QUÊ NGƯỜI

Dư Thị Diễm Buồn

 

Tưởng nhớ nhà văn Xuân Vũ

Cho phu quân tôi và đồng hương Bến Tre

DTDB

 

 

Trời hừng đông hơi sương còn mờ tỏa

Trên sông dài bàng bạc bóng xuồng ghe

Chiếc xuồng đuôi tôm, máy chạy rè rè

Ghe chài lưới chở hàng ra chợ bán

 

Nước sông lớn, đèn bão đêm còn sáng

Phà đưa xe cùng hành khách sang sông

Thấp thoáng xa cồn Phụng nối cồn Rồng

Thuyền bát nhã, Đạo Dừa làm Giáo chủ

 

Vầng hồng đỏ phương đông vừa mới nhú

Rặng cây xa, mây vàng tím xây thành

Sóng nước, thuyền ghe hiện rõ khung tranh

Mỗi đường nét, sắc màu đều sinh động

 

Bến Rạch Miễu, cảnh bừng lên sức sống

Đời thanh bình say men ngát nồng nàn

Xe lam đưa hành khách nổ giòn tan

Phú Túc, Mõ Cày, Giồng Trôm, An Hóa...

 

Bến xe đò nằm bên trụ sở xã

Mắt cháy lòng, ơi cô bán mía ghim

Bác tài xế cười tít, mắt lim dim

Miệng mời khách, chú lơ xe ngọt giọng

 

Trời cuối đông, gió Tết về lồng lộng

Thả hương lòng cô thiếu nữ bâng khuâng

Nhớ chàng trai ghì súng gác đồn Xuân

Ngắm điên điển vàng hoa bên dòng rạch

 

Con vịt xiêm đập cánh dài phành phạch

Nhìn từng đàn ngổng trắng tránh xuồng ghe

Lâu lắm rồi, mới trở lại Bến Tre

Phố thị nhỏ trên đường ra cửa biển

 

Giấc mộng đẹp dưới vòm trời thánh thiện

Đạo Cao Đài, chùa tu học Ông Tương

Chạnh lòng tôi hồi tưởng mấy ngôi trường

Dạo sở thú, qua Hàm Luông, Chợ Lách

 

Rời chợ Kiến Hòa,  trở về Tân Thạch

Đường làng An Khánh nắng gió lưa thưa

Quê thứ hai, ôi ngọt mát nước dừa

Sông Phú Khánh, Kinh Điều vang sóng vỗ

 

Nước mằn mặn, sông xuôi về cố độ

Biển Tân Thành, mùa gió chướng nước rong

Nước Cửu Long ngọt ra biển xuôi dòng

Mang phù sa cho hoa màu tươi tốt

 

Xóm thôn người ướp hồn tôi mật ngọt

Chuối, mía, xoài, long nhãn, trái sa kê

Khi bẫy chim, lúc bắt cá đem về

Nhà quay quần, bữa cơm chiều thanh đạm

 

Những sớm nắng vàng, những chiều mây xám

Ngày ẩm sương hay đêm tối mưa dông

Trên rẫy nương, rau cải được gieo trồng

Cho kịp Tết chở ghe ra chợ bán

 

Đất an lạc trải bao kỳ Nguyên Đán

Nay còn chăng những chứng tích giặc về

Nhà nghiêng tường, cầu gẩy sập thảm thê

Vườn vô chủ, ruộng đồng ôi hoang vắng

 

Người lính chiến, tóc pha màu sương trắng

Khẻ thở dài, nhìn trời tím mây bay

Nhớ ngày xưa, dòng nước mắt lăn dài

Khi ánh sáng nước nhà như lịm tắt

 

Cảnh quê đẹp, nát nghiền trong tay giặc

Thương thôn tôi, và thương cả quê người

Đó là nơi sinh trưởng bạn đời tôi

Chung dãy đất tân bồi, miền sông Cửu