Chuyến Xe
Đ̣
Dư Thị
Diễm Buồn
Chuyến xe
đ̣ rời xa thành phố nhỏ
Ghế ngồi
đầy, người chen đứng cũng đông
Chạy vùn
vụt, xe ào ạt gió đồng
Trên mui chở
hàng hóa cao chồng chất
Hành khách mệt
cứ ngủ gà ngủ gật
Người
đánh đeo đứng dọc lối vào ra
Chú lơ xe luôn
bài hải hét la
Ông tài xế
lừ đừ chăm chỉ lái
Có người
đón, xe chậm dần, dừng lại
Chú lơ
liền hỏi lớn khách về đâu?
" ...Đi
Chợ Gạo, nhớ ghé bên kia cầu...
Đă hết
chỗ, c̣n cả mô chở nữa... "
Nắng rực
rỡ chan ḥa ngoài khung cửa
Ruộng lúa vàng,
vườn cây trái sum sê
Tháng Chạp
rồi đây, Tết nhất cận kề
Ở thôn dă mùa
màng trăm thứ việc
Hoa đơm
nụ, cây mượt mà xanh biếc
Xe bon bon bỗng
x́nh xịt tành tành
Người càu
nhàu, kẻ nhăn nhó " xe
banh "
Làng An Thạnh
Thuỷ, cách vài trăm thước
Đường
nhựa nắng trưa, mồ hôi rịn ướt
Nhớ chiếc
lu sành, thèm gáo nước mưa
Ngồi trên
bờ mương, nốc cạn trái dừa
Hoặc nằm
vơng hiên nhà, lim dim ngủ
Bà hàng rao:
"...Đây bánh lọt tào hủ..."
Dưới bóng
cây bả đậu khách vây quanh
Nước
đường gừng, tào hủ trắng đậu nành
Dừa béo, bánh
lọt xanh thơm lá dứa
Máy nổ vang,
hành khách chen lên cửa
Xe đổ
nhiều chặng Vĩnh Lợi, Ḥa Đồng
Cô nữ sinh
như lúa mới trỗ bông
Cậu học
tṛ tâm hồn như áo trắng
Mộng
đời đẹp như b́nh minh tuôn nắng
Kinh sử
dồi mài, thành đạt tương lai
Hy vọng
chứa chan hạnh phúc ngày mai
Ở
trước mắt cả chân trời tươi sáng
Tôi đợi xe
chạy luôn ra Vàm Láng
Vùng phù sa
tặng hải sản cho người
Những ngày
mưa nh́n biển rộng mù khơi
Mong ghe
lưới, thuận buồm xuôi về bến
Miền quê
đó mới lần đầu tôi đến
Chỉ một
lần mà nhớ măi không nguôi!
Trên chuyến xe,
được quen biết một người
Làng của anh,
tôi đến đây công tác
Có những
chiều trời xanh mây bàng bạc
Anh đưa
thăm ruộng muối sát bờ đi
Vườn thênh
thang chín mọng trái s?-ri
Vồng cải
ngọt, rẩy rau thơm, dưa hấu...
Mẹ anh đăi
bữa cơm do bà nấu
Tép rang ḍn ăn
cặp với dưa leo
Củ cải
trắng kho với cá bóng kèo
Canh cá chuối
nấu rau dền, rau má...
Anh chỉ tôi
đường băng ngang rừng lá
Đi Sài G̣n,
khỏi qua phố Mỹ Tho
Vẳng trên sông
giọng nam nữ hát ḥ
Từ ghe cá,
vầy đoàn về chợ tỉnh...
Tôi cùng anh
viếng lăng Trương Công Định
Nắng hanh vàng
mát rượi bóng tre xanh
Gió mơn man
thổi phơi phới lá cành
Buồn tiễn
biệt! Tôi về xong công tác
Rồi sau
đó, chúng tôi thường liên lạc
Anh bỏ
nghề để khoác áo chinh nhân
Cuộc
chiến gian nguy, gặp lại bao lần!
Luôn lỗi
hẹn, anh chợt đi chợt đến
Ôi Tháng Tư Đen, quê
hương tai biến
Anh ra đi t́m
bờ bến tự do
Ngày lại ngày
qua... bao chuyến xe đ̣
Tôi vẫn
nhớ chuyến xe về Vàm Láng!
Dư Thị
Diễm Buồn