VUI ĐÁM MA

Vinh Lan

 

D́ Năm nh́n đám sinh viên học sinh nam nữ đứng sắp hàng dài để đợi lấy xe mà phát giận. D́ vừa cầm tấm thẻ vừa len lỏi chen vào các dăy xe đạp, xe gắn máy để kiếm số, vừa lẩm bẩm mắng:

-Thằng chết dịch, đi đâu mất biệt giờ nầy....

Cô Bảy đi chợ về vô tới nhà, thấy chị quưnh quáng với việc kiếm xe, lật đật quăng giỏ lên bàn rồi chạy ra tiếp.

-Thằng Lân đâu?

D́ Năm cằn nhằn:

-Ai mà biết. Nó biệt dạng từ sáng tới giờ. Tưởng là đi một chút thôi, ai dè….

Cô Bảy cười kh́:

-Thôi, tôi biết rồi.

-Biết ǵ?

-Lát nữa nói. Bây giờ lo cái đám nầy đă.

Hai chị em phải mất nửa tiếng mới giải quyết xong vấn đề giao xe gởi. D́ Năm mệt mỏi ngồi phệt xuống cái ghế đẩu trước cửa nhà. Cô Bảy đi vô bếp. D́ Năm ngó theo hỏi:

-Hồi năy mầy nói mầy biết ǵ?

Cô Bảy nói vọng từ trong ra:

-Tôi biết thằng Lân đi đâu rồi. Thế nào cũng có cái đám ma nào ở gần đây.

-Kỳ vậy?

Cô Bảy đi ra, trên tay c̣n cầm bó rau muống:

-Bộ chị không để ư là mỗi lần ở đâu có đám ma là thằng Lân đi mất tiêu sao?  Nó phải lại đám đó.

-Sao mầy biết?

-Có lần nó kể với tôi như vậy. Bảo đảm với chị mà, chiều nó về cho chị coi. Nếu chị nh́n mặt nó, chị sẽ thấy nó vui lắm. Hổng tin chị hỏi thử nó coi.

-Hứ! Mầy hỏi, chớ tao hỏi, nó trả lời làm sao tao hiểu. Cái thằng mắc dịch, mắc toi! Đi không nói tiếng nào hết.

Tuy mắng thế nhưng d́ Năm cũng bắt đầu dịu dần, v́ cơn mệt đă qua. Cô Bảy bưng cái rổ nhỏ ra ngồi bệt xuống thềm nhà, vừa lặt rau vừa kể chuyện thằng Lân cho chị nghe.

Thằng Lân năm nay hai mươi tuổi. Nó không câm nhưng không nói được như mọi người. Tiếng nói của nó khá hơn tiếng ú ớ của người câm nhưng chưa đạt đến mức đă thành tiếng nhưng sai âm của người ngọng. Nó nói rất tự nhiên, đôi môi cử động và t́nh cảm trên nét mặt thay đổi theo âm sắc như người biết nói thường, nhưng nếu không phải là người có một cảm thông tiếng nói bằng trực giác khi nh́n sự mấp máy của môi và cảm xúc qua sắc mặt nó th́ không thể nào hiểu ư nó được. Trong nhà này chỉ có cô Bảy hiểu nên nó hay kiếm cô để tṛ chuyện. Cô Bảy cũng thích nói chuyện với Lân v́ nó lúc nào cũng vui vẻ yêu đời. Đối với cô, sự kiện hiểu được Lân là một “kỳ tài” đă làm cô hănh diện. Cô càng hănh diện hơn v́ nhờ đọc nổi tiếng nói của nó mà cô thường thủ vai thông dịch viên khi nó cần nói chuyện với người khác, và nhờ đó mà cô hiểu được hành động và tâm t́nh quái dị của nó: thích đi đến đám ma v́…. Vui!

Khi Lân tới xin việc làm, phụ trông coi băi giữ xe của sinh viên học sinh từ các trường chung quanh xóm mỗi ngày hai buổi đem gởi, d́ Năm nhận cho làm thử vài ngày.  Lân có nét mặt dễ mến, đặc biệt là cái răng khểnh rất có duyên làm d́ có cảm t́nh với nó ngay. Sau mấy hôm, d́ rất hài ḷng với Lân v́ nó chẳng những lanh lẹ, thông minh, mà c̣n có nhận xét và trí nhớ thật hiếm có. Người gởi xe mới thấp thoáng ở đầu đường là trong này nó đă dẫn xe đứng sẵn để đợi. Tới giờ tan học th́ nó chỉ cần nh́n mặt người là đi ngay lại xe, không cần phải coi thẻ t́m số. Nếu d́ Năm cần nửa tiếng th́ cho nó tối đa là mười phút. Hơn nữa, d́ rất mừng khi thấy nó cẩn thận c̣n hơn d́ nữa.  Những xe c̣n mới hoặc thuộc loại đắt tiền Lân đem xếp vào những hàng trong sâu, gần chỗ ngồi canh giữ của nó để ngăn ngừa sự mất cắp.  Công việc trông coi xe của d́ bớt vất vả nhiều, nên d́ sẵn sàng trả nó ba trăm ngàn đồng mỗi tháng và bao luôn hai bữa ăn trưa chiều. Tiền lương nó dùng để mua quần áo, xài linh tinh, chi cho bữa ăn sáng và chỗ mướn để cái ghế bố ngủ ngoài hàng ba của một gia đ́nh ở cách đó năm phút đi bộ. Hôm nào trời mưa th́ nó cũng được phép đem ghế bố vô trong nhà. Cứ mỗi đầu tháng, sau khi lănh lương nó cùng với thằng con của d́ Năm cũng trạc tuổi nó, xách cái b́nh nhựa hai lít đi mua bia tươi, vài con khô cá khoai, rồi cùng nhau nhậu nhâm nhi trên băi để xe tới khuya.

Tháng trước nó liều mạng làm một chuyện mà ai cũng coi là đề tài “tiếu ngạo giang hồ” để trêu chọc nó. Vài lần Lân thoáng nh́n được cái đồng hồ tay rất tân tiến của một sinh viên mà h́nh dạng và cách thiết kế của nó đă có một sức quyến rũ lạ lùng đối với Lân. Chưa bao giờ Lân được thấy cái đồng hồ đeo coi “oai” như cái đó. Nó có nhiều chức năng hấp dẫn như có lịch tự động ghi ngày tháng năm, có đủ giờ khắc trên thế giới, có độ kín để ở sâu ba mươi thước dưới nước, có thể dùng làm đồng hồ bấm, có tín hiệu báo thức, báo động….Cái đồng hồ siêu năng này đă vét sạch túi nó, chẳng những tháng lương cuối cùng mà tiền dành dụm từ những tháng trước cũng không c̣n đồng nào.  Nó không c̣n tiền trả chỗ mướn để cái ghế bố nên bị chủ nhà đuổi. D́ Năm thương t́nh nuôi nó trọn một tháng. Lân không buồn, không hờn người cho mướn nhà mà chỉ biết sung sướng được làm chủ một cái đồng hồ siêu hạng. Gặp ai nó cũng cung cánh tay lên khoe, cũng nói huyên thuyên không dứt về món của quư, không cần biết người đối thoại có hiểu hay không. Nhưng nếu ai cắc cớ hỏi nó bây giờ là mấy giờ, là buổi nào ở bên Mỹ, bên Pháp, nhờ nó canh giùm giờ báo thức , vân vân…th́ nó sẽ cười kh́ kh́, lắc đầu lia lịa. Thằng Lân không biết chữ nên không nh́n được mặt số.

T́nh trạng thiếu may mắn của Lân là bẫm sinh. Lúc nó hai tuổi,  cha mẹ nó mới biết con ḿnh bị tật. Nó không bị bạc đăi lắm v́ nó khỏe mạnh, rất dễ thương, nhưng cũng không được thương yêu lắm v́ nó không b́nh thường như mấy đứa con khác. Khi Lân được năm tuổi th́ một buổi sáng thức dậy nó thấy trong nhà vắng hoe. Lân ra ngồi ngoài thềm nhà ngó mông, trông đợi cha mẹ và anh chị. Đến xế chiều ông Hai bán thuốc lá ở nhà bên cạnh đi về thấy thằng nhỏ ngồi vọc đất một ḿnh mà thương tới chảy nước mắt. Ông sang dắt nó về nhà ḿnh. Ông biết cả nhà nó được anh hai nó rước đi qua Mỹ và họ đă lên máy bay từ hừng đông.

Ông Hai sống một ḿnh trong một căn nhà rất hẹp, lợp tôn, có chiều ngang độ hai thước, dài năm thước, có lẽ được biến dạng từ một đường hẻm của thời nào trước đó.  Đồ đạc trong nhà rất đơn sơ, chỉ là vật dụng tối cần cho đời sống của một ông già không có nhu cầu nào khác ngoài cơm nước. Con ông cũng ở nước ngoài. Ông không bận tâm  chuyện được bảo lănh v́ ông muốn chết trong xứ sở, ông trả lời thế mỗi lần có người ṭ ṃ. Ông cảm thấy thân phận thằng nhỏ không khác ông bao nhiêu nên ông dạy nó gọi ông là ông nội. Từ khi có thằng nhỏ để hủ hỉ ông cũng bớt quạnh hiu nhiều. Mỗi ngày ông dắt nó theo ông ra chỗ làm ăn; đó là một khoảng nền xi măng rộng chừng một thước rưỡi, một nửa nằm choán góc trước của một khách sạn b́nh dân, một nửa choán một xẻo đường đi vào ngơ lên thang lầu của nhà bên cạnh. Ông có một thùng bán thuốc lá để trên cái ghế thấp, bên cạnh là một ḷ ga nấu nước pha cà phê. Dụng cụ tế nhuyễn cần cho nghề nghiệp ông để tạm bên trong dọc theo ngơ lên cầu thang. Tánh ông Hai hiền lành, từ tốn nên hai bên nhà không ai phiền hà sự bày biện của ông. Khách hàng của ông là những bác đạp xích lô, mấy anh chạy xe ôm hay đợi và kiếm mối trước khách sạn và vài ông già khoảng tuổi ông ở trong xóm. Họ ngồi ph́ phà với điếu thuốc, khề khà bên ly cà phê phin, nói chuyện tầm khào với nhau mỗi ngày mà không biết chán. Thằng Lân được khách của ông nội cưng nên không biết là nó không có cha mẹ.

Thằng nhỏ được dạy nh́n mặt các bao thuốc lá để giúp ông bán thuốc trong khi ông phải lo pha cà phê. Nó thuộc ḷng hết dạng các loại xe gắn máy và các loại máy khác nhau. Nó nhận diện ngay từ đàng xa xe nào là của chú bác nào. Nó rất mừng mỗi khi họ ghé mua thuốc hay uống cà phê, cứ đeo lẩn quẩn bên họ để líu lo kể chuyện. Không mấy ai hiểu nó nói ǵ nhưng mọi người đều thương thằng nhỏ bạc số, nên thường đem quà cho nó, khi th́ vài cục kẹo, khi th́ cái bánh, khi th́ một món đồ chơi rẻ tiền. Ông Hai không tính cho nó đi học, v́ ông e rằng cách phát âm đó sẽ gây cho nó nhiều khó khăn ở trường. Vả lại, ông cũng không biết phải lo cho nó đi học như thế nào. Với số tuổi càng ngày càng cao, sức khỏe càng ngày càng yếu, ông chỉ rán t́m cách có đủ ăn để tạm sống thôi. Nhiều hơn nữa cho thằng Lân có thể ông không làm nổi.

Hai ông cháu sống yên lành như thế được ba năm th́ một hôm, trận mưa ông bị mắc dọc đường hành ông nóng mê man mấy ngày. Hàng xóm đem ông vào nhà thương, khám phá ra ông bị sưng phổi nặng. Sức yếu mà lại không có tiền bạc để chạy thuốc nên ông đành nằm đó chờ ngày cuối cùng. D́ tư Sen và chú năm Nồi luân phiên đem thằng Lân mỗi ngày vào thăm ông. Ngày cuối của ông thằng nhỏ cũng được đem vào đúng lúc. Đứa bé tám tuổi có biết ǵ là vĩnh biệt, như thường lệ nó đến bên giường, nắm tay ông nội rồi cứ đứng nh́n ông. Ông Hai âu yếm hỏi nó:

-Hỗm nay con có ăn cơm đàng hoàng không?

Lân gật đầu, cặp môi mấp máy:

-D́ tư Sen cho con ăn.

Ông Hai hiểu âm thanh khó nghe qua cử động của làn môi Lân. Ông căn dặn:

-Con nhớ nghe lời d́ tư dạy nghen. Đừng có đi chơi bậy bạ. Rủi đi lạc con không biết đường về đâu, mà con cũng không hỏi ai được.

-Dạ. Con ở chơi bên nhà d́ tư không hè. Mà ông nội chừng nào về? Con muốn ngủ với ông nội.

Ông Hai động ḷng. Ông nh́n lên trần pḥng, suy nghĩ t́m câu trả lời. Ông nắm tay nó, vuốt ve bàn tay nhỏ xíu một cách thật thương yêu, rồi ông trầm tĩnh chầm chậm nói:

-Lân nè, nếu ông nội không về nữa, con đừng buồn nghen. Ông nội đi luôn là ông nội hạnh phúc lắm. Ông nội sẽ không c̣n cực khổ, lo lắng như từ xưa tới giờ. Ông nội sẽ thật sung sướng, sẽ sống thật yên tĩnh. Nếu ông nội không về nữa th́ con phải mừng cho ông nội, nghe hôn con. Con phải vui, nghe hôn con. Ông nội chỉ thương cho thân con thôi….

Ông kéo đầu nó xuống ngực ông để dấu nó sự nghẹn ngào. Ông xoa đầu nó rồi vuốt tóc nó. Vuốt nhè nhẹ, đều đều. Cái vuốt lơi dần rồi ngưng hẳn.

Thằng Lân lưu lạc trong vài trại mồ côi rồi cuối cùng được thải vào đời, hành trang là lời khuyên trăn trối của ông nội nó: nếu ông nội nó đi luôn, hay những người khác như ông nội nó từ giă cơi đời đi luôn, là đi về nơi chỉ có hạnh phúc, không có cực khổ lo âu! Mỗi lần nghe nói tới đám ma là nó t́m đến để nhớ ông nội nó. Nó đến từ lúc tẩn liệm để mừng người chết đi về chốn b́nh yên, rồi cũng đi theo đám tang tới nghĩa trang để nh́n tận mắt chỗ cách biệt giữa trần ai vất vả và nơi yên nghỉ sung sướng dưới tầng đất sâu. Nó không hiểu mà không thể hỏi tại sao người ta khóc kể vang rân, và kỳ lạ là có khi lại xảy ra những trận căi nhau dữ dội đến gần xung đột chân tay về chuyện thừa tự thừa hưởng ǵ đó ngay khi người chết c̣n quàng tại nhà. Đám nào cũng có những màn quay phim, nhiều khi có đạo diễn bắt tang gia phải làm như thế này thế nọ để dàn dựng cảnh cho hay. Vài đám c̣n có chiếu h́nh trực tiếp cho người đi đưa đám cùng xem khi ngọn lửa bắt đầu bùng lên thiêu xác. Những thứ đó nó không được thấy trong đám ma ông nội nó. Hồi đó chỉ có d́ tư Sen, chú năm Nồi, ông ba Hiệp và vài bác đạp xích lô, vài chú chạy xe ôm đưa ông nội đi. Rất im ĺm. Rất giản dị. Giản dị, im ĺm như đời sống của ông nội nó. Đám ma bây giờ càng ngày càng có nhiều mới lạ, hấp dẫn, lôi cuốn tánh ṭ ṃ ham vui của nó, ngoài lư do nó đến đó để nhớ ông nội. D́ Năm có chửi mắng nó cũng thây kệ. Lần sau nó cũng lại trốn đi.


 
******

 

-D́ hai ơi, d́ hai cho con xin một thau nước được không?

Nghe tiếng kêu hỏi ngoài cổng trước băi giữ xe, Lân lật đật chạy ra, quơ tay sân si:

-Không phải d́ hai. D́ bảy!

Cô bán hàng đứng sựng nín im, chưng hửng nh́n chàng trai có nét mặt bất b́nh và có giọng nói thật khó nghe. Cô hơi thấy sợ nhưng không biết phải làm sao, cứ sửng sốt nh́n Lân mà không dám nói thêm lời nào. Cô Bảy cũng chạy ra hỏi:

-Cái ǵ vậy?

Cô gái hơi hoàn hồn, vội vàng đáp mà mắt th́ vẫn đăm đăm nh́n Lân:

-D́ ơi, con muốn xin một thau nước rửa chén mà anh nầy dữ quá làm con sợ.

Cô Bảy day qua hỏi Lân:

-Mầy nói cái ǵ làm con nhỏ nầy sợ vậy?

Lân sừng sộ:

-Cô nầy cổ kêu d́ là d́ hai. Con nói không phải, d́ là d́ bảy.

Cô Bảy cười ngất, nói với cô gái:

-Không có ǵ đâu con. Thằng Lân không chịu con kêu d́ là d́ hai, tại v́ d́ thứ bảy. Có vậy thôi. Nó nói khó nghe thành ra con không hiểu, chớ nó hiền lắm. Con vô đi, lại ṿi nước đằng kia mà lấy nước.

Cô gái đem gánh hàng vào sân, rồi đi ngang băi để xe đến cái ống dẫn nước từ cái giếng đào nằm gần cuối sân. Trên đầu ống có cái ṿi gắn sợi dây cao su chuyền nước để tưới hàng bông trồng dọc theo bờ tường.

-Con bán ǵ vậy?

Cô Bảy hỏi. Cô gái vừa bưng thau nước trở lại gánh hàng vừa đáp:

-Dạ con bán tàu hủ.

-Bán khá không?

-Dạ tàm tạm. Mỗi ngày con kiếm được từ mười ngàn tới ba chục ngàn đồng. Bữa nào trời mưa th́ coi như lỗ vốn.

Trong lúc cô Bảy và cô bán tàu hủ tṛ chuyện Lân đứng im ngắm cô gái. Cô trạc chừng mười tám tuổi, dáng dấp nhỏ thó, gọn gàng. Gương mặt không có ǵ gọi là sắc sảo nhưng mắt mũi miệng được tạo hóa khéo sắp xếp một cách cân đối, lại được dậm thêm màu da của bánh mật nên cô trông cũng mặn mà, dễ thương. Lân có vẻ vừa ư lắm. Nghe cô ăn nói lễ phép, nhỏ nhẹ, nó càng thích hơn. Nó hỏi hai d́:

-D́ năm, d́ bảy có muốn ăn tàu hủ không? Con bao. Múc ba chén đi.

Cô Bảy cười:

-Chà, thằng nầy bữa nay ngon há. Chị năm, thằng Lân nó bao ḿnh ăn đó. Con…à, con tên ǵ?

-Dạ tên Thắm.

-Con cho ba chén đi con.

Cô gái mừng lắm. Cô không dè chẳng những xin được nước sạch để rửa chén mà c̣n bán hàng được nữa. Cô cười thật tươi, bưng một chén tàu hủ đưa cho Lân. Cô không thấy sợ nữa mà chỉ ngại không biết làm sao để hiểu anh này nói ǵ. Lân thấy cô gái cười với ḿnh th́ nở dạ, mặt mày tươi hẳn lên. Nó vừa ăn vừa hỏi, cô Bảy làm thông dịch viên như thường lệ:

-Nhà ở đâu?

-Nhà tôi ở Hàng Keo.

-Ờ, cũng đâu có xa đây bao nhiêu. Mỗi ngày ghé vô, tôi ăn giùm cho.

Cô Bảy không nín cười được v́ cách nói trỏng của thằng Lân. Cô ngó chị cười tủm tỉm như ngầm bảo: “Coi bộ thằng nầy cảm cô bán tàu hủ rồi!”

-Thiệt hôn? Cô gái hỏi, nửa tin nửa ngờ.

-Thiệt chớ. Tôi ưa tàu hủ lắm.

-Bộ bán có một ḿnh anh thôi sao?

-Đâu có. Ở đây thiếu ǵ người ăn. Ai không mua, tôi bao.

Cô Bảy dịch rồi cười rũ rượi, nói với Lân:

-Mầy đừng có xạo. Tiền đâu mà mầy bao hoài.

-Con nói thiệt mà d́ bảy. Con nhịn uống bia chớ có khó ǵ.

Cô Bảy nói thầm trong bụng:

-Điệu nầy là thằng nhỏ bắt đầu trồng cây si thiệt mà!

Cô nói với Thắm:

-Mỗi ngày con ghé đây đi, d́ cho nước sạch rửa chén. Nếu gặp giờ ra chơi của trường học may ra con có khách ăn. Với lại – cô cười hóm hỉnh – thằng Lân nó hứa bao hết bà con ở đây đó. Con đừng sợ không có mối.

Thằng Lân ngó cô Bảy như cảm ơn cô đă nói vô giúp nó cho Thắm mỗi ngày gánh hàng qua đây. Nó thương cô Bảy lắm. Thương tự nhiên như hồi đó nó thương ông nội, như  ông nội thương nó vậy. Nó lớn lên với sự học hỏi về t́nh thương một cách đơn giản như bữa cơm đạm bạc của ông cháu nó, nên t́nh cảm của nó không có nhiều khúc mắc quanh co hay vẩn đục v́ những phiền toái bên ngoài.

Từ khi Thắm mỗi ngày ghé qua nó thấy quang cảnh ở đây như vui nhộn hơn trước nhiều. Lân vốn đă làm việc giỏi, bây giờ lại càng xốc vác, tận tâm thêm. Nó cứ trông ngóng cái khoảng một giờ trưa chờ Thắm đến. Cô gái lần lần học qua cô Bảy cách nh́n cử động môi của Lân phối hợp với âm thanh âm sắc để hiểu tiếng nói của nó. Thắm thích Lân v́ Lân vui tánh và đặc biệt là rất t́nh cảm. Tuy không diễn tả được t́nh tự trong ḷng bằng ngôn ngữ, Lân đă tỏ ra là rất tế nhị trong sự quan tâm và đồng cảm những vui buồn của người khác qua cử chỉ của nó. Nó ân cần hỏi han mỗi khi nhận thấy có ǵ thay đổi trên nét mặt Thắm. Điều đó làm cho Thắm vô cùng cảm động, nên chính cô cũng thấy là một thiếu thốn nếu không ghé qua băi gởi xe này.

Buổi học trưa của các trường đă bắt đầu mà bóng cô bán tàu hủ vẫn chưa thấy. Lân bứt rứt, bồn chồn. Nó nghe như có lửa đốt trong ḷng, cứ đi ra đi vô không biết mấy mươi lần mà mặt mày buồn hiu. Cô Bảy đi xóm về thấy dáng điệu Lân th́ hiểu ngay. Cô khều nó ra sân bảo:

-Con Thắm bữa nay không tới đâu. Má nó bị tai nạn  tối hôm qua, nặng quá nên chết luôn hồi khuya. Ủa, sao mầy không biết? Bộ không ai cho mầy hay có đám ma à?

Lân không trả lời, lật đật lấy cái nón chụp lên đầu, rồi đẩy xe đạp mau ra cửa. Gần tới đường nó sực nhớ ra, quay vào nói lớn với cô Bảy:

-D́ cho d́ năm hay giùm con.

Cô Bảy gật đầu, khoác tay biểu nó chạy đi. Cô Bảy cũng thương Lân như nó thương cô vậy. D́ Năm thương Lân v́ nó chăm chỉ, giỏi giắn, c̣n t́nh thương của cô Bảy th́ hồn nhiên không bắt nguồn từ lư luận, giải thích.  Nó là một sự cảm nhận theo bản năng về mối quyến luyến tự nhiên xuất phát từ trong ḷng, ngay khi cô mới gặp Lân. Thằng nhỏ thiếu cha mẹ không khác hoàn cảnh cô mất cha mẹ cũng ở  tuổi thơ như nó. Cô có anh chị đùm bọc, c̣n thằng Lân nhờ ông nội không cùng ḍng máu đă cho chút t́nh ruột thịt. Đó là sự may mắn rất quư báu để nó và cô có trong ḷng một nền tảng t́nh cảm cho sự ǵn giữ tánh lạc quan và thông cảm. Cô Bảy năm nay ba mươi bốn, đă có một t́nh yêu rất nồng đậm, nhưng đến khi hai người tính chuyện cưới nhau th́ anh bị tử nạn. Đă tám năm trôi qua cô Bảy vẫn chưa muốn xây dựng một cuộc t́nh nào khác. Không phải v́ cô buồn đau cho sự lỡ làng, mà ngược lại, v́ cô c̣n cảm thấy ấm cúng với mối t́nh cũ nên chỉ muốn sống một ḿnh với dư âm êm đềm của kỷ niệm. Cô vui khi thấy Lân để ư tới Thắm. Nó làm cô nhớ nhiều đến những ngày yêu đương thắm thiết của thời cô c̣n trẻ nên cô thầm mong nó cũng hạnh phúc như cô để thấy cuộc đời bao giờ cũng đáng sống.

Lân tới nhà Thắm đúng lúc vừa tẩn xong. Trong những đám khác nó là người bàng quan, chỉ đến để coi cho vui, c̣n lần này nó cảm thấy ḿnh là người thân của tang chủ nên có ǵ làm nó lúng túng. Nó c̣n đứng lựng khựng trước cửa nhà th́ Thắm chạy ra. Nó nh́n Thắm cười làm cô hết hồn, nắm tay nó kéo ra ngoài hè.

-Em phải nghỉ đi bán vài ngày.

-Sao không cho hay? Lân trách.

-Làm sao em cho hay được. Má em mất th́nh ĺnh quá. Em phải ở nhà lo đủ thứ. May có bà con lối xóm giúp chớ em đâu biết làm sao. Mà nè, tới đám ma phải buồn chớ đâu được cười. Ai mà vui như anh vậy. Người lớn rầy chết.

Lân ngạc nhiên :

-Tại sao ? Ông nội tôi nói người chết hạnh phúc lắm, họ không c̣n cực khổ lo âu nữa th́ ḿnh phải mừng cho họ chớ. Má Thắm đă sướng rồi, sao lại buồn ?

Thắm đang buồn mà nghe Lân nói thế cũng bật cười :

-Nhưng mà… người sống đâu c̣n người thân nữa. Người ta khóc v́ người ta mất người thân yêu, mất vĩnh viễn, anh biết không ? Má em không bao giờ trở lại, bây giờ em ở một ḿnh, em không có ai nữa.

Nước mắt Thắm tuôn tràn theo câu cuối. Lần đầu tiên Lân có cảm tưởng nước mắt ḿnh cũng muốn trào ra khi nh́n gương mặt thảm năo và nghe giọng nói mếu máo của Thắm. Nó thấy thương Thắm vô hạn, h́nh như thương hơn thương chính bản thân nó nữa. Nó rụt rè đưa hai tay ra nắm lấy một bàn tay của Thắm, bóp nhè nhẹ rồi kéo lên đặt trên ngực ḿnh. Thắm đọc tiếng nói từ làn môi được lồng bằng một thanh âm thật dịu dàng :

-Thắm đừng lo. Từ đây em có anh.

Thắm gật gật đầu, nước mắt chảy đầm đ́a, nhưng trên hai đôi môi cùng một lúc thoáng có nụ cười...