BÀI THƠ TRUY NIỆM
Lê Văn Quới
(Viết trong cái thất thứ 7 - ngày
mất của Thầy tôi,
Thầy Trúc Giang yêu kính)
Ở Bến Tre qua - có đứa học trò tội
nghiệp
Sáng thứ
năm, sáng chủ nhật đến học Thầy.
Suốt mấy
năm - thầy miễn cho học phí
Thương
đứa học trò - sớm khổ - tuổi thơ ngây!
Thầy chẳng nói
với con
Nhưng qua
bạn bè thân con cũng hiểu
Hai tiếng “cảm ơn” - như muối giữa biển
nghĩa tình
Bài học
vở lòng - từ ngôi trường Trúc Giang thân ái
Là “Tâm hồn cao thượng” - một đời con
đinh ninh!
Hơn 30 năm - thầy vẫn là thầy
Thầy vẫn
là cha - thương con như ruột thịt
Con qua buổi
ấu thơ - buồn nhiều vui ít
Sinh có cha... mà
sống chẳng gần cha...
Mẹ con - một gánh bánh tráng - thân cò lặn lội
Một bầy
con - và những tối sum vầy!
Mẹ con
muốn con phải nên người
Và thầy đã
cho con chữ Tình - chữ Nghĩa
Có những
đêm học khuya - bên ngọn đèn dầu đỏ
Thương
mẹ con - con muốn lớn
được làm thầy!
Muốn
được như thầy - biết thương
những đứa học trò tội nghiệp
Muốn
được như thầy - làm người chồng
mẫu mực
Muốn
được như thầy - làm người cha bao dung!
Thầy đi rồi... con mới dám nói lòng con
Anh linh cũ -
con tin thầy thấu tỏ .
Con vô nghì - lúc
thầy yếu đau con không gần gủi
Con vô nghì - không
kề cận buổi lâm chung!
Vì cơm áo
một đời con vướng bận
Thầy
thương con - thương nổi hận vô cùng!
Mẹ con kể - lúc về thăm thầy hai tháng
trước
Thầy hỏi
con... đôi mắt đỏ - nghẹn ngào!
Chua xót lòng con -
nếu thầy hiểu được
Đứa con vô
nghì - giữa đất thấp trời cao!
Một cõi u linh - nghìn năm cách biệt
Con đốt
đèn trời - khắc
đậm tâm tang
Con nguyện
sống như thầy đã sống
Với Nghĩa - với Tình - từ nét chữ
đầu trang!
Hãy tha thứ cho con - còn đây nổi hận
49 ngày - con
nhớ 7 tuần nhang!
Không về
được - nhưng lòng con luôn vẫn đó
Thầy có nghe
gió bấc thổi mang mang?
(17-11-90)