Hoài niệm về
Mỹ-Tho
Đi tắm Cầu Tàu
Huỳnh Quốc Minh
Người viết lúc 8 tuổi,
chụp
ở
Cầu Tàu vào năm 1955
Tựa
đề bài viết tuy rất đơn giản, nhưng
thật ra đối với những ai dưới
tuổi 50 ở thành phố Mỹ-Tho, tôi tin rằng
phần đông họ không thể h́nh dung được
sinh hoạt đầy thú vị nầy. Cũng có không ít
người dân địa phương niên kỷ cao hơn
mà vẫn chưa biết được, v́ thuở xa
xưa của mấy thập niên trước, họ không
hề một lần đặt chân tới địa danh
nầy vào buổi sáng sớm, một nơi chốn có
thật nhiều bóng mát của những hàng cổ thụ,
dẫn dài hơn một cây số từ đường Lê
Lợi gần chợ Mỹ-Tho đến đối
diện với dinh Tỉnh Trưởng thời bấy
giờ. Khuôn viên nơi đây tuy không rộng lớn
bằng vườn hoa Lạc-Hồng, ở góc đường
h́nh chữ L, nối liền với dăy Bar ăn uống
dọc theo bờ sông trên đường Trưng Trắc,
nhưng bóng mát của nhiều tàng cây cao tưởng
chừng như phủ kín bao quanh bốn phía. Có lẽ v́
không có nhiều “kỳ hoa dị thảo“, nên không
được mang danh công viên mà lại gọi là Cầu
Tàu, tên nôm na của một bờ sông có cái cầu lỡ
dẫn ra chiếc tàu ch́m, mặc dù nơi nầy cũng có
nhiều băng ghế đá để cho người ta
ngồi nghỉ chân, hóng mát rất hữu t́nh. Do đó mà
khi vườn hoa Lạc Hồng của ngày nay c̣n là nhà ga
xe lửa Mỹ-Tho - Sài-G̣n, Cầu Tàu là nơi giải trí
và thể thao rất được yêu thích của dân chúng tại
thành phố Mỹ Tho. Một cạnh chiều ngang của Cầu
Tàu tiếp giáp với doanh trại Chương
Dương, đơn vị chủ lực Hải Quân
của thành phố. Phía bên kia là Ty Thanh Niên cạnh Đài Phát
Thanh Mỹ-Tho. C̣n chiều dài Cầu Tàu phía ngoài giáp với
đường lộ lớn. Mặt đối diện
bên trong là một bờ thành thấp kiên cố dài không
tới 100 mét được xây bằng đá, chạy
dọc theo ḍng sông Cửu-Long xuống dưới đáy
sông cao hơn bốn thước, với những bậc thang
chữ Z thật dài và nhỏ, đủ làm nhịp cầu
cho người ta đi xuống và bước lên
được dễ dàng. Cũng dọc theo bờ sông
Tiền nơi đây, có mấy cây dừa khá cao thân uốn
cong, ngă nghiêng nghiêng ra mặt nước trông rất nên
thơ. Ngoài ra, tiếp giáp với bờ sông ở
khoảng giữa, một chiếc cầu sắt chắc
chắn cũ kỹ sơn đen lót ván theo chiều ngang,
dài chừng 15 mét được xây cất lộ ra mặt
sông có h́nh chữ T, để cho thiên hạ thả bộ
ra hóng mát gió sông. Nơi đây, thỉnh thoảng có
những người đàn ông ngồi âm thầm kiên
nhẫn thả câu vào những buổi chiều tối. Ra
khỏi cầu không xa, thấp thoáng ẩn hiện theo con
nước đầy vơi, đáy của một
chiếc tàu bị lật nằm úp dưới mặt sông.
Đó là chiếc tàu sắt của Pháp đă bị đánh
ch́m trong thời đệ nhị thế chiến mà măi cho
đến về sau, chính quyền sở tại vẫn
chưa có phương tiện trục vớt lên. Cũng
trên mặt phẳng rộng lớn của đáy tàu nh́n thấy lúc nước cạn
nầy, nhiều người khi bơi lội ra đó
đă có được nơi nghỉ chân khá tốt.
Đặc tính
của Cầu Tàu là một “hồ tắm“ lộ thiên
vĩ đại vào buổi sáng, cho bất cứ những
ai thích bơi lội đều có thể đến
đây. Thật ra th́ không có ai biết rơ nguồn gốc
của băi tắm ngoài trời nầy được
khởi đầu từ lúc nào? Rải rác người
tắm th́ có thể đă có vào cuối những năm 40,
nhưng thời điểm hoạt động náo
nhiệt nhất của Cầu Tàu được xem là
từ những năm 50, cho đến suốt thập niên
60 của thế kỷ trước. Đáy sông nơi đây
tuy không được thuần túy là cát vàng, cát trắng
như ở những băi biển khác, nhưng cũng không
phải bùn śnh mà toàn là cát với sỏi đá lớn
nhỏ đủ loại lẫn lộn, nên không làm bẩn
chân cho người bơi lội, nhất là những lúc
nước ṛng.
Mỗi sáng
thật sớm chừng 5 giờ 30, khi trời c̣n tối
đen như mực th́ đă bắt đầu có
người đến nơi rồi! Với chừng
thiểu số luôn cố định, họ là những
thương gia như: Ba Mẹ chồng của chị
Trung, Phó Hội Trưởng Hội CA-USA, ông bà chủ
tiệm thuốc bắc Tân Minh Tế tại chợ Mỹ-Tho,
chị Hiếu với ông bố là tiệm chụp h́nh
Thiện-Kư, Thầy Sáu Châu Văn Trụ tùng sự thâm niên
ở Ty Điền Địa, Mama cùng chị cả của
người viết và vài người nữa! Đến 6
giờ, số người ra đến Cầu Tàu tăng
dần cho đến 7 giờ th́ xem như là đông
đảo nhất! Thành phần ra Cầu Tàu bơi lội
đa số là giới công chức và học sinh. Họ
đi thành từng nhóm ít người như bạn bè,
vợ chồng và con cái, nhưng không có trẻ em quá
nhỏ. Quang cảnh Cầu Tàu với khí trời mát
mẻ, trong lành vừa bừng sáng thật sống
động và huyên náo bởi số lượng ước
chừng 200 người.
Vài ông bà
lớn tuổi trước khi xuống tắm,
thường đứng rải rác trên các băi cỏ tập
thể dục cá nhân thông thường, bằng cách bắt
đầu hít mũi chầm chậm thật sâu vào, rồi
thoải mái thở dài nhè nhẹ ra, song song với mỗi
thao tác nhiều lần như chống nạnh nhón chân lên
xuống, rồi ngồi chồm hổm xuống cũng
ở thế nhón gót rồi
lại đứng dậy. Dang hai tay ngang ra như cánh máy
bay, để uốn éo thân ḿnh chuyển động sang
trái và phải, rồi một cánh tay duỗi thẳng xéo lên
cao, c̣n cánh tay bên nầy đưa xuống chân bên kia và
ngược lại. Đứng cong ḿnh xuống về phía
trước để cố gắng chấm hai bàn
đụng tới bàn chân, rồi từ từ đưa
hai cánh tay lên cao theo thân ḿnh đứng ngay trở lại
trong tư thế b́nh thường. Song song đó, quang
cảnh thật sinh động không ngừng đang
diễn tiến ở dưới nước, những
người bơi khá th́ lội xa ra đến chiếc
tàu ch́m, c̣n phần đông đều tập trung ở khu
phía trong giáp với bờ thành đá có bậc thang lên
xuống. Vài trẻ em được phụ huynh tập
lội với những chiếc phao lớn, nhỏ
bằng ruột xe hơi hay xe Vespa, trong đó có…tôi. T́nh
thiệt mà nói, măi cho đến ngày nay, tôi “chậm tiêu“
đến đổi vẫn chưa biết lội,
nhưng lại vượt qua cả một bờ
đại dương đến được ở cái
xứ Đức nầy.
Sáng sớm tinh
sương nơi Cầu Tàu, trên những lùm cây cao không
ngớt tiếng chim kêu chíu chít nghe thật vui tai, báo
hiệu cho một buổi b́nh minh thật mát mẻ tràn
đầy sinh khí. Những tháng mùa hè, người ta c̣n
được “thưởng thức“ tiếng ḥa tấu
của ban nhạc “Nỗi Buồn Hoa Phượng“,
với liên khúc dài bất
tận của đàn ve sầu làm muốn ù tai. Ngoài ra,
người ta c̣n nghe thêm được tiếng hụ c̣i
inh ỏi đinh tai điếc óc của vài chuyến xe
lửa và Ô Tô Rây, từ Sài-G̣n sắp về đến
trạm cuối ở nhà ga, mà sau nầy biến cải
thành vườn hoa Lạc Hồng, cách Cầu Tàu chừng
ba trăm thước. Cổng chắn xe cộ giữa
đường gần Đài Phát Thanh và dinh Tỉnh
Trưởng được hạ xuống, để cho
đoàn tàu hỏa x́nh xịch với làn khói đen cuồn
cuộn phía trên đầu xe chầm chậm chạy qua.
Lúc nầy, hầu hết đám con nít trong Cầu Tàu,
thường nôn nao chạy ùn ra phía hàng rào thấp
được trồng bằng những bụi cây,
để ngắm nh́n xe lửa một cách thích thú. Bên kia
Đài Phát Thanh, giọng nói ngọt ngào của chị
xướng ngôn viên xinh đẹp Hồng-Loan, bạn
của chị tôi là Huỳnh Cúc học chung ở
trường Lê Ngọc-Hân, phát ra rất lớn tiếng
từ chiếc loa khổng lồ, qua phần đọc
tin tức buổi sáng và sau đó xen lẫn một vài
bản nhạc t́nh ca quê hương. Măi đến gần
7 giờ, những người thương buôn bắt
đầu rời khỏi Cầu Tàu, tiếp đến là
giới công chức và học sinh cũng phải về nhà,
chuẩn bị ăn sáng để vào công sở và
đến trường học. Cầu Tàu trở nên yên
tịnh vắng vẻ khoảng 8 giờ, có chăng
chỉ c̣n lại một vài người đàn ông trộng
tuổi ra tắm trễ, họ đứng trên chiếc
tàu ch́m phía ngoài, thong thả kỳ cọ ḿnh mẩy và
thoải mái nh́n ngó dáo dác xung quanh.
Vào các ngày âm
lịch giữa tháng khi nước lớn, số
người ra Cầu Tàu bơi lội khá đông.
Ngược lại, những hôm con nước ṛng th́
lượng người thưa thớt giảm thiểu
thấy rơ! Gặp lúc nước cạn, trẻ em và
những người bơi không giỏi, thường thích
đi lang thang qua lại đùa giỡn dọc theo băi cát,
giáp với mực nước có tiếng sóng vỗ ŕ rào
từng đợt. C̣n những người lội khá th́
bơi ra chiếc tàu ch́m có nước xoáy chảy khá
mạnh. Mặc dù không có giám thị kiểm soát băi tắm,
nhưng mọi ngựi đều tự động ư
thức, khônng ai lội ra gần đến giữa sông có
thể xảy ra sự cố nguy hiểm, khi bị “ma da“
kéo chân như người ta hay nói truyền miệng. Vào
những ngày cuối năm gần Tết khi có gió
chướng, người ta thường nghe tin vài
người nào đó la hoảng lên bị cá nốc cắn
rất đau. Điều nầy quả đúng là có sự
thật!
Cầu Tàu
được xem là một nơi lư tưởng cho
những người thích đi bơi lội vào sáng
sớm, buổi chiều cũng có vài tay bơi giỏi
đi tập luyện thường xuyên và một ít cha
mẹ cố ư dẫn con đi làm quen với nước,
c̣n buổi trưa chẳng thấy ai tắm cả, mặc
dù không có lệnh cấm. Nơi đây tuy không có nhà vệ
sinh công cộng hay pḥng thay quần áo, nhưng nào có nghe ai
than phiền ǵ đâu? Nam cũng như nữ, trước
và sau khi tắm đều choàng một chiếc khăn lông
lớn để thay đồ tại chỗ một cách
tự nhiên. Hầu hết phụ nữ đứng
tuổi, cũng như các cô đều mặc áo quần
tắm liền thân. Tuy nhiên, một vài người
đẹp chân dài có thân h́nh thon thả hấp dẫn, muốn phô trương những
đường cong tuyệt mỹ của ḿnh cho thiên
hạ nh́n lé mắt chơi, qua các kiểu áo tắm
loại hai mảnh với màu sắc thật bắt
mắt. So với thanh niên th́ thanh nữ đi bơi
lội cùng phụ huynh nhiều hơn! Có lẽ v́ thế
mà trong suốt quá tŕnh hoạt động của Cầu
Tàu, tôi không hề nghe được một mối t́nh nào
chớm nở từ “dưới nước“, như bao
nhiêu cuộc t́nh thơ mộng của tuổi hoa niên
học tṛ, đă nở rộ trong phạm vi rộng
lớn ở đại lộ Hùng Vương, nơi
tập trung trường học nhiều nhất tại
thành phố Mỹ-Tho. Sự quen biết giữa mọi
giới người vào mỗi buổi sáng ở Cầu
Tàu, thường là những câu chuyện thăm hỏi xă
giao mà thôi! Cũng tại nơi đây vào những buổi
trưa chiều nắng đẹp, không ít cô cậu
học sinh của hai trường Trung Học Nguyễn
Đ́nh-Chiểu và Lê Ngọc-Hân trong đồng phục,
với cặp sách trên tay hẹn ḥ nhau ra đây tâm t́nh. Trên
phần gốc của những thân cây dừa dọc theo
bờ sông, người ta thấy ghi khắc các mẫu
tự bằng hai chữ hoa cận kề hay quyện vào
nhau như: HM, XN, VT .v.v. Ngoài ra, c̣n có dấu nhiều h́nh
trái tim sát bên nhau nữa! Đau khổ thay cho những mối
t́nh không được trọn vẹn, khi có vài trái tim
bị mũi tên xuyên qua rỉ máu trông thật thảm
sầu. Những đêm trăng thanh gió mát, một ít
người lớn tuổi thường đi dạo và
ngồi nghỉ chân trên các băng ghế đá gần
bờ sông, mắt hướng nh́n về mặt
nước dâng đầy, có hàng dừa nghiêng ḿnh đang soi
bóng dưới ánh trăng sáng thật đẹp! Thỉnh
thoảng, vài em bé đi ngang ghé lại rao bán đậu phộng
rang, hột đậu rất ḍn và thơm ngon
được gói trong những túi giấy dầu nhỏ
h́nh cái quặng. Dưới gốc cây to gần đó, mùi
thơm ngào ngạt khá hấp dẫn bay ra từ những
trái chuối nướng bọc nếp, đă trổ màu vàng
trên dỉ sắt của bếp lửa mà bà bán chuối đang
cẩn thận lật qua lật lại, làm khách nhàn du khó
ḷng mà không dừng bước, để rồi mấy
phút sau đó vừa đi vừa thổi mà ăn một
cách ngon lành!
Sau ba thập
niên sống tại một quốc gia tiến bộ
bậc nhất của trời Âu, thỉnh thoảng gia
đ́nh tôi có đi tắm ở những hồ bơi
thiết bị cực kỳ hiện đại, mà chỉ
riêng tôi th́ “bơi“ bên hồ cạn dành cho…trẻ em v́ không biết
lội. Những lúc nằm trên ghế bố nghỉ
mệt cạnh bờ hồ, đôi khi tôi hay so sánh và
hồi tưởng viễn vông, về bao kỷ niệm êm
đềm trong quá khứ của Cầu Tàu năm xưa
nơi quê nhà mà không khỏi chạnh ḷng, xót xa…
Huỳnh
Quốc Minh
Germany