Chợ Nổi Cà Mau
Chút Tình Sông Nước
Nguyễn Ngọc
Tư
Không biết bây giờ bạn đang lang thang ở đâu, lên Sa Pa đi chợ tình hay đã xuôi
chợ Viềng Nam Định, không biết đang sì sụp ăn ốc nóng ở chợ Âm Phủ – Đà Lạt hay
về miền tây Nam Bộ xuôi thuyền thăm các chợ đồng bằng. Được du khảo qua các chợ,
đó là niềm đam mê không dễ gì dứt bỏ, có lần bạn đã nói thế, phải không. Vậy thì
sao bạn không về thăm chợ nổi Cà Mau quê tôi ?
Nằm giữa lòng thành phố Cà Mau, quãng cuối sông Gành Hào, đứng trên cầu nhìn về
phía mặt trời mọc, người ta có thể nhìn thấy một dãy ghe rập rờn xao động cả mặt
sông, những cái chân vịt gác chỏng lên loang loáng dưới mặt trời. Không biết chợ
đã hình thành từ khi nào, phải chăng từ những chiếc ghe thương hồ xuôi ngược một
hôm neo đậu gần nhau để mồi xin chút lửa, trao đổi cho nhau nắm gạo lứt, tấm vải
bố tời, trái bầu, trái bí… mà nên một xóm chợ trên sông đông đúc, sung túc nhất
đồng bằng như bây giờ ?
Sao bạn lại không thể cùng tôi dạo chợ trên sông, đi từ buổi sớm mai trong lành
để ngắm xóm chợ tươi tắn, nhiều màu sắc và lạ lùng trong con mắt người xứ khác.
Mà, sao lại là buổi mai ? Vì chợ lúc bình minh lên như thời thơ ấu của một đời
người, đạp đẽ, tinh khiết, trong ngần. Sương đọng trên chiếc mùng giăng trên mui
ghe của đám trẻ con ngủ vùi, ngủ nướng rồi bảng lảng tan cho một ngày buôn bán
bận rộn bắt đầu. Hàng trăm chiếc ghe to, nhỏ khẳm lừ, đậu sát vào nhau thành một
dãy dài, người bán, người mua trùng trình trên sóng nước. Buổi sớm mai, đó là
buổi của những chiếc xuồng con với các chị, các dì bán hàng ăn sáng, mùi thơm
của các loại bánh lan tỏa xa hơn cả tiếng rao hàng, là buổi của những chiếc ghe
hàng bông đổ ra từ trăm ngàn con sông, rạch để bổ hàng rồi trở về theo trăm ngàn
lối sông rạch cho chuyến buôn xa. Buổi của những chủ ghe tất bật bày biện sao
cho mớ hàng hóa của mình mới mẻ, tươi tắn và tinh tươm nhất.
Ngày trước, chợ trên sông Cà Mau cũng giống như nhiều chợ nổi đồng bằng khác
buôn bán rất nhiều mặt hàng từ nhu yếu phẩm đến thực phẩm, nghe kể, chợ bán cả
bàn ghế, giường ngủ, tủ thờ… Bây giờ, cách buôn bán ấy chỉ còn ở những ghe hàng
bông lưu động đến tận nhà người dân, riêng chợ nổi Cà Mau chỉ tập trung bán sỉ
hàng hóa nông sản tươi, những thứ rau, trái miệt vườn. Với khách đường xa, đi
chợ trên sông là để xem, để khám phá cái nguyên khí một miền quê lạ. Bạn không
cần ghé vào từng ghe để xem hàng họ bán những gì, bạn chỉ cần biểu em gái chèo
đò chèo chậm thôi, thong thả thôi ngang qua chợ. Bạn cứ nhìn cái nhánh cây thon,
dài buộc ở đầu ghe kia, trên cây treo gì thì ghe bán thức ấy, lúc la lúc lỉu
trông lạ vậy, nhưng đó là tiếng chào mời không lời. Chẳng cần rao bán, chèo kéo
nhưng khách cầm lòng nào mà bỏ đi. Cầm lòng được sao với cái màu đỏ thanh thao
của trái đu đủ chín cây, đỏ au au của chùm chôm chôm, vàng ươm của khóm, xoài,
xanh riết của cóc, ổi, tím của cà… Giữa chợ nổi Cà Mau, cảm giác như gặp được
những khu vườn của miệt sông Tiền, sông Hậu, như nhìn thấy những rẫy khóm, rẫy
mía miên man dọc triền sông Trẹm quê mình.
Mỗi chiếc ghe neo đậu ở đây là một ngôi nhà, ngang hai mét, dài năm bảy mét. Nhỏ
bé, chật hẹp là vậy, nhưng khách thương hồ lại có tâm hồn hiếu khách, hào sãng,
rộng rãi. Bạn đến, họ sẽ chẳng hẹp lòng gì mà không mời bạn nếm thử miếng dưa
gang thanh thao, cái thơm ngọt lạ lùng của trái dừa nước, thử cái vị chua chua
của trái dâu, trái khế quê nhà. Nếu bạn lỡ phải lòng cô bán hàng duyên dáng nào
đó thì xin hẹn ước mau mau, để chần chừ về nhà rồi quay trở lại, sợ rằng sẽ đứng
trên chiếc đò nhỏ chao trên sóng ( hay lòng của ta chao) nhìn cây cọc buộc ghe
vắng một sợi dây quen, có buồn lắm thì cũng đành hát “người đã đi rồi khôn níu
lại”. Biết làm sao được, bản chất của xóm chợ này là vậy, hợp rồi tan như lục
bình trôi, như bèo dạt.
Tôi luôn nuôi một niềm hy vọng sẽ cùng bạn lênh đênh trên chợ nổi quê mình. Khoe
cái sầm uất, rộn ràng của chợ buổi sáng, buổi trưa, cho bạn cảm nhận cái man mác
buổi chiều. Cái man mác buồn đúng là của một chiều phố núi nào đó, một xóm nhỏ
heo hút nào đó nhưng ở trên sông này vẫn có nét riêng. Những chiều tà, chợ nổi
đìu hiu bập bềnh đậu hết một vạt áo nắng vàng hoe hoe, đỏ hoe hoe. Những người
đàn bà cúi đầu ngó chăm chăm xới nồi cơm nghi ngút khói, những người đàn ông xếp
bằng ngồi trên mui ghe vấn những điếu thuốc to đùng bằng đầu ngón chân cái, phì
phà nhả khói lên trời. Những đứa trẻ con ngồi tênh hênh trên mũi ghe câu cá
chốt, cá mè. Những cô con gái sau một ngày bán hàng mệt mỏi tìm niềm vui bằng
việc nụm nịu chăm nom cho mấy bụi hẹ, chòm rau húng lủi, vài cây ớt ốm nhom
trong cái khạp bễ để trên mui ghe mà nghe phảng phất niềm thương nhớ đất.
Bình dị vậy mà chợ nổi quê tôi đã đi vào nhạc, vào thơ, vào những bức tranh, bức
ảnh. Những văn nghệ sỹ đến, làm nên tác phẩm rồi đi mà vẫn hẹn lòng quay lại bởi
niềm hứng khởi trước những vẻ đẹp lạ lùng, đặc trưng của miền sông nước mãi mãi
không bao giờ cạn. Vậy sao bạn còn chưa đến với đất quê tôi ?
Nước sông Gành Hào ngày ngày ra biển rồi lại quay về há không phải vì không nỡ
xa, không phải vì thương nhớ chợ nổi Cà Mau đó sao ? Sông còn vậy, huống chi
người ?