ÐẬU ĐỎ BÁNH LỌT
Huỳnh Quốc-Minh
Hầu như
học sinh ở thành phố Mỹ-Tho trải qua nhiều
thế hệ đều biết đến danh từ
“Ðậu đỏ bánh lọt“ thì phải! Ðó là những
chiếc xe bán nước đá của mấy chú
người Hoa gần các trường học, chẳng
hạn như trên lề đường Lê Ðại-Hành
ở ngả tư góc sân vận động và đại
lộ Hùng-Vương. Gần trường Văn-Hiến
tại ngả tư đường Lê Lợi và Ngô
Quyền mà cạnh đó là nhà thuốc Tây Huỳnh
Hữu-Tạo. Nhưng tôi muốn nhắc đến quán
nước đá “Ðậu đỏ bánh lọt“ lâu
đời và nổi tiếng nhất trên vỉa hè xã
Ðiều-Hòa, ở góc đường Lê Lợi và Lê
Ðại-Hành.
Vào cuối
thập niên 50, phạm vi công sở xã Ðiều-Hòa khá
rộng lớn, được thiết lập hàng rào xung
quanh mà phần dưới bằng xi-măng, hơn nửa
trên là cọc sắt được cắm cách khoảng
chừng một gang tay và phân chia ra làm hai. Phía bên kia
đường Nguyễn Huệ là Ty Cảnh Sát, còn song
song bên nầy là đường Lê Lợi thuộc xã
Ðiều-Hòa. Một dãy nhà nhỏ và thấp gồm chừng
10 tiệm hớt tóc, được xây cất trên
đường Lê Ðại-Hành tại ngả tư
đường Lê Lợi, mà trước đó lề
đường bằng đất, có vài ba ông thợ hành
nghề hớt tóc dưới tàng cây bóng mát của mấy gốc
me lớn. Ðối diện với góc đường bên xã
Ðiều-Hòa, một chiếc xe đẩy bán nước
đá xập xệ ngày nào, nay đã biến thành một
kiosque bán nước đá “đậu đỏ bánh
lọt“ khang trang. Một cạnh của quán dựa sát vào hàng
rào sắt của xã Ðiều-Hòa, còn một nửa phần
trên ba cạnh của quán là ba tấm thiết dầy
lớn với khung gỗ có bản lề phía trên, khi quán
đóng cửa thì sập xuống rồi gài móc khóa lại
bên trong, lúc quán mở cửa bán thì dựng lên một góc 90°
thành mái che nắng mưa cho khách. Ba miếng ván dài của
ba cạnh quán ở khoảng giữa, chiều ngang
chừng 25 cm được bọc thiết, cũng có
bản lề xếp ngược vô trong khi dọn dẹp
và được mở ra 180°, thành những chiếc bàn
nhỏ dài có móc sắt chống chịu phía dưới,
để cho khoảng mười người khách
ngồi trên ghế cao bên ngoài uống nước đá.
Chủ quán
nước đá là một chú người Hoa tóc sói phía
trước, dáng người mập mạp và hơi
thấp. Nhà chú cách quán không đầy một cây số cùng
trên đường Lê Lợi gần trường học
Tàu Việt-Tú. Hàng ngày chú chở tất cả các thức
ăn uống ra quán bằng xe đạp có cái giỏ tre
lớn phía sau. Ðược biết, chú có năm
người con trai, mà người con cả đã lập
gia đình và có xe bán nước đá như chú, ở trên
lề đường Lê Ðại-Hành gần sân banh.
Theo thói quen thì
người ta thường gọi dạng xe bán
nước đá nầy là “đậu đỏ bánh
lọt“, nhưng riêng quán nầy có bán thêm các thứ khác nhau
nữa như: Ðậu đỏ thay vì nhỏ hột, quán
nầy dùng loại lớn nấu nhừ nên ăn rất
bùi. Bánh lọt là những sợi bột khoai dài trong
suốt nấu vừa chín tới, hòa loãng với
nước cốt dừa ăn dai dai và thơm, nhưng
không được thơm gắt và béo ngậy như
nước cốt dừa đậm đặc của ly
nước đá “ba màu“ hiện nay. Ðậu xanh
được nấu mềm bỏ vỏ ăn rất
ngon nhờ quến cục lại với nhau. Còn nhãn
nhục mua trong các tiệm thuốc Bắc được
ngâm với nước đường cho nở ra ăn
khá thơm và giòn. Bên cạnh đó còn có phổ-tai xắt
thật nhỏ sợi ngâm trong nước lạnh,
sương sáo và mít tươi thơm ngon vàng như nghệ
đã lột sẵn. Tất cả các thứ nầy
đều được đựng trong những cái keo
thủy tinh lớn tròn rộng miệng, có nắp
đậy hai phần hình bán nguyệt xếp ngược được,
khi mở nắp ra bằng kiếng viền kim loại,
đặt giáp cạnh ngoài nơi khách ngồi. Mỗi keo
đều có để kèm theo bên trong một cái vá nhỏ
để múc. Riêng keo đựng mít và phổ tai thì có
một cái nĩa.
Ly nước
đá có hai loại lớn nhỏ chênh lệch nhau không
nhiều. Hầu hết khách đến uống
nước đá đều kêu ly thường, vì giá
tiền so ra rẻ hơn ly lớn, có khác chăng là ly
nước đá nhỏ chỉ được chọn hai
món, so với ba hoặc bốn món cho ly lớn. Nếu
uống ly nhỏ thì không được chọn mít và nhãn
nhục, vì hai thức ăn
nầy có phần đắt tiền hơn những
thứ khác. Ðậu đỏ và bánh lọt luôn
được mọi người ưa chuộng nên bán
nhiều nhất, mà cũng là ly nước đá dễ
uống nhất. Chủ quán múc mỗi thức ăn
chừng một vá nhỏ lưng cho chung vào thì
được gần nửa ly, sau đó để cái ly
nghiêng dưới bàn bào cho thật đầy nước
đá rồi lấy ra dùng lòng bàn tay nhận xuống,
tiếp theo là chừng hai quặng nhỏ nước
đường được đổ lên mặt
nước đá bào cho thấm xuống đáy ly, sau cùng là
một chiếc muỗng dài được cắm sâu vào ly
rồi đưa cho khách. Ngoài ra, quán nầy còn bán thêm các
loại nước ngọt như Coca Cola, nước cam,
xá-xị hiệu con nai, bạc hà, sô-đa. Sinh tố trái
cây xay thì có mảng cầu, đu đủ, mít và sa-bô-chê
cũng khá ngon!
So với các xe
nước đá “đậu đỏ bánh lọt“ lúc
bấy giờ ở thành phố Mỹ-Tho thì quán nầy
được xem là ngon, có nhiều thứ để
chọn lựa và bán đắt nhất! Hơn nữa,
địa điểm của quán nầy rất tốt nên
bao giờ cũng thấy có khách, mà đa số là giới
bình dân lao động ngồi uống nước đá xung
quanh quán. Những năm về sau, quán bán càng đắt
hơn, nên chủ quán bày thêm hai chiếc bàn nhỏ cạnh
bên tiệm bán gạo. Vào những giờ đi học
cũng như lúc tan trường về, đông đảo
học sinh của các trường khi đi ngang qua con
đường nầy đã ghé vào quán giải khát,
thường làm cho cha con chủ quán bận rộn không
hở tay. Nơi đây cũng là nơi hẹn hò và nảy
sinh ra bao mối tình giữa các cô cậu học sinh,
của hai mái trường Nguyễn Ðình-Chiểu và Lê
Ngọc-Hân thời bấy giờ.
Tính đến
năm 1975 thì đã có gần hai thập niên dài,
người dân Mỹ-Tho tuy rất quen thuộc với quán
nước đá nơi góc đường Lê Lợi và Lê
Ðại-Hành, nhưng khi hỏi tới thì không mấy
người biết tên quán là gì, chỉ gọi nôm na là quán
“đậu đỏ bánh lọt“, mặc dù trên nóc quán phía
trước có bảng hiệu Lạc-Ký bằng song
ngữ Việt & Hoa nhưng nào có ai để ý
đến, mà người thường trực
đứng bán là ông già chủ quán và người con trai. Sau
ngày 30 tháng 04 năm 1975, quán nước đá còn “cầm
cự“ được một năm rồi có lệnh
phải giải tỏa. Hai năm sau đó thì chủ quán
đã theo làn sống người vượt biên ra
nước ngoài. Một người con trai trong gia đình
nầy trạc tuổi và là bạn chí thân với tôi ngày xưa
định cư bên xứ Bắc-Âu Ðan-Mạch, trong khi tôi
thì ở bên Ðức. Thỉnh thoảng, chúng tôi có thăm
nhau và thường ôn lại những kỷ niệm
đẹp xa xưa khi còn ở quê nhà...
Huỳnh Quốc-Minh
Germany