Lời cho má
Nguyễn Ngọc Tư
Bây giờ không biết
đã mấy mùa tôm rồi tôi trở thành một
đứa - con - hàng - xóm. Bao lâu rồi con không còn lẽo
đẽo theo gót má để chia chút dãi dầu, hả má ơi?
Bao lâu rồi má không còn dịp để dạy con hiểu
được ý nghĩa của giọt mồ hôi rơi
xuống…
Má tôi là nông dân, suốt quãng
thời gian cầm bút, mỗi khi tôi viết về
người nông dân tôi lại nghĩ tới má. Trong tôi
hiện lên đôi bàn chân ngắn, bè ra vững chãi, những
cái móng chân khắng phèn, dày, đầy xơ. Một khuôn
mặt sạm đen nữa đêm thao thức, nghe gió
về lo lúa đang trổ ngoài đồng bị lem lép
hạt. Một mái tóc bạc trắng, những sợi tóc
sâu loăn quăn mọc trên đỉnh đầu, đám
con cháu hăm he nhổ hoài mà chưa có ngày nào má thảnh
thơi. Một dáng người chắc đậm tong
tả đội rau đi chợ trong sương sớm.
Một đôi tay cục mịch với những
đốt xương thô mà sàng gạo như múa trong
trưa vắng. Một bóng người sương khói
ngồi tan nồi đất, cái mùi cám khét ngọt, nghe
nỗi nhớ quê dậy động trong lòng.
Không có gì khác đâu, cũng
như mọi bà má quê khác, má tôi cũng hiền lành, tháo vát,
giỏi giang... má tôi cũng có những đứa con không
bao giờ nhớ tuổi má, không bao giờ nhớ thời
thanh xuân của má. Nhưng má không buồn, chỉ buồn
khi tôi về, ngồi than bên bậc cửa, làm cái nghề
viết văn cô độc, cực khổ quá má ơi, má
tôi lặng lẽ buồn hiu. Buồn vì không hiểu văn
chương, không thể dìu dắt, nâng đỡ tôi trên
con đường nhọc nhằn đó, nhưng má không
hay rằng má giúp tôi nhiều lắm.
Bảy tuổi, má dạy
tôi trồng rau, tưới rẫy. Tôi lon ton đi chặt
cây, kiếm sậy về cho má làm giàn cho dưa leo,
mướp, đậu rồng. Những buổi chiều
còn nắng, má xới đất, lên giồng, tôi lấy dao
phay băm cho đất tơi ra để kịp lúc ba đi
làm về gieo hạt cải. Ba má quẩy tưới thùng
to, tôi nơ thùng nhỏ, nước sánh ra ướt
đầm đìa. Tôi biết chổng mông ngồi rửa
rau cần, ngò gai ở cầu ao cho má bó từng lọn
nhỏ, tay tôi mới bợt bạt một chút má đã xót
xa, kẽ tay má đầy những mảng nước
ăn, đau nhức tới từng đốt
xương sao má không than hả má. Nửa khuya ra chợ,
tôi xách cái giỏ nhỏ chỉ đựng ghế ngồi
với mấy cái bao trãi để bày hàng, má đội
thúng ngò, má cứ hỏi có lạnh lắm hôn con, gió bấc
thì cứ hiu hắt cắt da, nước từ cái thúng
đội đầu cứ nhỏ long tong xuống đôi
vai má. Khi đó tôi không hề biết hỏi, má ơi má có
lạnh không, mà, chỉ câu nói của tôi, má ấm lòng
biết chừng nào.
Năm tôi mười
tuổi, cả xóm rủ nhau làm nấm mèo. Má cũng cố
làm thêm lúc nông nhàn để tăng thu nhập.. Sau mỗi
buổi học, mấy anh em tôi với má bơi xuồng
đi hàng năm ba cây số mua so đũa. Anh tôi
đốn, róc cành xong, hai má con tôi vác xuống xuồng,
sợ phía tôi nặng, má gánh tới nữa thân cây, tôi
chỉ te tái vịn hờ một đầu còn lại mà
tưởng mình mạnh giỏi, cái cây bự chảng
vầy sao mà vác nhẹ hẩng nhẹ hơ.
Đường về nhà phải qua con đập,
thường là quăng cây lên để kéo xuồng qua,
những lúc mưa nhiều, đập xã, nước
từ trong kinh tràn ra như thác, nước cứ lăm
lăm nhấn chìm chiếc xuồng khẳm lừ tìm cách
đi ngược vào. Má chống chỏi đằng lái,
tôi nhảy ào xuống nước nắm mũi xuống
kéo đi, qua đập, ướt như con chuột, má khen
tôi giỏi mà sao nước mắt má rươm
rướm vậy.
Làm nấm mèo cực
nhất là lúc vô mùa, phải cưa cây thành khúc, đóng
lổ, vô meo… cũng không lâu nhưng đủ để
vai má tôi cấn hằn những cái rảnh sâu sần như
vỏ cây so đũa, đủ để mấy
đầu ngón tay ám mủ và bàn tay cầm búa chai rộp
lên…
Coi lại, hồi nào
tới giờ, nhà tôi làm nghề gì cũng cực thấu
trời thấu đất, làm gì cũng nặng nhọc,
cũng có thể đong mồ hôi bằng khạp, bằng
lu. Mà, dù có làm gì thì má tôi cũng là người gánh chịu
nhọc nhằn hơn hết thảy, ba tôi chỉ hụ
hợ chút việc mỗi khi tan sở, má không buồn, má
nói, ổng đi làm cách mạng mà. Tôi mười bảy
tuổi, thôi học, theo má bán gạo, cám. Ngày nào má cũng
bơi một hai xuồng gạo từ máy chà chở len
lỏi theo dòng kinh dày những cây cầu khỉ để
mang gạo bán tận nhà người ta. Tôi ngồi
đằng mũi, qua cầu cao thì lấy trớn
đẩy cho xuồng đi nhanh, cầu thấp lè tè không
quá mũi xuồng, không đi được tôi giở
cầu cho má bơi. Tôi học từ má, rằng gạo
Một Bụi dài, thon, óng ả, gạo Tiên Lùn hạt
ngắn, đục như nếp, bầu bĩnh, gạo
Nàng Gáo tròn vo, cụt lủn, no căng… Gạo càng trong càng
cứng, khô cơm, gạo đục, có ngòi là cơm
mềm cơm dẻo… Lăn lóc với bụi cám, tôi
nghiện luôn cái mùi thơm nồng nàn đó. Má nói rằng,
mùi gạo đầu mùa khác mùi gạo cuối mùa, mùi
gạo trắng khác với mùi gạo lức, và cho tới
bây giờ, mỗi khi bưng chén cơm, tôi lại nhớ
cái vị béo ngầy ngậy, ngọt ngào tinh khiết
của gạo sống.
Bán gạo cũng có cái
cực trần ai khoai củ của nghề bán gạo
nhưng má tôi gắn bó với nghề rất lâu, chắc
vì nó gần gủi với hạt lúa, cánh đồng,
nơi cả đời nông dân má tôi dầm dãi. Tôi còn
nhớ như in những mùa hạn, nước
dưới kinh rút, chiếc xuồng không còn không thể
chống trên lòng lạch cạn teo, má nghĩ ra cách tải
gạo, cám bằng xe đạp (Ôi ! cái thuở sao nghèo quá
là nghèo). Bao gạo để dài theo sườn xe, má
ngồi yên sau chồm hai tay cầm lái, xoạt chân ra phía
trước để đạp. Má con tôi suốt ngày
dưới nắng cồng cồng đạp xe trên con
đường lởm chởm đá. Sau này, tôi còn có
thể một tay vịn bao gạo đặt ở yên sau,
chân đạp cuống cuồng, tay kia cố kềm
giữ tay lái đang lắc lia lắc lịa, cái bánh xe
trước lúc nào cũng muốn chỏng lên trời. Ai
khen tôi giỏi lòng má tôi cũng đau, vì đã để
tôi dang dỡ con đường học tập. Lúc đó
tôi chưa biết nói, "chừng nào nhà mình khá giả
rồi con đi học lại, má lo gì", chỉ một
câu thôi sẽ an ủi lòng má biết bao nhiêu.
Những câu đáng nói thì vì
vô tâm, khờ dại nên không nói, những câu không đáng nói
thì cũng vì vô tâm, dại khờ nên đã nói rồi, không
lấy lại được. Vẫn còn những ngày dài
phía trước, mai tôi sẽ về thưa với má, dù tôi
nói câu này dù hơi trễ tràng nhưng có còn hơn không,
rằng chưa có bao giờ má dạy tôi viết văn,
nhưng những gì tôi viết ra đều mang hơi
thở cuộc sống mà má trao tặng.
Bây giờ không biết là
đã mấy mùa tôm rồi má với ba tôi xa nhà cất cái
chòi giữa đồng vắng xoay xở, vật lộn
với con tôm trên những cái đầm chang chang nắng.
Cũng từng ấy thời gian, ngày hai buổi sáng,
chiều tôi quanh quẩn bên bàn giấy, sớm uống cà
phê tối ngồi quán nhậu. Những con chữ bỏ
đi xa, những câu văn trốn bặt. Mai mốt
đây viết tặng má còn không xứng thì viết cho ai
nữa bây giờ.
Nguồn: Văn
Nghệ Sông Cửu Long