ĐÔI BỜ… XÓT XA
Tâm bút: Nguyễn Phan
Ngọc An
Vào cuối thu khí hậu có phần mát
mẻ dễ chịu, Hương bước ra phía ngoài
hành lang hóng gió, nàng thấy trong ḷng phơi phới thay cho
một ngày nhọc mệt hôm qua…Hương thầm ao
ước : Phải chi cha mẹ nàng ấm êm hạnh phúc
th́ đâu có cảnh nàng sống riêng với cha c̣n mẹ
phải sống riêng với đứa cháu của nàng !
Hương thương yêu cha mẹ
đừng đành bó tay không giải quyết
được ǵ v́ cha mẹ nàng đă sống ly thân khi
nàng mới lên 10 tuổi. Mẹ nàng, một người
đàn bà phúc hậu nhu ḿ luôn luôn chịu khó chịu cực
vất vả buôn bán nuôi đàn con dại. Nàng có hai chị
gái, một anh trai, một em trai, cha nàng trước đây
là Phó giám đốc Hải Quân Công Xưởng tại
tỉnh Gia định, thành phố Sài G̣n. Đă một
thời ông du học nước ngoài nên ông nói
được 5 thứ tiếng: Anh, Pháp, Đức,
Nhựt, Trung Hoa rất lưu loát. Bây giờ ông đă trên
70, thỉnh thoảng ngồi nhắc lại dĩ văng ông
ngậm ngùi nuối tiếc và buông chuỗi thở dài áo
năo…
Năm 1962, một năm kỷ niệm
đau buồn cho gia đ́nh Hương. Cha mẹ ly thân,
người chị thứ hai của Hương qua
đời sau cơn bệnh hơi lạ thường.
Chị thứ hai của Hương năm ấy vừa
tṛn 18 tuổi, sau hai hôm chị bệnh trên g̣ bàn chân nổi
lên một cái mụt nhỏ bằng đầu đũa,
mẹ nàng không đem chị vào bệnh viện chữa
trị lại nghe hàng xóm mách bảo đem chị
đến một thầy lang để thổi bùa. Ba ngày
sau bệnh không thuyên giảm và chị đă trút hơi
thở cuối cùng vào giữa trưa ngày 6/2/1962. Lúc ấy
cha nàng đang làm việc ở Sài G̣n, anh trai nàng th́ đang
đi thi Trung học Đệ nhất cấp tại B́nh
Long…Gia cảnh đơn chiếc chỉ c̣n chị cả,
mẹ và Hương cùng cậu em út vừa lên 7 tuổi.
Chiều hôm đó được tin chị mất cha
tức tốc về nhà, c̣n anh trai nàng ngày hôm sau cũng
về đến.
Ngày lễ an táng chị tại nghĩa
địa Việt Hoa, không hiểu v́ sao ông thầy
tụng kinh tự tay ném cả gói đồ nào là tượng
phật, chuông mơ, hương đèn xuống mộ
chị…đến khi đất đă lấp cao ông sực
nhớ vội xăn tay áo toan dùng cuốc đào mộ lên
để lấy lại những vật quư đó. Cha
Hương vội ngăn cản :
-Con tôi đă chết rồi ! Xin ông hăy để nó được nằm
yên
Ông thầy tức tối lồng lộn nhưng
cũng phải khuất phục v́ tất cả mọi
người không ai cho ông làm việc thất đức
đó !
Hàng đêm hồn chị hiện về khóc
lóc thảm thương trước hàng cây trứng cá
trước hiên nhà, hàng xóm đă nh́n thấy nhiều
lần và chính Hương cũng đă thấy, mẹ
đi xem thầy họ bảo:
-Số nữ này không phải người
của dương gian, cô ấy là tiên bị đọa, cô
ấy trong sạch đến phút về trời xin
đừng đau khổ mà hăy cầu nguyện thật
nhiều cho cô ấy được nhẹ nhàng về cơi
Phật…
Hương ngồi thật lâu trên bục
cửa, nàng cố động năo để nhớ về
những h́nh ảnh xa xưa mà thời gian khó thể xóa
mờ trong kư ức…Gió chiều hiu hiu thổi, những làn
hơi buốt lạnh bắt đầu thấm vào da
thịt, Hương mơ màng gởi hồn về cơi xa
xăm ngày cũ…
Ngày ấy, chị thứ hai của
Hương vừa tṛn 15 tuổi, trong lớp học mà cha
nàng vừa là giáo sư vừa là Hiệu trưởng có
một chị tên Thiên Hương vừa bị bệnh qua
đời. Các bạn báo tin, v́ có nghịch ư nên chị hai
cuả nàng trả lời hờ hững “ vậy hả,
kệ họ”. Cha nghe được câu này dùng đ̣n gánh
đánh chị đến ngất xỉu, bao nhiêu
người can ngăn cha vẫn không hả giận c̣n
quất luôn cả vào họ…Sau trận đ̣n thập
tử nhất sinh chị ngă bệnh đến hai tháng sau
mới khỏe. Chị là trụ cột của gia đ́nh,
hàng ngày chị phải vào vườn chặt củi, hái
trái cây mang ra chợ bán, chị phải gánh một ngày
cả mấy chục đôi nước cho gia đ́nh
nấu nướng tắm giặt mà gót chân chị vẫn
đỏ như son, mẹ thường đùa với
chị :
-Xuân Hương à ! Con làm việc vất
vả quá mà sao gót chân cứ đỏ như son, mẹ
tưởng tượng con là tiên chứ không phải
người phàm Xuân Hương ạ !
Chị bật cười khanh khách :
-Mẹ nói lạ, con là con của mẹ mà !
Nếu con là tiên con phải về trời phải không
mẹ ? nhưng mà con không thích về trời đâu v́ con
thương mẹ và em Giáng Hương lắm. Nói rồi
nước mắt chị ứa ra, Giáng Hương
cũng ̣a lên khóc, mẹ th́ sụt sùi lấy khăn tay lau
nước mắt !
Bây giờ chị đă nằm yên
dưới ḷng đất lạnh, mười tám tuổi
xuân không có một mối t́nh, không có người yêu.
Chị không đẹp lắm nhưng trắng trẻo
tươi mát, hồn nhiên như ánh trăng rằm,
rạng rỡ như nắng hồng giữa buổi b́nh
minh. Chị không vướng nợ trần ai, không
vướng mắc t́nh yêu để nhẹ nhàng về cơi
phật…Hồn chị giờ này phiêu dạt nơi đâu
? Chị có thấu hiểu cho em, Giáng Hương
thương nhớ chị vô cùng ! Nàng gục đầu
vào đôi bàn tay nức nở, màn đêm đă phủ kín
không gian tự bao giờ !
Sáu năm sau ngày Xuân Hương mất,
Giáng Hương đi lấy chồng, người nàng
lấy không phải là người nàng yêu…Năm 16 tuổi
nàng quen một người sĩ quan không quân nhân dịp
nàng đi thăm các tiền đồn và ủy lạo
chiến sĩ cùng phái đoàn. Nơi đây nàng đă
gặp Hiển, một thanh niên người Bắc trang
nghiêm thanh tú – Trên chuyến bay định mệnh chàng phi
công đă xúc động khi đỡ nàng lên phi cơ, Giáng
Hương tha thướt trong chiếc áo dài Cristal màu
đỏ bó sát thân, Giáng Hương đă bắt gặp
ánh mắt say đắm của Hiển trao gởi nàng làm
Hương choáng ngợp. Giáng Hương c̣n nhớ rơ, lúc
ấy Hiển chuyền tay lái lại cho phi công ngồi bên,
chàng bước đến chỗ Hương tṛ
chuyện, phi cơ ồn quá Hương không nghe
được ǵ, Hiển rút trong túi ra một mảnh
giấy trắng, dùng bút để viết chuyện tṛ
với Giáng Hương – Hương và Hiển trao
đổi qua những ḍng chữ chứa chan t́nh cảm,
hồi đó tự dưng Hương viết trong
giấy tên ḿnh là Trang Thiên Tâm, cái tên mà Hương thích
từ lâu, nghỉ rằng sau này có cơ hội làm ǵ đó
sẽ dùng tên này là bút hiệu – Phi cơ từ từ
hạ cánh, đă về đến phi trường Vũng
Tàu, Hương bâng khuâng giây phút rồi nhẹ nhàng
bước ra khỏi phi cơ, Hiển vội vă
bước theo nàng, cầm tay Hương hôn nhẹ, chàng
xin Hương địa chỉ, Hương vui vẻ
chập nhận cho chàng địa chỉ, trong ḷng
Hương đang dâng lên một cảm t́nh rào rạt,
Hiển khôi ngô tuấn tú, điềm đạm và thừa
lịch sự với phái nữ…
Từ sau ngày đó, Hiển thường
xuyên thư từ và đến nhà thăm Hương, chàng
mang những món quà từ Đà Lạt về tặng nàng –
Trong niềm trân quư chân thành Hiển và Hương đă yêu
nhau tha thiết, chàng mời Hương đến gia
đ́nh thăm mẹ và chị gái của chàng.
Rồi đông qua, xuân sang, hạ
đến, chàng biền biệt tăm hơi, người
con gái ngây thơ đă thấm thía nỗi đau của
tuổi đầu đời ! Nàng quên ăn bỏ
ngủ, đêm chong đèn thao thức suốt năm
canh…Hiển ơi, sao anh nỡ phụ em, anh nỡ bỏ
em, em nào có tội t́nh chi để cho anh phụ bạc ?
Đă nhiều đêm Hương khóc thầm, khổ
đau đă khiến nàng trở nên lầm ĺ ít nói, c̣n
đâu vẻ hồn nhiên nhí nhảnh ngày nào…Nàng bắt
đầu mượn thơ làm bạn, mượn
trăng làm đèn hầu vơi bớt nỗi ưu
phiền đang trĩu nặng ḷng riêng…
Tưởng đă yên với những
bất hạnh đầu đời, nhưng rồi
định số an bài, nàng quen Quang, một sĩ quan
của trường t́nh báo. Quang hết ḷng yêu mến Giáng
Hương và xin cho bằng được để
cưới nàng – Hương từ chối v́ chưa quên
được Hiển, một chiều Hương
nhận được một lá thư Quang gởi về
nội dung “ Đời binh nghiệp anh không biết
được ngày mai c̣n mất, xin Hương bằng
ḷng cho anh làm lễ hỏi rồi chừng nào em cho phép dù là
mấy năm sau mới tổ chức đám cưới
anh cũng bằng ḷng – nếu em từ chối lần này
nữa th́ coi như cuộc đời anh đă đi
xuống vực sâu, anh sẽ chờ Hương
đến thăm anh, nếu em thương anh thật t́nh
và đồng ư lời cầu xin của anh, trên tay em
sẽ cầm một trái chanh màu xanh, bằng ngược
lại trên tay em sẽ cầm một chiếc khăn màu
đỏ, như thế anh sẽ hiểu được
ư em và Hương ơi anh sẽ chết”… Hương
đọc thư nước mắt rưng rưng, nàng
cầm ḷng không đặng rủ Xuân Mai cùng xóm đi
tiền đồn thăm Quang, đến nơi nàng không
cầm ǵ cả nhưng Xuân Mai đă đọc thư
của Hương nên khôn khéo cầm theo trái chanh màu xanh,
đến cổng quận Xuân Mai tung trái chanh lên trời,
Quang đă thấy và mừng rỡ ra tận cửa
quận đón hai người vào – Mặt Quang c̣n
đỏ bừng v́ men rượu đêm qua, chàng
tưởng Hương tuyệt t́nh nên vùi đầu vào
men rượu để t́m quên…
Một tiệc cưới linh đ́nh vào
giữa mùa thu 25/8 Âm lịch, ngày lên xe hoa cũng là ngày xót xa
nhất, Giáng Hương đă khóc thật nhiều cho
mối t́nh đă mất, tất cả chỉ c̣n dư âm
chua chát mà thôi ! Hiển ơi,
giờ này anh ở đâu ? chắc anh đang hạnh phúc
ấm êm với người trong mộng ước…riêng
em, ngày hạnh phúc cũng là ngày tan nát cơi ḷng em ! Quang vô t́nh
chẳng hiểu nỗi đau sâu kín của Hương,
chàng liên tục nhảy đầm với các cô dâu phụ,
điều đó đă làm Hương bất măn và tự
nhủ thầm “ mặc kệ, ra sao th́ ra”…
Quang là sĩ quan trẻ, năm ấy
vừa tṛn 25 tuổi, Giáng Hương 17 tuổi. Sống
với nhau một thời gian Hương mới rơ Quang
ăn chơi bay bướm không thiếu món ǵ, tính t́nh th́
nóng nảy hung hăng và ngạo mạn đă vài lần làm
phiền ḷng cha mẹ Hương. Nàng khổ tâm quá, nàng
đă tự rước tai họa cho ḿnh v́ với bản
chất Quang nàng sẽ là người bất hạnh !
Chuông reo ngoài cổng, người
đưa thư mang đến cho nàng một lá thư…Nh́n
nét chữ quen thuộc ngoài phong b́ Hương giật
bắn cả người…Thư của Hiển… Nàng
vội vàng xé bao thư và hấp tấp đọc như
sợ ai giành mất của ḿnh – Bỗng Hương khóc
nức nở chạy nhanh vào pḥng đóng sập cửa
lại …Quang đi công tác xa, Hương về chơi
với cha mẹ nên mới may mắn nhận
được lá thư này – Muộn màng rồi Hiển
ơi, em nào có biết nỗi cay đắng cuộc
đời anh hơn một năm qua, em tưởng anh
đă phụ em rồi ! Nào ngờ phi cơ trúng đạn
và anh sa vào tay giặc, bây giờ anh vượt ngục
về với em th́ hỡi ơi c̣n ǵ nữa đâu ngoài
tấm h́nh hài phản bội trên xác thân mục nát tủi
hờn…Nàng nghĩ đến cái chết ! Đúng, chỉ
có cái chết mới nguôi được niềm đau và
chuộc tội cùng chàng. Xin hăy tha thứ cho em !
Tiếng gơ cửa nhè nhẹ, Hương
uống vội 10 viên thuốc ngủ xong ra mở cửa
cho mẹ v́ nàng biết giờ này mẹ chờ nàng ra
ăn cơm tối – mẹ nh́n Hương lo ngại,
sắc mặt bơ phờ thiễu năo của nàng làm
mẹ lo lắng…Mẹ hỏi Hương không trả
lời mà chỉ khóc, những giọt lệ thương
đau kia cũng chẳng vơi được nỗi
chất chứa trong ḷng Hương – Mẹ ơi, chỉ
khoảnh khắc nữa thôi con chẳng c̣n nh́n
được mẹ thân yêu, chẳng nói được
một lời nào nữa ! Nàng khóc ngất, mẹ sinh nghi la
hoảng lên gọi xe đưa nàng vào bệnh
viện…Thế là nàng lại sống, một cuộc
sống ngục tù, một cuộc sống mong manh hơn
loài cỏ dại mang trên ḿnh bản án phụ t́nh…
Lá thư thứ hai Hiển gởi về
sau khi Hương trả lời dối chàng là cha mẹ
sắp đặt chuyện hôn nhân nên xin chàng tha tội và
xin hẹn kiếp lai sinh trùng phùng…Lời thư đầy
khổ đau báo hung tin người anh tử trận
tại Long Thành, “ trong một
lúc mà trái tim hai lần tan vỡ, anh chết, người
yêu phụ bạc, tôi có c̣n ǵ đâu là niềm tin để
sống, đă mất em vĩnh viễn rồi ! Tâm ơi,
đây là lời nói cuối cùng và cũng là lá thư
cuối cùng ! vĩnh biệt em…”
Một đêm
kia trời nổi cơn băo lớn, sấm chớp rền
vang cả một góc trời, Hương thu ḿnh co ro trong
chiếc chăn run rẩy…cũng mưa gió như mọi
lần sao hôm nay nàng thấy khác lạ, lo sợ hồi
hộp vô cùng ! Đă lỡ kiếp tằm trong bến
đục, chỉ c̣n mong tái tạo cơi lai sinh, nàng nửa
mê nửa tỉnh thiếp dần trong giấc ngủ cô đơn…
Hiển mở cửa bước vào,
chiếc áo trận dính đầy máu đỏ, chàng
lặng lẽ nh́n Hương trong giấc ngủ chập
chờn, đưa tay vuốt nhẹ tóc nàng, đặt lên
mái tóc một nụ hôn buồn rồi âm thầm
bước ra cửa…Chàng đă đi, đi thật
xa…Hương choàng tỉnh, nàng hoảng hốt tông cửa
chạy ra sân. Bầu trời tối đen như mực,
sấm chớp vẫn lập ḷe, cả không gian đang
ch́m ngập trong biển đêm ghê rợn ! Hương rùng
ḿnh sợ hăi chạy vội vào nhà, rơ ràng nàng vừa
gặp Hiển trong mơ – chàng đă gặp việc
chẳng lành, máu thấm đỏ chiến y, chàng không nói
một lời nào, đôi mắt buồn vời vợi…
Sáng hôm sau Hương tức tốc về
Đà Lạt t́m tin tức Hiển, gia đ́nh cho biết chàng
đă rớt máy bay trong một phi vụ và không t́m thấy
xác ! Hương đau đớn tột cùng, nàng
tưởng tượng vừa gây ra tội ác…Hiển
chết là hết tất cả rồi ! nàng không c̣n cơ
hội chuộc lại tội phụ t́nh, muôn thuở không
c̣n gặp mặt người yêu !
Chị của Hiển trao cho Hương
một phong b́ dán kín – Nàng mở ra xem, ḍng mực c̣n mới
nguyên, nét chữ thân thương c̣n đây mà anh giờ
đă ra người thiên cổ ! Hương c̣n biết
than thở cùng ai cho vơi bớt cơn băo ḷng đang dâng
lên ngùn ngụt ! “ Em chối bỏ t́nh tôi v́ chữ
hiếu, hay v́ tôi không xứng đáng để em yêu, hay v́
tôi là kẻ đến buổi chiều, chậm chân
bước người kia về buổi sáng, bao nhiêu
mộng tan vào mây khói trắng, bao nhiêu mơ chấp cánh vút
xa rồi, t́nh yêu đó c̣n ǵ nữa em ơi, Vũng Tàu,
Đà Lạt ngàn đời chia ly…” Hương gục xuống
ôm ngực, hậu quả ngày nay là do nàng gây ra, nàng không
thể phủ nhận điều đó ? Đă vay th́
phải trả, nàng biết suốt cuộc đời c̣n
lại nàng sẽ chẳng bao giờ t́m được t́nh
yêu !…
Sau ngày được tin Hiển mất,
Hương như người vừa rớt xuống
vực sâu, thoi thóp từng giờ, lúc nào cũng h́nh dung
Hiển đang bên cạnh trách hờn bằng đôi
mắt lặng buồn ! Hương không chịu nỗi
với những đêm dài vô tận, nàng không sao ngủ
được…H́nh ảnh người yêu cứ chập
chờn đâu đó, nàng vùng dậy trong đêm khuya
mượn bút mực trải niềm u uất, nàng làm
thơ cho Hiển, cho người t́nh muôn thuở của
nàng – Những bài thơ từ tận cùng trái tim nàng gởi
qua vài tờ báo – Tờ Phụ Nữ Diễn Đàn và tờ
Phụ Nữ Ngày Mai do bà Bút Trà là chủ nhiệm, đă
đăng những bài thơ thương tâm đó, lúc
đầu nàng dùng bút hiệu Trang Thiên Tâm, nhưng nàng
đau đớn khóc hoài nên nàng đổi lại là Uyên
Thi…
Ba tháng sau đó Quang buộc nàng phải theo
chàng ra sống nơi đơn vị mới, một
tỉnh lỵ nhỏ nhoi xa lạ và buồn tẻ – Trong
cuộc đời mới nàng đă gặp lắm băo giông,
đă đo lường được trái tim Quang và
bản chất của chàng…Hương biết chắc
sớm muộn ǵ nàng cũng phải chia tay !
Năm 1971, người chị cả
của Hương qua đời, được tin như
sét đánh Hương bàng hoàng khăn gói về quê
để kịp đưa tiễn chị lần cuối
cùng ! Chị hạ sanh bé gái được hai hôm, hoàn
cảnh đơn chiếc, anh rể tối ngày lân la
rượu chè lại thêm tật bồ bịch lăng
nhăng – anh ta đi suốt đêm đến sáng mới
về, chị nghe mấy con heo trong chuồng đói la
suốt đêm nên cằn nhằn anh rể, anh ta lớn
tiếng gây sự và thách thức, chị tức lên máu
sản hậu chận và chị đă tắt thở sau 5
ngày nằm bệnh viện…bỏ lại 4 con thơ,
đứa nhỏ nhất vừa tṛn một tuần
tuổi !
Anh rể họ Trần … nhẫn tâm mang
t́nh nhân về ngủ trong pḥng khi xác chị vừa nằm
yên trong ḷng đất được 3 hôm. Hồn linh
vất vưởng chị hiện về báo oán, chị
bẻ tay mụ t́nh nhân và nói rằng : “ V́ mầy mà con tao
khổ, v́ mầy mà tao xác phải ĺa thân” mụ ta hoảng
vía kinh hồn xúi ông anh rể bán nhà dọn hết
đồ đạc đi nơi khác…
Ngày giỗ thất tuần của chị,
anh rể bưng một mâm trầu cau xin cha mẹ vợ
cho anh được tái hôn v́ lư do con dại, hoàn cảnh gà
trống nuôi con, nhưng thật sự mẹ ruột anh
đă lănh nuôi đứa bé mới sinh, c̣n 3 đứa
lớn sống với bà ngoại – Người anh rể
tán tận lương tâm, hậu quả phải
lănh…thời gian sau mụ vợ kế mỗi lần gây
lộn là phang anh bằng ghế, bằng cây đến
sứt đầu đổ máu, anh ta càng ngày càng tàn tạ,
mỗi lần t́nh cờ gặp,
Hương thấy tội nghiệp nhưng nhớ
lại chị ḿnh chết oan uổng dưới bàn tay ác
độc của anh ta, tự dưng Hương
nguyền rủa “đáng đời cho kẻ bất nhân”.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, các con
của Hương đă lớn, đứa nhỏ
nhất vừa tṛn một tuổi th́ chiến tranh lan tràn
trên khắp nẻo quê hương, đâu đâu cũng
sặc màu khói súng và máu người, Hương bồng
bế con lánh nạn…Nàng đă trải qua biết bao cái
chết, biết bao tai nạn mà có lẽ đời
thường không ai tưởng tượng nổi !
Về với mẹ cha như cái xác không hồn, vá víu
cuộc đời, nương tựa song thân để
c̣n đủ nghị lực nuôi đàn con dại…nàng
khổ cực thế nào cũng không than thở, chỉ
mong các con khôn lớn nên người – Rồi chiến
trận 30/04/1975 bùng nổ, tất cả mọi người
bị vào tù cải tạo, Quang cũng thế…
Hương yên ḷng với số phận
đă an bài, ngày ra chợ buôn bán, chiều về lo cho con –
Cuộc sống cũng tạm đủ v́ Hương
rất lanh lẹ tháo vát hội nhập cuộc sống
mới. Lúc đầu Hương chỉ buôn bán thuốc
tây lẻ, quần áo, chút ít vải vóc, sau đó nàng mở
một sập vải lớn, cuộc sống khá ổn
định.
Năm 1982 anh trai nàng đi tù cải tạo
về, thực chất là ở tù Cộng Sản, anh
hoạt bát giao tế giỏi và chịu lao động nên
chỉ 6 tháng sau ngày ra tù anh được trả quyền
công dân và đóng ghe hành nghề đánh cá trên biển…Ba tháng
sau anh chính thức đứng tên chủ tàu và cho hai con trai
của Hương làm thuyền viên tuy rằng chúng c̣n
rất nhỏ – Năm 1983 anh cho tàu vượt biển t́m
tự do mang theo hai đứa con của Hương
đến miền đất hứa hầu giúp cháu ḿnh t́m
tương lai sáng sủa hơn – Trên đoạn
đường đại dương muôn dặm,
tưởng bao phen đă làm mồi cho cá sấu, cá voi…may
thay vẫn c̣n hồng ân cứu mạng đưa ba
cậu cháu đến bến bờ tự do…
Từ đó cảnh nhà đơn chiếc
hơn, mẹ ăn chay niệm Phật tu hành sớm
tối để cầu nguyện cho bá gia, cha về
hưu không làm việc nữa, Hương thu xếp cho cha
sống với mẹ con nàng nơi một căn nhà
mới, mẹ sống căn nhà cũ với đứa
cháu lên 10 con gái của người chị đă mất.
Ngày tháng lặng lẽ trôi, cây Quỳnh
Hương đă mấy mùa thay lá, Dạ Lư Hương
đă mấy đợt héo tàn, Hương vẫn âm
thầm kéo lê kiếp tằm kéo kén nửa vời chửa
xong – Niềm vui duy nhất cho nàng đủ nghị
lực chống chọi với đời là mẹ, mẹ
hiền ḥa, mẹ từ bi nhân đức là tấm
gương sáng chói lọi trong đời nàng – Hương
đă là phật tử, là tín đồ lâu nay cũng là nhờ
tấm gương của mẹ soi đường
dẫn dắt nàng đi…
Một sáng mùa đông, sương mù c̣n
đẫm ướt ngàn cây cỏ, một hung tin
đến với nàng ! Mẹ ngă té dưới nền hoa
và hôn mê sáu hôm liền. Hương hết ḷng chạy lo cho
mẹ nhưng đành chịu thua định mệnh –
Mẹ trút hơi thở cuối cùng vào ngày 14/11/1989 Âm
lịch – Mẹ ra đi mang theo bao hờn tủi v́
suốt đời hy sinh cơ cực chỉ mong một
điều được chết sau cha dù một năm
để được đền bù, để
được thơ thới tâm hồn bởi mẹ
khổ với cha quá nhiều trong quăng đời chung
sống !
Ngày Mẹ vĩnh viễn ra đi là ngày
Hương đau đớn nhất, nàng ngất lịm
dưới nền hoa bên quan tài của mẹ, nàng nghe
như ai xé tim ḿnh tan thành mảnh vụn – bầu trời
như không c̣n ánh sáng, vạn vật chẳng hồi sinh và
nàng…như chẳng c̣n tồn tại giữa thế gian –
nàng bất tỉnh, bên tai c̣n nghe văng vẳng tiếng
kêu cứu “ chú Đệ, d́ cháu bất tỉnh, chú kêu dùm
bác sĩ gấp chú ơi…”