Ḍng Sông Đôi Ngả

Mặc Nhân

 

- Anh Tuấn, thắt cho em con cào cào đi.

- Để đó anh làm cho.

Tôi lật đật tét một cọng lá dừa tươi, xé hai mảng hai bên, thắt lại không mấy chốc, đă thành con cào cào có cánh, có đuôi có cả râu, c̣n dính nhủng nhẳng theo cọng lá. Bé Lan thích thú cầm món đồ chơi dân dă, quơ qua quơ lại, rồi cố t́nh vẫy trúng mặt tôi và nói:

- Cắn anh Tuấn đi cào cào ơi!

Bổng có tiếng gọi từ trong nhà Lan, một ngôi biệt thự sang trọng:

-Lan ơi, nghĩ chơi đi con, về ăn cơm.

Tôi cũng về, nhưng tôi lủi thủi về nhà tôi, một gian nhà lá trong góc vườn của nhà Lan.

Ba mẹ tôi là tá điền của gia đ́nh Lan. Chúng tôi là cư dân của một xă trù phú, sung túc v́ nằm trọn trên một cù lao lớn đầy phù sa của sông Tiền. Lan thuộc một gia đ́nh công giáo truyền thống trí thức, giàu có nhưng nhân từ. Nhờ vậy ba mẹ tôi được cấp một thửa ruộng để cày cấy với giá tô thấp, nên cuộc sống của chúng tôi cũng tạm đủ.

Hơn nữa t́nh cảm giữa hai gia đ́nh chúng tôi càng thêm gắn bó là do một hôm, má Lan bảo tôi:

- Tuấn ơi, bữa nay em Lan bắt đầu đi học, cháu coi chừng em nghe, tan học nắm tay em dẫn em về nhà nghe cháu Tuấn.

Má Lan nói với tôi như vậy, khi lần đầu tiên Lan đến trường. Thực ra nếu má Lan không nhờ, tôi vẫn làm v́ Lan là cô bé láng giềng duy nhứt của tôi, chúng tôi đă chơi với nhau từ thuở c̣n quá nhỏ. Hơn nữa c̣n có cái vinh dự nào hơn, được chăm sóc một em bé gái nhỏ hơn ḿnh hai tuổi, xinh xắn, dễ thương,  vui tươi, miệng luôn nở một nụ cười rạng rỡ lại là con nhà giàu.

Tôi rất nhiệt t́nh trong việc bảo vệ Bé Lan. Ở trường, ngoài giờ phải ngồi trong lớp học, c̣n là luôn luôn Lan ở đâu là tôi ở đó. Tôi ứng trực để có thể đáp ứng mọi yêu cầu của Lan. Lan muốn nhảy dây là tôi giăng dây, Lan muốn đánh đũa là tôi có bó đũa, Lan muốn ra sân bắt con châu chấu là liền sau đó, Lan có con châu chấu trong tay.

Những ngày nghỉ học, chúng tôi thơ thẩn trong vườn. Lan ngồi trên chiếc tàu mo, tôi là người kéo xe cẩn thận, không để va vào những đụn đất sợ Lan đau. Lan muốn cỡi ngựa là Lan có một con ngựa chưa bao giờ được huấn luyện, nhưng rất thuần. Hết thắt cáo cào, chong chóng bằng lá dừa, lại vấn kèn thổi toe toét, nắn con tu hú bằng đất sét thổi lên nghe giống như tiếng ếch kêu. Thét rồi, dường như tôi không thể rời Lan mà Lan cũng vậy…chúng tôi luôn luôn ở bên nhau.

Có một hôm trên đường đi học về, một thằng bạn có lẽ ganh tị với tôi, nên đón tôi lại:

- Mầy làm ǵ mà nịnh nó dữ vậy?

Tôi bảo:

-Nó là em tao.

-Mầy là đầy tớ nó như ba mầy vậy.

Về nhà, nhớ lại lời thằng bạn nên buồn quá, định không ra bờ sông câu cá với Lan như thường lệ. Chờ tôi không được, Lan đến t́m tôi, thấy vẻ mặt của tôi, Lan nắm tay tôi kéo tôi ra bờ sông:

-Thây kệ nó, em là em của anh chớ ǵ nữa.

Ngày qua ngày, ba má Lan cũng vui, v́ tôi học trên Lan hai lớp, ngoài việc chăm sóc Lan, bảo vệ Lan, chơi đùa với Lan tôi c̣n chỉ Lan học bài, làm bài.

Đến năm tôi lên lớp Nhứt th́ Lan học lớp Sơ đẳng. Ba má Lan không để ư thời gian đă thay đổi chúng tôi, nhưng chúng tôi lại biết điều đó. Cho nên khi tan học về, tôi không c̣n nắm tay Lan trong tay tôi, khi dạy Lan học tôi không c̣n choàng tay lên vai Lan, khi chơi ngoài vườn, chúng tôi không c̣n chơi tṛ cỡi ngựa nữa…

Năm sau tôi phải lên tỉnh để vào học ở bậc Trung học, nên chúng tôi chỉ c̣n gặp nhau vào những ngày chúa nhựt, ngày nghỉ lễ và lâu nhứt là vào dịp nghỉ hè. Tuy vậy chúng tôi vẫn không cảm thấy xa nhau v́ khi về quê, ba má Lan thường gọi tôi lên nhà chơi và ở lại ăn cơm. Lan cũng rất vui v́ sự có mặt của tôi, nên nói chuyện huyên thuyên, cười đùa luôn miệng. Thực vậy, Lan là con út trong gia đ́nh, anh chị đều có cơ ngơi riêng, sự có mặt của tôi trong ngôi nhà rộng lớn nầy, vô h́nh chung đă đem lại một phần nào  huyên náo, tươi vui, ấm cúng…

Thời gian nghỉ hè, chúng tôi có dịp ở bên nhau thường hơn. Qua mùa hè nầy, v́ Lan đă học xong lớp Nhứt, nên sẽ phải đến tỉnh lỵ học bậc Trung học như tôi.

Gia đ́nh Lan trí thức, phóng khoáng, có lối sống mới, vẫn coi tôi là bạn của Lan, nếu không nói là anh của Lan. Tuy nhiên, đối với chúng tôi những cuộc tiếp xúc không c̣n tự nhiên nữa, Lan giờ đây đă là một thiếu nữ xinh đẹp, tuy c̣n vẻ nhí nhánh ngây thơ đáng yêu của một cô bé, nhưng nếu nh́n kỹ đôi mắt long lanh ngày xưa, bây giờ nhiều lúc trở nên u huyền, thăm thẳm, xa xôi.

Nơi làng tôi hằng năm, có tổ chức lễ kỳ yên tức là Lễ Cúng Đ́nh. Lễ được tổ chức long trọng trong ba ngày, có rước đoàn hát bội về diễn cho dân làng coi. Ngày mựi sáu tháng bảy âm lịch là Lễ Thỉnh Sắc, tức la rước sắc Thần, suốt năm lưu giữ nơi Nhà Việc về đ́nh để tế lễ. Sắc Thần là bản văn, do vua sắc phong cho một vị nào ở địa phương, có công đức với dân làng làm Thần để trấn giữ cả làng, đảm bảo cho dân làng được an cư lạc nghiệp. Chúng tôi được phép ba má Lan cho cùng đi xem Lễ Thỉnh Sắc và coi hát bội.

Thật là một lễ hội quan trọng, mọi nhà đều đổ dồn về sân đ́nh. Kiệu rước Sắc từ Nhà Việc đến Đ́nh cũng khá xa, mà người đi xem th́ chật ních. Đèn nến sáng choang, tiếng trống, tiếng phèng la, tiếng chập chơa ḥa với tiếng nhac đủ các loại: đờn ḱm, đờn c̣, đờ sến lẫn tiếng kèn tạo nên một âm thanh rộn ràng, chát chúa. Kiệu Sắc được đưa đến Đ́nh trung, các vị bô lăo đến lễ đầu tiên, xong đến dân làng. Thường mọi người đến tế, đều có mang theo lễ vật, một mâm trái cây, một mâm xôi, hoặc một đầu heo.

Tôi và Lan nh́n mọi người sùng bái vị Thần, quỳ lạy, lâm râm một điều cầu nguyện, với một niềm tin hiện rơ trên nét mặt. Bỗng nhiên Lan kéo tay tôi, nói:

-Chúng ta vào lễ Thần đi anh.

Tôi bàng hoàng trước lời đề nghị táo bạo của Lan, v́ nghĩ rằng Lan thuộc gia đ́nh công giáo lâu đời. Tôi ngần ngại nên cố giữ Lan lại, nhưng Lan cương quyết:

-Không sao đâu anh, Hăy làm theo em.

Thế là chúng tôi vào quỳ trước bàn thờ Thần, khói nhang nghi ngút, đèn nến mông lung. Lan chấp tay trước ngực với ba nén nhang, mắt nh́n vào cơi hư vô, miệng cầu nguyện một điều ǵ tôi không nghe rơ. C̣n riêng tôi, tôi làm theo Lan một cách máy móc. Lễ Thần xong, Lan nắm tay tôi, đến đứng dựa cột Đ́nh xem hát bội. Đêm nay, đoán diễn tuồng Tiết Đinh San, Phàn Lê Huê, một chuyện t́nh ngang trái. Vở hát vẫn c̣n, chúng tôi ra về.

Trên đường về vắng vẻ, trăng mười sáu đă lên khỏi ngọn tre, ánh trăng vằng vặc, khí trời lành lạnh, Lan đi sát bên tôi hơn. Chúng tôi không nói ǵ, nhưng tôi cảm thấy có một cái ǵ đó len lỏi trong tôi, muốn nói với tôi một điều c̣n mơ hồ, xa lạ nhưng dịu dàng, ấm áp.

Ngày tựu trường nầy, Lan qua tỉnh ở trọ trong tu viện của Bà Phước để đi học. Thế là chúng tôi lại được học chung một trrường Trung học, Lan học lớp đệ nhứt niên, tôi lớp đệ tam niên. Chúng tôi ngày ngày gặp nhau ở trường, ngày chúa nhựt, chúng tôi lại cùng nhau chung xe, chung đ̣ để về thăm nhà.

Giờ đây, Lan đă là một thiếu nữ xinh đẹp, một nữ sinh thành thị. Chúng tôi học chung tại một trường Trung học lớn nhứt trong vùng, nhưng Lan theo học chương tŕnh Pháp, học sinh tùy tiện mặc theo tây hay ta. Tuy nhiên một số nữ sinh thích mặc đồ đầm vừa gọn, vừa lịch sự, vừa hợp thời trang. Lan lại thích mặc cả hai loại.

Nếu Lan xinh xắn, nhẹ nhàng như con chim sơn ca với cái áo đầm màu da trời, th́ Lan cũng có thể uyển chuyển, đài các, thướt tha với chiếc áo dái trắng truyền thống. Tuy nhiên Lan không hề bị một sự ganh tị nào của bạn gái, v́ nết na và tư cách của Lan đă chinh phục mọi người. C̣n trong số nam sinh, th́ quả có không ít bạn tỏ ư không thích tôi, v́ Lan đă quá thân mật với tôi.

Có một lần tan trường theo thường lệ, tôi đưa Lan về nhà trọ, giữa đường một anh bạn cùng ban chớ không cùng lớp, cố t́nh cho xe đạp đụng vào tôi. Tôi biết tai nạn không phải vô t́nh, nên theo bản năng, tôi định đuổi theo anh để….lkhông biết làm ǵ. V́ thực sự từ nhỏ tôi chưa hề biết gây gổ với ai có đâu đánh đập nhau. Lan dằn tay tôi lại:

-Thôi đi anh.

Lan ngồi xuống vén ống quần tôi lên, quả thật có một vết sướt chảy máu khá nhiều. Lan lấy khăn chậm máu, rồi bảo tôi vào tu viện nơi Lan ở trọ, lấy bông g̣n, thuốc đỏ, băng keo…băng bó vết thương cho tôi. Thấy vẻ mặt lo âu và được sự chăm sóc của Lan, ḷng tôi dâng trào một niềm hạnh phúc. Tôi nghĩ dại, giá vết thương của tôi nặng hơn, để được bàn tay Lan chăm sóc lâu hơn.

Lan đă học dương cầm từ nhỏ, nhưng từ khi ra tỉnh học, được các D́ Phước dạy thêm mỗi ngày, nhờ vậy ngón đờn của Lan đă điêu luyện. Tôi chỉ được vào tu viện thăm Lan vào ban ngày với sự có mặt của các D́ Phước và tức nhiên được sự cho phép của ba má Lan. Nơi đây, Lan đờn cho tôi nghe. Thường la những bài Thánh ca, hoặc là những bài mà nhà thờ cho phép. Tuy nhiên có những lúc xao lăng của các D́, Lan đờn cho tôi nghe những bản nhạc ngoài đời, chẳng hạn như Đêm đông, Chùa Hương, Giọt mưa thu và những bản nhạc Pháp mà thường là những giai điệu buồn như Roméo- Juliette, Histoire d’un amour, Tout l’ amour…

Thấm thoát tôi đă lên lớp đệ tứ niên sau bốn năm trung học, tức là năm cuối để tôi thi lấy bằng Thành chung. C̣n Lan học sau tôi hai năm nhưng v́ học chương tŕnh Pháp, nên chỉ cần một năm nửa thôi, là có thể thi bằng Trung học Pháp, có giá trị ngang hàng với bằng Thành chung. Cuối năm học đó, tôi thi đậu bằng Thành chung với Lời khen ngợi của ban giám khảo. Nhờ sự giúp đỡ của ba má Lan, tôi sẽ được lên Sài G̣n học ban Tú tài. Lẽ tức nhiên Lan c̣n ở lại tỉnh để hoc nốt năm học cuối. Lại một lần nữa, Lan và tôi xa nhau.

Hè qua, trước khi lên Sài G̣n, tôi được nhà Lan mời tôi sang ăn cơm. Trong bữa cơm thân mật, tôi ngồi bên cạnh Lan như một thành viên của gia đ́nh, không phân biệt chủ khách. Cơm xong, trong thời gian ăn tráng miệng, má Lan nói với tôi:

- Cháu Tuấn, đă từ lâu hai bác coi cháu như con trong gia đ́nh. Năm nay con lên Sài G̣n ráng học, để năm sau thi lấy bằng Tú tài. Em Lan năm tới rồi cũng thi xong bằng Trung học, để xem có nên học nữa hay không. Nhớ giữ ǵn sức khỏe.

Tôi ngờ ngợ đây là những lời dặn ḍ của một người mẹ cho con, chớ không phải là lời của một ân nhân. Sáng hôm sau, tôi đến chào hai ông bà ba má Lan để lên đường, má Lan gọi Lan:

- Con đưa anh Tuấn ra bến đ̣.

Lan đă sửa soạn từ trước, từ nhà trong chạy ra, đứng trước mặt ngắm tôi, cầm chiếc nón nỉ của tôi lên phủi bụi, lấy trong túi ra một chai dầu thơm nhỏ xíu, xịt vào gáy tôi, xong đứng dang ra, buông ra hai tiếnng:

- Đẹp rồi.

Tôi sung sướng để Lan làm, nhưng trong ḷng tôi như sợ một điều ǵ đó sau nầy…Ra đường, Lan giành xách va ly cho tôi, tôi bảo nặng lắm để tôi xách, Lan nói:

- Lúc nhỏ anh đă làm hết cho em, bây giờ em lo lại cho anh.

Trước khi tôi bước xuống đ̣, Lan đến bên tôi, kẹp vào túi tôi một cây viết máy Parker mạ vàng, liến thoáng nói với tôi:

- Để anh viết thơ cho em nghe.

Đ̣ ra giữa sông, tôi nh́n lại vào bờ, tà áo trắng của Lan vẫn c̣n trong tầm mắt của tôi, qua ánh nắng bàng bạc trên mặt nước sông Tiền.

 

*****

Đậu Tú tài, tôi chưa kịp về nhà đă được một bức điện của Lan: Được tin anh thi đậu, em mừng lắm. Em hôn anh.

Bữa tiệc mừng tôi đậu Tú tài được tổ chức khá linh đ́nh, không phải tại nhà tôi mà tại nhà ba má Lan. Trong số người được mời dự có hai người khách đặc biệt, đó là ba mẹ tôi. Trong bữa tiệc, ba mẹ tôi được mời lên ngồi ngang hàng với ba má Lan, nhưng hai ông bà nhứt định từ chối cái vinh dự nầy.

Lan mặc đầm màu hồng xinh xắn, rạng rỡ, được má Lan giới thiệu đánh dương cầm cho buổi tiệc thêm phần long trọng. Lan vui vẻ tiến đến mở nắp dương cầm, nheo mắt nh́n tôi ranh mănh, cố ư thầm bảo tôi là bản nhạc nầy Lan dành riêng cho anh đây. Những âm thanh réo rắt của khúc dạo đầu xong, Lan ngước mắt nh́n tôi và ḍng nhạc nói lên lời Tất cả t́nh yêu nầy em dành cho anh…trong bản t́nh ca Pháp Tout l’amour. Bản nhạc t́nh tứ nhưng cũng buồn thương chấm dứt, khách dự vỗ tay chiếu lệ, v́ mấy ai ở nông thôn biết thưởng thức nhạc tây nhạc u ǵ. Nhưng riêng chúng tôi, Lan và tôi, chúng tôi nh́n nhau với ánh mắt chứa chan t́nh cảm.

Tiệc tan, khách dự ra về, chỉ c̣n mỗi ḿnh tôi ở lại. Má Lan bảo tôi đến ngồi nơi pḥng khách để uống trà. Nơi đây đă có ba Lan ngồi từ trước. Không có Lan. Không khí có vẻ nghiêm trang. Má Lan, luôn luôn là bà đứng ra xử lư mọi việc trong gia đ́nh, mở lời:

- Con Tuấn, hai bác theo dơi t́nh bạn giữa con và Lan, cũng như hai bác đă thương con từ thuở nhỏ, nên hôm nay nhân dịp con đă đỗ đạt sắp vào đời, hai bác chấp nhận cho con và Lan xây dựng gia đ́nh. Chuyện nầy hai bác sẽ chánh thức đến thưa với ba mẹ con, hôm nay hai bác chỉ nói trước với con thôi. Hai bác sẽ lo tất cả công việc liên quan đến hôn sự, chỉ riêng…

Đến đây, ánh mắt bà nh́n tôi tŕu mến hơn, giọng bà trầm hơn..bà tiếp:

- …chỉ riêng có một việc là hai bác cho là rất quan trọng, là con về xin phép ba mẹ cho con cải đạo vào công giáo.

Ba nói một hơi, có lẽ bà đă chuẩn bị chu đáo về những điều cần nói. Tôi cũng không ngạc nhiên nhiều trước đề nghị chân t́nh của bà, v́ thật ra từ lâu chúng tôi, Lan và tôi, dù không nói ra, chúng tôi vẫn cảm thấy đă có một t́nh cảm sâu đậm. Tôi ngầm cám ơn bà đă không nghĩ đến giai cấp sang hèn, tác thành cho chúng tôi.

Nhưng khi nghe đến điều, mà bà cho là quan trọng, đó là vấn đề cải đạo, tôi chợt nh́n lên bàn thờ Chúa của nhà Lan sang trọng, sáng trưng, rực rỡ rồi liên tưởng đến bàn thờ Phật nhà tôi sao mà đơn sơ, mộc mạc với một bức tượng Phật bằng giấy thô, một vùa hương lạnh lẽo, ḷng tôi bỗng se lại, chơi vơi như đứng trước vực sâu thăm thẳm.

Về nhà việc đầu tiên của tôi là nh́n lên bàn thờ Phật, tượng Phật vàng úa theo màu thời gian, dưới là chân dung ông tôi, mặc áo dài, đeo xâu chuỗi, hai tay chắp lại trước ngực, vẻ trầm tư. Tôi chợt thở ra, đốt nén nhang và xá ông tôi. Ba tôi hỏi:

- Sao con về trễ vậy?

Tôi không đáp lại câu hỏi của ba tôi mà lại hỏi ba:

- Mẹ ngủ chưa ba?

Khi ba mẹ tôi đă ngồi vào bàn, tôi thưa với ba mẹ về những điều mà má Lan vừa nói với tôi. Tôi ngập ngừng và ấp úng măi mới nói lên được  đoạn mà má Lan cho là quan trọng: tôi vào công giáo. Tôi chấm dứt câu chuyện với một cảm giác xấu hổ. Một phút im lặng, rồi hai phút. Tôi tưởng chừng như ba mẹ tôi không nghe, thay vào đó là những tiếng thở dài. Cuối cùng, ba tôi lên tiếng:

- Ba đă biết trước chuyện nầy sẽ xảy ra. Trước t́nh cảm của con và cô Lan, nhứt là ông bà bên ấy đă thật t́nh thương con, ba rất cảm kích và không c̣n mong mỏi điều ǵ hơn nữa. Cô Lan hiền hậu như vậy, thương con như vậy, gia đ́nh bên ông bà c̣n cưu mang nhà ta bao lâu nay, ba tu mấy kiếp cũng không được cái phước đó.

Ba tôi nói chậm răi, có lẽ ba cũng đă nghĩ việc nầy từ lâu. Tôi nghe và nghe, ba tôi nói tiếp:

- C̣n việc con vào công giáo, ba cũng không tị hiềm ǵ, nếu gia đ́nh ta chỉ thờ Phật theo lệ C̣n đằng nầy gia đ́nh ḿnh mấy đời qui y thờ Phật, ông con đó, ba mẹ c̣n đây, c̣n con lúc nhỏ đă được ông đặt cho pháp danh là Trí Thông.

Ba tôi nói xong buồn bă ra nhà sau. Mẹ tôi đứng lên, ôm đâu tôi vào ḷng, nghẹn ngào nói:

- Tội nghiệp con! Làm sao bây giờ đây. Nhà ḿnh nợ ông bà nhiều quá, lại với mẹ cũng thương cô Lan nhiều lắm. Làm sao bây giờ con Tuấn!

Làm sao bây giờ? Con biết làm sao bây giờ đây mẹ? Chung quanh tôi là một màu đen tâm tối âm u. Mẹ tôi lấy khăn vắt vai lau nước mắt cho tôi, rồi dường như t́m được một lối thoát:

- Thôi để mẹ qua bên ấy lạy ông bà để tạ tội.

Tôi nghe mẹ tôi thốt ra lời chơn chất như vậy, ḷng tôi quặn đau: Đâu có dễ vậy mẹ ơi!

 

*****

Tôi lại trở lên Sài G̣n, lần nầy không phải để đi học nữa mà để xin dạy học. Cũng là lần thứ nhứt tôi ra đi, mà không có Lan đưa tiễn. Thường lệ, mỗi lần đi xa, tôi đều ghé qua nhà Lan để thưa ông bà và cùng Lan ra bến đ̣. Lần nầy ra đi mà tâm tư trĩu nặng, ngang nhà Lan tôi cố ư không nh́n, nhưng con chó đốm quen thuộc, ngỡ là tôi sẽ vào chào tiểu chủ nó, nên nó chay ra ngoắt đuôi đón tôi, chừng thấy tôi đi thẳng, nó trở vào chỗ cũ, nằm ghếch mơm, nh́n tôi với đôi mắt như trách móc một điều ǵ.

Đ̣ ra giữa sông, theo thói quen tôi quay đầu nh́n vào bờ, không có tà áo trắng của Lan. Mắt tôi nhạt nḥa qua ánh nắng ban mai, trên mặt nước của con sông mà nơi đây chúng tôi đă lớn lên, chơi đùa với nhau, thương yêu nhau, không rời một bước…

Lên Sài G̣n tôi t́m được chỗ dạy học tại hai trường tư thục. Tôi viết cho Lan mỗi tuần một lần. Thơ đi th́ có thơ về th́ không. Có những ngày nghỉ dạy, tôi nung nấu một ư nghĩ chạy về, vô nhà Lan, khóc với Lan và nói với Lan là: Anh sẽ cải đạo để chúng ta chung sống. Nhưng tôi không làm được điều đó và chắc chắn không bao giờ tôi làm được điều đó, mặc cho ư nghĩ nầy luôn luôn ray rứt tôi, cào xé tôi, gặm nhấm tôi.

Lại những bức thơ không bao giờ được hồi âm. Nỗi buồn của tôi lên đến cực điểm. Ngoài những giờ dạy học, c̣n là trong trí tôi, trong tâm tưởng tôi bao giờ cũng là h́nh ảnh của Lan. H́nh ảnh Lan từ lúc tuổi thơ, với con cào cào bằng lá dừa mà tôi đă thắt cho Lan, con tu hú bằng đất sét mà tôi đă nắn cho Lan. Đến khi Lan lớn lên, tôi đă theo Lan vào cầu nguyện trước vị Thần làng.

Tôi làm sao quên được, lúc tôi bị sướt chân, Lan đă chăm sóc tôi, c̣n hơn cả t́nh người em gái, tôi làm sao quên được cây viết máy Parker quư giá mà Lan đă tặng cho tôi và nói: để viết thơ cho em mà tôi c̣n giữ như một bảo vật. Những âm thanh d́u dặt của bản nhac trữ t́nh Pháp c̣n văng vẳng trong tai tôi: Tất cả t́nh yêu nầy em dành cho anh…Tôi đă khóc cho nỗi đắng cay, chua xót của chúng tôi. Lắm lúc tôi muốn vào nhà Thờ để trước mặt Chúa, tôi nguyện rằng : V́ Lan, con xin theo Chúa….

Tôi được một bức thơ, không phải của Lan mà của ba mẹ tôi. Trong thơ có hai điều. Một là mẹ tôi đă qua nhà Lan, để xin lạy ông bà ba má Lan xin lỗi. Hai là ba mẹ tôi nay đă già, muốn theo tôi về Sài G̣n ở.

Thế là hết. Ngày ba mẹ tôi dọn nhà về Sài G̣n, tôi không c̣n ḷng dạ nào về quê thu xếp. Tôi không đủ can đảm về nơi đó, nơi mà h́nh ảnh Lan và tôi cùng lớn lên, cùng quây quần suốt năm tháng để có được một t́nh yêu cao đẹp… nh́n thấy ngôi nhà đấy ấp kỹ niệm của tôi và cả của Lan bị phá giỡ… và tôi ra đi trước mắt Lan.

Giờ đây con đường từ Sài G̣n về tỉnh, con đường từ tỉnh về quê, con đường từ bến đ̣ về nhà tôi và nhà Lan, đối với tôi là con đường tuyệt lộ. Nước mắt tôi không c̣n để khóc. Con tim tôi không c̣n lư do để thổn thức cho tuổi thanh xuân.

 

*****

Năm tháng trôi qua, một hôm trên đường đi dạy về nhà, một nhánh cây khô có thể khá lớn, găy đổ rớt trúng đầu tôi, gây nên một vết thương khá nặng. Tôi được đưa vào bịnh viện để chữa tri. Sáng hôm sau đang nằm trên giường bịnh, đầu ê chề và được băng bó kín mít, chỉ chừa hai mắt, miệng và mũi. Bị thương, nằm đơn độc…lại nhớ Lan. Lúc bị sướt chân, Lan đă chăm sóc, nuông chiều, tŕu mến. C̣n bây giờ. Lan ở đâu? Lan đang làm ǵ? Lan đang nghĩ ǵ? Lan có biết tôi bị thương không…?

Tôi miên man suy nghĩ về những ngày hạnh phúc bên Lan mà tiếc nuối. Tôi cũng nhớ đến ông bà ba má Lan đă thương yêu tôi, lo lắng cho tôi, nâng đỡ tôi nên người, và tác hợp cho tôi và Lan, người mà tôi yêu quí c̣n hơn bản thân ḿnh…vậy mà….một nỗi ân hận dấy lên dày xéo tôi.

Ḷng nhớ thương Lan và nỗi ân hận đối với gia đ́nh Lan con đang dày ṿ tôi, th́ cánh cửa pḥng bịnh mở ra, một D́ Phước bước vào và đi thẳng đến đầu giường, lưng quay lại bịnh nhân, D́ lấy phiếu bịnh án lên xem. D́ đọc lẩm nhẩm cũng vừa đủ cho tôi nghe: Nguyễn Định Tuấn. Chợt D́ hỏi trổng một câu cũng với tư thế quay lưng lại tôi:

- Quê quán ở đâu?

Tôi đáp:

- Xă Ngũ Hiệp.

Tiếng hiệp của tôi vừa chấm dứt, phiếu bịnh án của tôi rớt đánh cạch xuống sàn gạch. D́ chẫm răi cúi xuống lượm lên và cài vào thành giường trở lại. Lâu lắm D́ mới quay lại tôi, đến bên tôi, sờ vào vải băng, hỏi tôi:

- Có đau lắm không?

Giọng nói nầy, đôi mắt nầy, cái miệng nầy…ngàn đời tôi không thể quên được. Tôi chỏi tay ngồi dậy và la lên:

- Lan!

Lan ấn vai tôi nằm xuống, nở một nụ cười không biết buồn hay vui, vẫn c̣n vương vấn một chút ǵ đó ranh mănh của ngày qua:

- Không phải Lan, D́ Phước Madeleine đây.

Tôi nắm tay D́ để lên ngực tôi và tôi đă khóc, khóc nức nở, nước mắt trào ra ướt cả băng. Lan vẫn để tay trên ngực tôi, không nói một lời nào, day mặt chỗ khác, để giấu những giọt nước mắt không cầm được. Lâu lắm, Lan gỡ tay tôi, lấy khăn lau nước mắt cho tôi và cho ḿnh.

Nhờ sự chăm sóc của D́ Phước Madeleine, tôi ra bịnh viện sau ba ngày, mgoài ư muốn của tôi v́ tôi muốn nằm ở đó suốt cuộc đời, để có thể được gần D́, để được D́ chăm sóc vết thương của tôi.

Sau mấy lần vất vả, viện đủ lư do thân thuộc gia đ́nh, tôi mới được tu viện cho phép vào thăm Lan. Lan tiếp tôi trong một pḥng khách rộng răi, trang nghiêm, Lan mở đầu:

- Anh vẫn đi dạy?

Tôi gật đầu.

- Chú thím vẫn khỏe?

Tôi gật đầu.

- Anh có vui không?

Tôi không trả lời. Lan nh́n chung quanh không có ai, Lan nói:

- Anh Tuấn, chúng ta không có duyên phận. Ngày nay em hoàn toàn thuộc về Chúa, nên những lời nói hôm nay của em là những lời nói cuối cùng của người thế tục. T́nh chúng ta cao đẹp biết bao nhiêu, nhưng chúng ta không tṛn ước nguyện. Anh ra đi, em nhớ lắm, thơ anh gởi về em nhận được tất cả. Mỗi bức thơ của anh, em đều có viết trả lời, bỏ vào phong b́, biên địa chỉ nhưng không gởi cho anh, v́ em nghĩ anh có đọc hay không, anh vẫn biết là em muốn nói ǵ vói anh rồi.

Ngừng một lát, đâu đây có tiếng chuông nhà Thờ đổ, Lan nói tiếp:

- Em vào chủng viện tu và bây giờ em đă là D́ Phước, biết đâu Chúa đă chứng minh t́nh yêu của Chúa đối với chúng ta, nên cơ duyên đưa đẩy, anh vào nằm bịnh viện, để có được sự chăm sóc của D́ Phước Madeleine. Phải không anh?

Nói đến đây, Lan lai nở một nụ cười, nụ cười hiền lành bao dung của Đức Mẹ Maria chăng? Của Đức Quan Âm chăng? Lan nói tiếp:

- Thật ra chúng ta chưa hề nói với nhau hai chữ yêu đương, nhưng t́nh yêu của chúng ta chắc chắn Chúa đă ban cho. Chúng ta chẳng đă chung sống với nhau từ thuở c̣n quá nhỏ cho đến khi khôn lớn hay sao? Thời gian đó, chúng ta đă chẳng yêu nhau rồi sao? T́nh yêu thánh thiện đó, chẳng phải Chúa đă ban cho ta rồi sao? Và chúng ta chẳng đă hạnh phúc bên nhau rồi sao? Phải không anh Tuấn?

Tôi nghe Lan nói như một con chiên nghe Cha giảng trong nhà Thờ. Một con chiên th́ đâu có ǵ để tranh luận với Cha. C̣n tôi đến đây, không phải là con chiên, c̣n ngồi trước mặt tôi cũng không phải là Cha, cũng không phải là D́ Phước Madeleine mà là Lan, Lan là người mà tôi đă yêu, đă nợ suốt đời cũng không trả được.

Đợi khi Lan chấm dứt câu, là tôi nói ngay, nếu không tôi sẽ không c̣n cơ hội nào nữa:

- Lan ơi, bây giờ chưa trễ, Lan trở lại đời đi, c̣n anh, anh sẽ học sách Phần chịu phép rửa tội để chung sống cùng em nghe Lan.

Lan lại cười, vẫn nụ cười buồn:

- Em bỏ Chúa th́ được, nhưng Chúa th́ không bao giờ để con chiên ḿnh đi lạc. C̣n anh, anh cải đạo để sống với em, chẳng khác nào anh tự tạo một thiên đường riêng của hai chúng ḿnh, rồi đem đặt vào thiên đường của Chúa vậy. Con đường anh vạch ra không dẫn ta lên thiên đường đâu.

Lan lại nh́n lên ảnh Đức Mẹ, rồi tiếp:

- Cũng như em, anh nhớ không? Em cũng đă thất bại trong việc cố tạo một cảnh niết bàn của riêng ḿnh, để đặt vào niết bàn của anh hay của nhà Phật. Lần đó, em đă đưa anh vào cầu nguyện ở ngôi đ́nh làng. Anh nhớ không?

Giờ cho phép tiếp khách đă chấm dứt, Lan đứng dậy, bảo tôi:

- Anh chờ em một chút.

Lan trở ra, trên tay có một cái hộp, Lan đưa cho tôi và nói:

- Đây là tất cả những bức thơ anh gởi cho em, em có viết trả lời anh từng bức một, bây giờ gởi lại anh đem về, anh chỉ cất thôi, đừng đọc làm chi, v́ tất cả đă qua, cũng như mọi việc trên đời nầy rồi cũng qua.

Lan đưa tôi ra cổng tu viện, đứng lại, trong bộ áo D́ Phước, đầu được phủ bằng một khăn voan màu trắng sữa, đôi mắt thanh thản nh́n tôi:

- Anh bảo trọng. Sớm lập gia đ́nh. C̣n em, kể từ ngày mai, là thời gian ba mươi ngày em cấm pḥng, anh đừng đến với em nữa… và măi măi về sau.

- Trên đường về, tôi thẫn thờ đi, chợt nghe tiếng chuông nhà Thờ đổ cho buỗi lễ chiều, ngước lên tôi trông thấy trên đỉnh cao của thánh đường, cây Thánh giá ẩn hiện trong cảnh tranh tối tranh sáng của một buổi hoàng hôn, và dường như trong đôi mắt nhạt nḥa của tôi, tôi thấy D́ Phước Madeleine đỉnh đạt chấp tay nguyện cầu trong ánh mắt che chở của Chúa.

- C̣n tôi, những bước chân chiều hôm nay sẽ đưa tôi về đâu…

 

Trich trong Tập Truyện Ngắn TUỔI THƠ…XA RỒI

Mặc Nhân