BỨC TRANH QUÊ
Dư Thị Diễm Buồn
Dọc chân
vườn trải mênh mông ruộng lúa
Gió sáng về đất cỏ tỏa hương thơm
Đìa trong vắt in
bóng cây so đũa
Trại ruộng
sơ sài bên cạnh đống rơm
Lúa trúng mùa hột no
tròn nặng chắc
Bông chín vàng nằm ngã
rạp lên nhau
Cô thôn nữ vui
tươi thoan thoát gặt
Liềm lướt
qua bông lúa cọ rào rào
Những trai trẻ
ra đồng từ sáng sớm
Người đi
gom, kẻ bó để chồng lên
Lúa chất
đầy vào chiếc cộ tre lớn
Đất mấp mô,
trâu lôi kéo gập ghềnh
Gió hây hẩy không
dịu cơn nắng hạ
Lưng trâu mục đồng,
nón quạt phất phơ
Chị vào núp bóng trâm
bầu xanh lá
Ngắm bầy
vịt le rỉa cánh ngoài bờ
Cô gái xuân hồn nhiên
ngời ánh mắt
Kéo khăn rằn lau
trán rịn mồ hôi
Má ửng hồng
bởi trời ươm nắng gắt
Hốt cỏ khô
trải trên chỗ cô ngồi
Họ nghỉ
trưa khi trời vừa đứng bóng
Nửa cánh
đồng trơ gốc rạ vàng nâu
Ao bèo cám cá quẫy
đuôi ăn móng
Lá ấu xanh đan
kín mặt đìa sâu
Ơ cá linh kho rệu
thơm mùi mía
Nồi canh cải
trời nấu cá rô don
Rổ bông súng đìa,
mớ rau muống tía
Chút muối, miếng
chanh, bóp sổi tươi giòn
Bữa thanh đạm thấm
hồn quê tình đất
Yêu thôn mình từ
mương rạch cỏ cây
Cho dù sau khi thanh bình
đã mất
Mạch quê
hương tâm khảm vẫn dâng đầy
Trong thôn nhỏ dân
sống đời bình dị
Không khát khao hay
mộng tưởng xa hoa
Hương
đồng nội, rạch kinh làm tri kỷ
Mong ước bình an,
mưa thuận gió hòa
Mùa lúa chín, mùa bẫy
chim bắt chuột...
Thịt thơm
mền, ly rượu đế lai rai
Đất gò gần
mương bông súng trắng muột
Lên líếp, vun
vồng, tỉa bắp trồng khoai...
Nóng bốc hơi lóe
sao trên lộ đá
Vài chiếc xe đò
xuôi ngược chạy qua
Dừng đôi khi
tại ngã ba Chòm Mả
Khách xuống xe, xách
giỏ trỡ lại nhà
Bởi có việc
họ phải ra quận, tỉnh
Hay thăm
người thân xa cách đã lâu
Chuyến trở
về, sắm mua quà lỉnh kỉnh
Bánh mì ổ, chai
rượu, gói trà tàu ...
Người ra
rước, vui mừng lăng xăng hỏi
Kẻ trở về
lòng rộn rã thân thương
Để gẫm
lại lời người xưa đã nói:
"...Không đâu đẹp bằng chốn cũ, quê hương..."