm nỡ
nỡ, lạy Phật tụng kinh lần nữa). Sư cụ luôn luôn điềm đạm trong cử
chỉ, từ tốn trong lời nói, chậm rãi trong tách nước trà rót mời. Thái độ ung dung thư thái xuất phát từ thâm tâm, không chút gì màu
mè, gượng gạo. Ngài, qua một vài câu bình thường, bâng quơ mưa nắng
thế nào rồi cũng trở về thuyết luân hồi,
nhân quả, khuyên xa khuyên gần mọi người: “Nhà đều
ăn cả, tội mang một mình, người làm một việc chẳng
minh, đến khi chết xuống ngục hình riêng mang.” Những lúc đó dì cảm động lắm,
muốn ăn chay trường một tháng, làm lành, phóng sinh, tha bớt
tiền lời cho mấy thằng ôn hoàng dịch lệ làm
ăn không khá, cất đầu lên không nổi vay tiền
đứng trả lời cả năm mà chưa mẻ được một đồng xu vốn. Dì không dám
nghĩ thêm nữa. Lời nguyện phóng sanh cả chục
năm không làm được. Tụi nó vay nợ thì phải trả
lời. Đó là chuyện đương nhiên. Không, lấy tiền đâu chi phí nầy
kia? Tụi lính kín cũng phải cà phê hủ tiếu chút
chút chờ bộ không mà được à? Dì ngừng tay giã trầu, dựng cái
ống ngoái trước mặt,
cái ống ngoái ngã nghiêng màu đồng vàng, lên nước óng ánh ở phía dưới, nhưng ở trên miệng vành, vôi hòa với nước trầu cau đóng một lớp
đen xám, đang chiếu một bệt nho nhỏ mờ
mờ dưới
ánh đèn măng xông. Dì lấy chìa chận lại nó mới
đứng vững, vói lấy cái khăn nhỏ, màu đỏ,
kế bên rổ trầu cau, lau mép cẩn thận xong chấp
tay van vái trong cửa miệng, mặt mày rất thành kính:
‘Nam Mô A Di Đà Phật! Kể từ bữa
nay con sám hối, không chửi bới ai nữa, tha bớt
tiền lời cho người nghèo, làm ăn chơn chất. Xin Trời Phật phò hộ cho con
để con giỗ quải ông bà, dòng họ con bây giờ
hỏng còn ai, để tổ tiên làm ma đói con có tội
với ông bà.’
Van vái xong dì tiếp tục ngoái tiếp miếng
rầu dở dang. Tháng trước hai cái răng cửa còn lại lung lơ mấy bữa rồi rụng ngon lành khi dì lấy
lưỡi đẩy mạnh nên chuyện ngoái
trầu giờ như một
chuyện tiêu khiển để kéo dài cơn thèm thuồng mỗi khi lạt miệng. Lúc
vui miệng dì thường
giải thích với con Sáu cử chỉ lạ lùng của
mình:
‘Như vậy
miếng trầu mới đậm đà, nước trầu mới đỏ.’
Tiếng chuông mõ vẫn văng vẳng tặng
cho xóm nhỏ không khí buồn buồn nhẹ nhàng, Dì Ba mơ màng đắm chìm trong không gian đượm mùi thoát tục, tuy vẫn đều
đầu ngoái trầu, hồn dì đã phiêu lãng về cõi
thiên đường
đứng ngoài phiền não sân si. Trong một phút ơ hờ cái chìa trợt ra ngoài, đâm đau
điếng, dì Ba giựt mạnh tay làm đổ tách nước trà nóng, con Sáu cóm róm rót hầu từ nãy
giờ. Nước thấm
ướt tờ giấy tính tiền những
người phải trả hôm nay kéo dì về thực
tế. Cơn giận
đại dương cuồng
nộ tràn đến, lấp chìm hết tiếng mõ chuông vẫn
từ tốn gõ nhịp.
‘Mẹ tổ bà nó. Con Sáu đâu biểu coi. Biểu
mầy giũa mấy cái ngạnh chìa ống ngoái lợi
cho bớt bén mà mầy hỏng làm nên thân nên hình gì hết.
Ngoái trầu chớ bộ ngoái mả ông mả bà mầy
sao mà nhọn hoắc thiếu điều đâm lủng ruột
người ta vẫn còn được! Tổ cha nó, lũng tay tao rồi nè. Xé
miếng thuốc tao đấp lợi coi.’ Dì ngó con Sáu bằng
cặp mắt giận dữ rồi tuông ra một câu chửi
không ăn nhằm gì hết tới chuyện đứt tay
của mình, ‘Thứ đồ con gái hư, có một chuyện nhỏ như vậy làm cũng làm hổng được. Chắc nữa mầy làm mụ ăn
quá.’
Con Sáu lính quýnh xé miếng thuốc rê trong rổ
trầu áp lên ngón tay trầy của chủ. Nó vừa làm vừa
lấm la lấm lét liếc trộm để có thể né
tránh kịp lúc những cái vả bất chợt không thể
đoán trước.
Thuốc đắng thấm vô vết thương rát rạt, dì Ba tiếp tục cằn nhằn
theo kiểu của mấy bà chằn ăn trăn quấn:
‘Rát quá! Mẹ, xui gì mà xui tận mạng. Hừm!
Mới bảnh mắt ra đã đổ máu rồi. Chắc
ngày nay có chuyện lớn. Đâm chém gì đây hổng biết
chừng.’
Ngó bộ tịch cóm ra cóm róm của con Sáu, dì
càng nổi xung thiên hơn:
‘Mẹ họ, mầy xích lợi gần
đây bộ tao ăn thịt mầy sao, đứng xa lơ xa lắc làm sao mà cột. Bộ tao tanh lắm
hả?’
Con Sáu xích tới, vẫn với dáng điệu
rụt rè cố hữu, ở với dì mấy năm nó hiểu
bụng dạ dì quá; nóng nảy, lổ mãng, tuy mộ đạo,
kính Phật, trọng tăng, nhưng vẫn có hành động của những người tiền bạc rủng rỉnh quen thói
hống hách chưa lần
nào bị làm khó dễ, suốt đời đánh chửi
người nhưng chưa từng
bị ai đánh chửi. Con Sáu ngó bàn tay của dì, bàn tay mập
tròn, cụt ngủn tù hãm phía sau cái vòng cẩm thạch xanh
mướt, lên nước bóng nhoáng, coi bộ hiền từ, chậm
chạp nhưng đã
vả trái nhiều thanh niên đã dám kêu lén dì bằng con mẹ
Ba Bành nầy, con mẹ Ba Bành nọ. Nó hồi hộp ngang,
mấy ngón tay chuối cao kia mà vớt trái vô má thì thấy bảy
tám ông trời chớ phải chơi ha? Đó là chưa kể dấu bốn ngón tay in lên đó cầu
tới chiều mới lặn lận. Trước đây anh Tư Nhỏ, ảnh đã cằn nhằn cưỡi nhưỡi cả ngày với lại đòi tới
chuyện phải quấy rồi. Bây giờ tránh trước là phải!
Dì Ba buồn tình ngồi ngắm nghía ngón tay
đau rồi liếc nhìn tờ giấy nợ. Tờ giấy
dài sọc tối nào dì cũng đọc cho con Sáu liếm
môi méo miệng gò từng chữ, nắn nót từng số,
giờ đây chỗ trắng, chỗ vàng vì bị hơ trên tấm kiếng đèn. Dì ngó mấy con số
lem nhem, nghĩ tới ngày xui mà bực mình.
Bỗng đâu tiếng đàn cò từ xa vọng
lại, réo rắt ru hồn người vào một đem đông gió vi vu lạnh,
len lỏi vào căn nhà là trống trải, ngoài kia sạt
sào tiếng tàu lá chuối phất phơ. Tiếng đàn thánh thoát u tịch của một
đêm trăng mờ, sương nặng hột trên một cánh đồng bạt
ngàn, eo sèo những ngọn lúa vừa mới nở đòng
đòng rên xiết, đong đưa theo cơn gió. Tiếng đàn chập chờn ánh lửa
ma trơi của tha ma mộ địa trong đêm
tối trời, bi thiết như sự ra đi vĩnh viễn của người mình vô vàn thương mến, áo não như cảnh trẻ con lạc mẹ bơ vơ giữa chiến trường súng nổ đạn bay.
Nhấp một ngụm nước, dì Sáu chợt nghe tâm tư mình nhão nhẹt, xụm xuống như một căn nhà bỗng nhiên cái nền đất
bị rút đi mất bằng một cách nào đó, hình ảnh
đám ma ngày trước,
thuở dì còn nhỏ lắm, hiện ra trước mắt, chập chờn trước hàng nước mỏng. Một buổi sáng mưa bụi phất phới, gió nhè nhẹ châm buốt
mấy ngón tay nhỏ, ngác ngơ vụng dại. Chân trần đạp trên nền
đất mềm mềm rin rít của bờ mẫu mấp
mô, vừa thốn vừa lạnh. Mắt không hồn, lòng
mềm nhũn khi nhìn bà mẹ rũ rượi, trợt lên trợt xuống phía sau cái
hòm chưn nhang
đang ôm ấp người cha đáng thương sau mấy năm vất vả với cơn bịnh trầm kha thuốc men thiếu thốn.
Đứa em nhỏ lẩm đẩm đi giữa
đoàn người
đưa đám,
mắt đỏ hoe, ngơ ngơ ngác ngác,
sợi dây thung cột cái đuôi tóc phía sau lắc lư theo những bước chân trơn trợt của nó tăng thêm nỗi bèo bọt
xót xa trong từng cái nhìn chia xẻ cảnh ngộ. Đâu
đây nghe nho nhỏ tiếng
thở dài của bà nội, chập choạng bên vai cô Út…
Dì Ba dằn mạnh ly nước xuống bàn. Chút nước còn sót lại chòng chành mấy miếng
xác trà nấu quá độ đã đổi sang màu xám nhạt,
lượn lờ rồi chễnh mãng lặn xuống
đáy, nằm im chịu đựng… như dì… chịu đựng thời gian trôi qua
trong cô tịch, đơn độc. Một con thằn lằn đương liếm chút đường rơi rớt lại từ tối hôm qua ở góc
bàn, giựt mình phóng mạnh lên cây cột nhà gần đó.
‘Mẹ tổ đờn gì mà đờn đứt
ruột đứt gan. Sáng nào cũng đờn điệu
này chắc hỏng ai làm ăn được gì hết. Buồn còn hơn Hạng Võ biệt Ngu Cơ. Sáu, thằng cha nào đờn vậy mầy
có biết hông? Sao hồi nào tới giờ tao hổng nghe
thằng chả đờn?’
Con Sáu hí ha hí hửng trả lời, giọng
của người
thông thạo chuyện đầu trên xóm dưới:
‘Trời! Dì Ba hỏng biết chứ tiếng
đờn của ổng ai mới xí được vàng nghe cũng còn phát khóc chứ đừng
nói nói nghe lúc hừng sáng. Ông Văn Vĩ đó, ổng mới
dọn tới ở xéo xéo trước nhà mình mấy bữa nay. Hết xẩy
dì Ba ơi, ổng
đui mà có ngón đờn buồn tận mạng, hổng
chê chỗ nào được!’
‘Ờ, phải cái nhà đưa đít vô nhà thằng Tư Cồ không? Nhà cũ của má thằng
Năm Mụn chứ gì? Họ vô ngã khác nên tao có biết gì
đâu. À, mà sao mầy rành quá vậy? Con gái mà ngựa bà, dạo
đầu trên xóm dưới tối ngày chuyện gì của ai
cũng hóng mỏ nghe có bữa hư đó con! Tới chừng ôm bụng thè lè rồi
than trời.’
Con Sáu đỏ mặt chống chế:
‘Ổng đờn trên ra dô hoài bộ dì Ba hổng
biết sao? Thầy đờn đó, ổng tính mở lớp
dạy đờn ở đây. Ngay bữa ổng tới, ổng
biểu diễn một đường lả lướt cả xóm này bu coi đông nghẹt ai mà
hổng biết? Nít nhỏ còn nằm ngữa cũng biết
huống hồ gì con!’
Một cái nguýt dài thậm thượt lưót qua mặt làm con Sáu chết điếng:
‘Mầy nói như vậy là mầy chưởi cha tao không bằng, thôi mầy giỏi
tao ngu. Tao hổng biết gì hết. Tao dốt.’
Con Sáu xách bình nước đi te te ra sau nhà, miệng lầm bầm
nhỏ nhỏ. Dì Ba ngó theo nó bằng cặp mắt nháng lửa.
Tiếng chuông công phu dứt từ lâu nhưng tiếng đờn vẫn vọng lại,
mơ hồ, xa thẳm. Tiếng đờn nhẹ
nhàng len lỏi vào từng lỗ chân lông, căng phồng những
sợi thần kinh sầu thảm, thấm vào từng khớp
xương xao xuyến, bâng khuâng. Tiếng đờn
thánh thót ngân dài từng chữ xế xị, nỉ non như đêm u tịch dì tiển chồng ra đi
độ nào, lúc còn trẻ lắm.
Ngoài đường cái đã vang dội trong này tiếng xe
xích lô máy nổ bình bịch. Mấy tấm ván nhỏ mong
manh gá ơ hờ
chồng chéo lên nhau dẫn đường vào xóm đã hiện lờ mờ trước mặt. Dì Ba ngó mấy cây cột chưn cầu làm bằng gỗ đước ló lên khỏi mặt nước đục đen, thở dài nghĩ tới
dòng sông ở quê nhà… Tiếng đờn như lung lay mặt nước, mấp mô mấy cọng rác lềnh bềnh,
tấp vô cây cột xi măng dưới bóng đèn trước cửa. Ánh sáng phản chiếu kéo thời
gian về lúc dì ngồi ngó chăm chăm cá ăn bong bóng dưới trăng một đêm rằm nào đó
xa xăm, lắng nghe một bản vọng cổ của
đài Pháp Á, vọng ra từ cái radio Phillips bốn đèn của
thím Sứa vợ chệt Lềnh bán quán đầu xóm. Tiếng
đờn lảnh lót, phân câu, phân nhịp, chẻ điệu,
nhấn vuốt, tang thương réo rắt như đờn dạo chỗ xuống sáu câu của
kép Út Trà Ôn xuống xề bản Tôn Tẩn Giả Điên.
“Ý trời đất ơi, cái nông
nổi đoạn (ờ…) trường
(tình tinh tích tịch tình tinh) Bởi vì tôi quá tin nơi thằng Bàng Quyên là bạn
thiết với tôi cho nên ngày hôm nay đây nó mới chặt
đứt một bàn chân tôi. Còn như công cuộc
ngày hôm nay đây (…)
Dì Ba thở dài thậm thượt, đổi thế ngồi nhiều lần,
hớp hết mấy ngụm nước mà vẫn không hết buồn. Dì thấy
mình phải nói gì đó để đánh tan không khí sầu
thảm bao vây quanh mình nảy giờ:
‘Sáu ơi, lên tao
biểu coi. Mới sáng bảnh mắt ra gặp bản mặt
mày là thấy hãm tài rồi.’ Rồi dì giả lả đổi
giọng ngọt ngào hơn, ‘Đâu mày thử chạy qua nhà ông thầy
đờn năn nỉ ông đừng đờn nữa
có được
hông? Kêu ổng có đờn thì để trưa hãy đờn. Tưng bửng sáng mà đờn kiểu này tao nhớ
nhà quá còn làm ăn gì được nữa. Đờn gì mà nghe như chết rồi. Buồn còn hơn đám ma ông cố nội tao nữa.’
Con Sáu chần chờ ngó chủ. Một phần
nó tiếc tiếng đờn đã mang đến điều
gì đó khan khác trong lòng nó, một phần nó thấy có chút
xíu vướng víu vô lý trong lời yêu cầu. Nó lóng
tai nghe như cố
thâu những âm thanh quý giá cuối cùng rồi mới chậm
rãi dợm cẳng bước đi.
Nghĩ sao không biết dì Ba đổi ý:
‘Mà thôi, khỏi nữa.’ Dì lại thở dài
trầm ngâm tâm sự. ‘Mấy chục năm nay lo chạy
cơm chạy gạo đâu có thời giờ ở
không mà nhớ nhà. Sáu, tao thương tiếng đờn của ổng quá. Ổng
làm tao sống lại cái thời tao còn nhỏ bằng mầy
bây giờ. Tao nhớ ràng ràng bụi chuối sứ lùn sau
hè, cái giếng mội sau nhà, con chó mực nằm vẫy
đuôi kế bên cửa. Tiếng đờn ổng là hương vị quê hương, là hồn dân tộc đó Sáu. Ổng không
đờn tao đâu có thấy lại được thời con gái của tao, tao đâu thấy
được
quê nhà, thấy cha, thấy mẹ, thấy em, thấy bà nội…’
Con Sáu đứng lặng thinh, nó hiểu nửa
nạc nửa mỡ, chữ có chữ không lời của
bà chủ, nhưng trong
đáy lòng nó bỗng như có phép lạ huyền bí tẩy rửa một
cách chớp nhoáng những tình cảm thù địch, xa lạ
với bà chủ đã có bấy lâu nay, nó không còn thấy
ghét người
đàn bà đã từng đánh chửi, ức hiếp, bốc
lột nó nữa. Nó lờ mờ cảm nhận lời nói
kia là đúng, chí tình và người đàn bà làm nghề cho vay hút máu đáng
kinh tởm trước mặt
cũng có một tâm tình đáng thương mến, quí trọng. Nó cũng loáng thoáng
nhận chân rằng bà ta và nó ít ra cũng đồng đều
trong việc cảm nhận một giọng đờn;
trong việc để lòng mình xao xuyến, buồn vui cùng một
nguyên nhân, như hai người bạn chí cốt, chỉ cần ngó
nhau là biết lòng nhau. Hôm qua tới giờ nó thấy nhớ
nhung một cái gì, lòng nó bức rức bâng khuâng nhưng nó không hiểu nguyên do. Nó chỉ thoang tháng cảm
nhận cái buồn buồn vui vui đó khác với mấy bữa
vắng anh Tư Nhỏ,
hay gặp lại ảnh sau cả tuần ảnh theo xe xuống
miệt dưới trở
về. Giờ nó mới biết đó là hương vị quê hương, là tình tự dân tộc thể hiện bằng
âm thanh của người
nghệ sĩ mới gia nhập vào thành phần cư dân của xóm.
Lấn thứ nhứt, nó mỉm cười vuốt đuôi chủ sau cái hít hà thiệt
dài:
‘Dì Ba nói đúng dàng trời, ổng đờn
hay quá mạng. Con cũng nhớ nhà hổng biết làm sao
nói cho được.’
Rồi thấy mặt chủ vui vui, con Sáu tâm
sự:
‘Nghe ổng đờn con nhớ trực lợi
cảnh mấy năm trước, hồi còn ở dưới quê, tưởng tượng ra cảnh buồn phải xa nhà khi nghe
dì Bảy hàng xóm hát ru em cái gì mà: Chiều
chiều chim vịt kêu chiều, Bâng khuâng nhớ mẹ chín
chiều ruột đau!’
Mẹ, con nhỏ coi lẩm rẩm vậy mà
nói năng nghe được ớn, đờn gì mà nghe như thắt tim cắt ruột người ta, ai nghe hỏng khóc mới là chuyện
lạ. Dì Ba kéo khăn chầm chậm lau nước mắt, con Sáu lững thững bước ra sau bếp. Tiếng đờn vẫn
đuổi theo sau lưng nó, thê lương, bức rức, châm những mũi kim nhè nhẹ
thấm thía vào lòng người đàn bà lâu nay tình cảm đã hóa
đá.
Theo năm tháng, xóm Kho Năm rộn rịp hơn. Cầu ván, cầu khỉ bắt xiêng bắt
quàng tạm bợ trên bùn lầy nước đọng lần lần được thay thế bằng những tấm
vĩ xi măng cốt sắt ngay hàng thẳng lối. Nước bùn đặt sệt của ngọn
cùng con rạch đang rảy chết từ từ bị
rác rến và xà bần đổ xuống chận đứng
nên lớn ròng lừ đừ uể oải hơn. Một vài, rồi một vài căn nhà lầu
được dựng
lên, mấy cây bần, chùm bát theo nhau mất dấu, thay vô
đó là những chậu kiểng, chậu hồng, những
hàng bông giấy, bông bụp, dây tơ hồng, hoa ti gôn… đua nhau khoe sắc.
Tiếng đờn của người nghệ sĩ mù và âm thanh chuông mõ công phu
vẫn là món ăn tinh thần của dân chúng mỗi sáng. Tiếng
chuông mõ như liều
thuốc rửa bợn nhơ còn sót lại của ngày hôm qua. Tiếng đờn
như ly cà phê sữa nóng người ta đổ ra dĩa thổi cho mau nguội,
ngồi từ tốn chấm với dầu cháo quẩy,
bánh tiêu. Hai thứ, đều không thể thiếu như mấy dĩa xíu mại nước mỡ lấm tấm chung quanh, trên có miếng
gan hay miếng sườn nhỏ,
chấm bằng miếng bánh mì dòn rụm lót lòng buổi
sáng.
Và trong tiệm nước, đề tài bàn tán ngoài chuyện lẩm
cẩm, dơ dáy như con mẹ nầy theo thằng cha nọ, thằng
kia ngủ với con nầy.. còn có điều gì nghĩa lý
hơn. Đó là chuyện mấy chú nhỏ 15, 16
con nít chưa hết
con nít, người lớn
chưa tới người lớn trước đây tối ngày tụm năm tụm
bảy phá làng phá xóm, chọc ghẹo đàn bà con gái, sau một
thời gian tập tành đờn ca đã chửng chạc
hơn nhiều, chiều chiều cùng nhau dợt
lại bài bản để trình diễn giúp vui đám nào cần
tới. Đó là chuyện tiếng đờn đã cảm
hóa được dì
Ba Bành, người
đàn bà cho vay cắt cổ mổ họng giờ đây
đã bỏ nghề cũ, mở một tiệm chạp
phô nho nhỏ, sống đời lương thiện, đạm bạc, mỗi sáng
ngồi bên ly nước
trà nóng trầm ngâm thả hồn về quá khứ…
Bữa nào khi chuông công phu gần dứt mà chưa nghe tiếng tưng tửng đờn dạo đầu, thế
nào dì cũng bồn chồn hỏi con Sáu:
‘Sáu ơi! Con qua
coi ông Văn Vĩ ổng dậy chưa con. Sao dì hổng nghe ổng đờn. Ổng
làm reo điệu này dì ăn trầu hết ngon rồi! Con
năn nỉ ổng đờn lẹ lẹ lên chứ hỏng
thôi sáng nay vô vị quá. Lạt miệng còn hơn ăn trầu hỏng có vôi.’
Con Sáu khỏi cần đi, trong không gian sớm
mai se se lành lạnh, tiếng đờn như để đáp ứng sự chờ mong của
mọi người, cất
lên véo von tỉ tê, rót mật, luồng những âm thanh liếng
láy vào trong hồn trong não… Tiếng đờn hương vị quê hương, đem món ăn tinh thần đến cho
những người ở
xóm nhỏ Kho Năm chật chội như một món quà thiêng liêng mà mọi người chấp nhận như một ân sủng cho riêng xóm mình…