CHIẾC XUỒNG BA LÁ

Dư Thị Diễm Buồn

 

Nơi vàm rạch, cây hồng đào sai trái

Màu trắng hồng, trái mận hãy còn non

Những chùm to, màu mọng đỏ như son

Da bóng lưởng, no tròn mận đã chín

 

Dưới tàn cây, có chiếc xuồng ba lá

Đáy xanh rêu vì âm ỉ nước vào

Xạp xuồng lót bằng mấy tấm vạt cau

Chiếc gàu nhỏ, dưới khoang dành để tát

 

Xuồng trên nước bập bùng làn sóng bạc

Đưa rước em từ học lớp vở lòng

Tháng chín mưa dầm, gió bấc vào đông

Nước sông ấm, bốc lê hơi mờ khói

 

Những buổi tan trường chang chang nắng chói

Con sáo vườn ríu rít hót bay ngang

Cỏ đuôi chồn màu nâu xẩm pha vàng

Ao bàu sâu, nước trong veo cá lặng

 

Rồi Tết đến cỏ cây khoe sắc thắm

Cải, dưa, đào, mai, cúc vàng bông

Trải qua bao mùa xuân, hạ, thu, đông

Vào Trung học, em phải ra trường tỉnh

 

Nhớ mẹ cha, nhớ nhà mùa trái chín

Nhớ chiếc xuồng gội mưa nắng ủ ê

Héo hắt chờ mong ngày nghỉ, con về

Bến Cầu Đá, dưới xuồng ba ngồi đợi

 

Đường tráng nhựa, chiếc xe lam vừa tới

Thấy dáng con, tay ba vẩy chiếc khăn

Nụ cười tươi, trên nét mặt hiền lành

Con nhớ mãi! Tròn đời hình ảnh đó!

 

Xuồng ba lá rước đưa cô gái nhỏ

Năm tháng dài giúp mẹ chở bắp khoai…

Theo nước lớn, ròng, mưa dại gió mai

Xuồng nay đã trên be nhiều mảnh vá

 

Chuyên chở gần xa, cũng xuồng ba lá

Rồi khi giặc vào xâm chiếm nước non

Cha âm thầm gạt lệ tiễn đưa con

Bằngg xuồng nhỏ, bằng tấm lòng của mẹ!

 

Lời thư cuối, từ quê nhà quạnh quẻ:

Chiếc xuồng xưa, cha đã kéo lên bờ

Nhà mình có nó, con hãy còn thơ

Nay đã mục, nhưng không đành vứt bỏ

 

Cha mẹ sống trong chuỗi ngày thương nhớ

Xóm làng mình, nay hoang vắng đìu hiu

Đám dân nghèo phải chịu khổ đủ điều

Nhìn xuồng xưa, lòng đỡ phần hiu quạnh.