TRỞ VỀ DĨ VĂNG
Vinh Lan
Paris, ngày 15 tháng 9 năm 1980
Thưa Ba,
Con đă tới nhà
rồi. Chuyến bay b́nh an,
nhưng khi đến Pháp th́ hơi bị trở
ngại. Sương mù quá
nhiều nên máy bay phải ở lại Marseille hai tiếng
đồng hồ đợi trời trong hơn mới dám
bay lên Paris, thành thử gia đ́nh đi đón cũng
sốt ruột lắm.
Con c̣n mệt quá v́ chuyến
bay dài và con chưa quen giờ khắc mới. Con viết ngay về cho Ba Má
đừng trông, rồi mai mốt con sẽ viết nhiều
hơn. Hôm con đi Ba bị
cảm, nay Ba đă đỡ chưa? Con hy vọng Ba không bị
nặng thêm.
Con kính chúc Ba Má và gia đ́nh
ḿnh luôn mạnh khỏe.
Con
Nguyễn thị Yến
Paris, ngày 1 tháng 10 năm 1980
Thưa Ba,
Con có nhà ở riêng
được một tuần nay.
Con đă sắp xếp mọi việc trong nhà xong xuôi
nên vội viết về kẻo Ba trông.
Hôm mới sang con
được em Jacques nhường pḥng cho ở tạm,
c̣n em th́ sang ngủ với anh Richard. Ở đây họ không ở chung
tất cả như kiểu nhà ḿnh là chỉ có vách ngăn
trước ngăn sau mà không cần có cửa pḥng đóng
kín mít. Mỗi pḥng chỉ cho
một người thôi. V́
thế mà coi như nhà nầy không có chỗ cho con ở
luôn. Ông bà Laroche rất tử
tế nhưng con bắt buộc phải dời đi nhà
khác. Con lo lắm v́ con không
biết tiếng Pháp mà kinh đô Paris th́ quá lớn. Ông bà nói với con thật
chậm, luôn luôn có ra dấu tay chân và bằng nét mặt nên
con cũng rán đoán hiểu đôi chút.
Ông bà mướn cho con một
căn phố nhỏ ở quận 11, tận từng
thứ tư ở sát nóc nhà.
Phố có hai pḥng để ở và một ngăn
bếp nhỏ. Con chia một
pḥng với một d́ người Việt, có nghề
nấu ăn trong quán ở Quartier Latin. Ông bà Laroche nhờ d́ hướng
dẫn bằng tiếng Việt để con không bỡ
ngỡ lúc ban đầu.
Mặt khác, d́ lớn tuổi có thể trông chừng
con giúp ông để ông không phải thường xuyên lui
tới.
Ít hàng thăm Ba Má, chị
Nhạn, chị Oanh, em Phụng, em Các.
Con
Nguyễn thị Yến
Paris, ngày 26 tháng 12 năm 1980
Thưa Ba,
Lần đầu tiên con
được ăn lễ Giáng Sinh ở xứ
người. Quang cảnh
rộn rịp lắm làm con nhớ những Giáng Sinh ở
Sàig̣n hồi con c̣n nhỏ. Tuy
ḿnh không là người công giáo mà năm nào mấy
đứa tụi con cũng được Ba Má dẫn ra
nhà thờ Đức Bà xem máng cỏ, hang lừa. Con nhớ em Phụng mê coi quên
đi theo ḿnh, tưởng đă lạc mất em
rồi. Và năm nào Má cũng
nấu vịt rút xương dồn thập cẩm
để ăn réveillon như nhà chú Thâu có đạo. Con thích ăn mấy trái táo tàu và
củ năng trong nhưn lắm.
Những năm sau nầy nhà ḿnh không đủ
tiền để sống, nói ǵ tới ăn réveillon. Nên ở đây tuy người
đông đúc, thức ăn ngon mà con không thấy vui
như hồi nào đó. Con
chỉ đi chơi cho biết vậy thôi.
Mấy tháng nay con đi
học tiếng Pháp, đă nói được chút
đỉnh. Theo như con
hiểu ư của ông Laroche th́ ông v́ ḷng nhân đạo mà
đem con qua, chớ ông không thể lo cho cuộc sống
của con giống con ruột của ông được. Bà vợ ông không chống
đối là một may mắn hiếm có rồi. V́ vậy, ông bảo, ông sẽ
giúp đỡ cho con học nghề bán hàng để sau
đó con tự t́m thế nuôi thân.
Nhiều hơn nữa ông không làm được. Con nghe và ghi nhận chớ
chưa suy nghĩ ǵ nhiều.
Nhưng dù thế nào th́ con cũng có tương lai, Ba
Má khỏi phải lo lắng cho con nữa.
C̣n hơn một tháng là
đến Tết Nguyên đán.
Thỉnh thoảng d́ Hai ở chung nhà đem con theo vô
quán phụ d́ làm lặt vặt trong bếp. Con hy vọng sẽ kiếm
được chút ít tiền gởi về cho Ba Má ăn
Tết với người ta.
Ba rán giữ sức khỏe
nghe. Ba đừng làm việc
nhiều lắm. Con chắc
không bao lâu nữa con cũng làm ra tiền được
để đỡ đần Ba Má.
Con
Nguyễn thị Yến
Paris, ngày 15 tháng 4 năm 1983
Thưa Ba,
Con rất cảm động
nhận được thơ Ba.
Ba đă chúc mừng sinh nhựt thứ mười tám
của con bằng tấm ảnh cũ hồi con
mười hai tuổi. Ở
nhà ḿnh có bao giờ ăn sinh nhựt đâu, nhưng mà theo
tục lệ, Ba Má đă làm bữa cúng để từ giă
sự che chở của mười hai mụ bà khi con
bỏ tuổi con nít để thành thiếu nữ. Hôm đó lần đầu tiên con
được mặc áo dài, được chải tóc
thiệt khéo và c̣n có thêm một cái hoa vải màu vàng đính
trên sợi giây buộc lên đầu rất đẹp. Má nói, Má chọn màu vàng v́ con chim
yến có bộ lông màu vàng.
Bà Laroche gởi cho con một
bó bông, c̣n ông Laroche th́ tặng con một cái đồng
đeo tay và 100 francs. Đối
với người Âu, tuổi mười tám là tuổi
chấm dứt cuộc đời thiếu niên để
bước sang giai đoạn làm người lớn nên
họ thường tổ chức sinh nhựt lớn
lắm, nhưng con không có làm tiệc tùng chi cả, mà
chỉ mời d́ Hai ăn bánh ngọt uống trà với con
sau khi d́ đi làm về, để con kể chuyện cúng
mười hai mụ bà nhân có tấm ảnh của Ba
gởi sang.
Một số h́nh ảnh
của gia đ́nh mà con đem theo con đă, hoặc rửa
lớn hoặc rửa thêm nhiều tấm, để treo
và gắn đầy hết mấy bức tường. Nó cho con cảm tưởng là Ba
Má và hai chị, hai em lúc nào cũng ở chung quanh con.
Hồi mới qua con
được ông bà Laroche dẫn đi xem Paris, thấy
đâu đâu cũng quá đẹp, quá hào nháng. Mấy tiệm buôn lớn huy hoàng
làm sao! Con đi thang lăn
lần đầu sợ đến nức cuối sẽ
bị kẹt chân, cứ ngó xuống châm bẩm để
dợm mà nhảy làm ai cũng cười con nhà quê. Ban đêm cả một vùng chung
quanh cung điện Élysée đèn đuốc sáng choang làm con
buồn nhớ bên ḿnh điện không có đủ mỗi
ngày để xài, một tuần hai ba đêm phải
thắp đèn dầu. Quán
ăn ở khu d́ Hai sao mà nhiều không thể tưởng
trong lúc nhà ḿnh, cho đến khi con đi, vẫn c̣n ăn
dậm bo bo với cơm. Con
rất mừng nghe nói hoàn cảnh đó bây giờ không c̣n
nữa.
Thấm thoát mà con xa nhà đă
ba năm rồi. D́ Hai ở
chung nhà cũng thương con nhưng từ khi con bắt
đầu đi học nghề th́ d́ ít gặp con. Bây giờ và sau nầy con sẽ
đi làm ban ngày, c̣n d́ th́ làm quán, sống nặng về
đêm. D́ về nhà lúc con
đă ngủ, sáng con thức dậy th́ d́ đang mê man. Con có ngày nghỉ là chúa nhật,
c̣n d́ là ngày thứ năm. V́
thế mà muốn nói chuyện với d́ cũng không
dễ. Theo thời gian
chắc con sẽ có nhiều bạn Pháp hơn Việt
Nam. Tuy dần dà con cũng quen
đời sống mới nhưng con vẫn thấy khó
chịu trong ḷng. Nói chuyện
với người Pháp và ngay cả với người
Việt ở Pháp lâu năm, con có thể hiểu nghĩa
của chữ của lời, nhưng ư th́ con chưa thông
được. Bên ḿnh
người ta bươn chải để kiếm
sống v́ phương tiện sinh nhai khó khăn, bên nây
người ta bươn bả sống v́ thời gian
để sống quá ngắn ngủi. Con nghe người ta bảo
thế nhưng thiệt t́nh th́ con không hiểu lắm. Con chỉ biết là nhiều lúc
ḿnh rất bơ vơ giữa đám đông, ban
đầu là v́ tiếng nói khác, rồi kế đến là
lề lối sống khác, rồi sau đó là cách suy nghĩ
khác, và bây giờ thấm thía hơn là v́ t́nh cảm khác.
Con nhớ hồi con c̣n ở
nhà, mỗi ngày đi làm về Ba hay nằm vơng ngoài lan can
trên gác, tay vắt lên trán và im ĺm cho tới bữa
cơm. Má không nói ǵ mà tụi
con chẳng đứa nào dám hó hé.
Có lần bác Ba tiệm giặt ủi hỏi con: “Sao
ba mầy buồn quá vậy?” mà con đâu biết sao
để trả lời.
Rồi lần khác d́ Năm “nhiều chuyện” ở
đằng sau nhà ḿnh nói: “Tại mầy đó!”, con cũng
không hiểu v́ sao mà tại con.
Tới một lúc nào con mới nhận ra rằng con
có cái ǵ khác hơn mấy chị em con. Tóc con hoe vàng chớ không đen
huyền, da con trắng hồng chớ không ngâm ngâm, mắt
con nâu thẩm và mũi con vừa cao vừa thon dài. Con có h́nh dạng không giống ai
trong nhà cả. Nhưng con
đâu có sống khác mọi người trong nhà. Con vẫn thấy con là em của
chị Nhạn, chị Oanh, là chị của em Phụng, em
Các. Ba Má và nhứt là Ba, Ba
thương con đâu khác chị em của con. Con làm sao quên được
năm con tám tuổi được lên sân khấu
trường học lần đầu tiên, con sợ run bây
bẩy mà thấy Ba đứng ở một bên vách pḥng
dưới khán giả mỉm cười với con là con
lần lần yên dạ. Sau
khi hát xong ba đón con đằng sau hậu trường,
rồi hôn lên trán, khen con hát hay làm con có mộng sau nầy
sẽ đi theo nghề ca hát luôn.
Người ta nói con không
phải là con của Ba. Con nghe
Má chửi lầm bầm hoài v́ những lời x́ xào
ấy, có khi Má chửi bông lông, có khi Má chửi thẳng
người nào đó. Con không
hiểu ǵ cả. Con đă
lớn lên trong sự nuôi nấng thương yêu của Ba,
tại sao con phải hiểu cái ǵ khác? Nhưng mà rồi, tại t́nh h́nh
xứ ḿnh thay đổi mà cuộc đời con thay
đổi. Má xác nhận con
không phải là con của Ba, và người đă gầy
tạo ra h́nh hài con, ông chủ của gia đ́nh Má
đến làm việc nội trợ ba ngày trong tuần
đă lợi dụng lúc vợ vắng nhà dở tṛ sàm
sỡ, mà Má v́ sợ mất việc nên không dám hở môi,
đă chịu nhận trách nhiệm của hành động
mười lăm năm về trước.
Con không muốn đi nhưng
con phải về quê hương của cha đẻ. Điều nầy đă làm con đau
buồn lắm. Con thấy hôm
đưa con đi Ba cũng buồn, cũng im ĺm như
những khi Ba nằm vơng vậy, làm con chỉ muốn khóc
mà con không dám nói. Từ đó
tới giờ ông Laroche luôn luôn tử tế với con,
nhưng chưa bao giờ ông cho con cái cảm tưởng
ông là cha đẻ của con.
Ông cứu giúp con v́ ḷng nhân đạo hay để cho
lương tâm đừng cắn rứt? Con không dám suy nghĩ, phân tích. Con sợ ḿnh sẽ mang tiếng
là vô ơn bạc nghĩa.
Ba ơi, con nhớ Ba
lắm. Con nhớ những
ngày sống với Ba lắm.
Con kính chúc Ba Má sức khỏe
dồi dào để chờ một ngày nào đó con sẽ
về thăm.
Con của Ba
Nguyễn thị Yến
Paris, ngày 22 tháng 11 năm 1985
Thưa Ba,
Bữa nay Ba đă khỏe
chưa? Nghe tin Ba bị sưng phổi con lo quá. Con đă gởi thuốc về
cách đây hai tuần. Con
gởi cấp tốc nữa, hy vọng nó đi mau hơn
b́nh thường. Ba rán
tịnh dưỡng cho bịnh đừng nặng thêm,
nhớ nghe Ba. Thuốc men trong
nước c̣n hiếm hoi, nếu cần ǵ th́ Ba biểu
chị Nhạn viết thơ cho con ngay để con mua cho
kịp.
Con đă học xong nghề
bán hàng, xin việc làm cũng được rồi. Đầu tháng sau con hành nghề
thiệt đó. Có thể nói là
con rất may mắn, v́ bên nây kiếm được
việc làm không phải dễ.
Có lẽ nhờ bằng cấp ra trường
nghề của con có điểm cao, lúc đi tŕnh diện
với hăng con gây được ấn tượng tốt
và cũng chắc là ông Laroche đă nhờ người
giới thiệu giúp. Như
vậy là chuyện con tính lo cho hai em con học xa hơn chắc
thực hiện được.
Ba Má cứ yên tâm. Ba
phải hứa với con là Ba bớt làm công việc
nặng nhọc hơn hồi trước. Mười năm rồi nhà ḿnh
sống rất là thiếu thốn, con sợ Ba bị
yếu đi nhiều.
Chừng có lương con sẽ lo thuốc bổ cho
Ba.
Hôm nọ Ba có hỏi con làm ǵ
sau giờ làm việc? Và con có giao hảo với bạn bè
nhiều không? Thường th́
con ở nhà đọc sách báo để học hỏi thêm. Đời sống bên nây khác ḿnh
nhiều lắm, nếu không biết ǵ hết th́ giống
như trong “hốc cà tó” ra tỉnh vậy. Nhờ dáng dấp lai Âu mà con ít
bị ḍm ngó để ư.
Người ta chỉ ngạc nhiên là con nói tiếng
Pháp dở, tại vậy mà con rán học lắm. Con cũng không có bạn
nhiều. Con chơi với
họ trong thời gian ở trường thôi. Lâu lâu con mới đi xi nê một
lần. Có lẽ c̣n một
trở ngại trong ḷng của con, trong đầu của
con, làm con chưa hội nhập được nếp
sống của Paris. Trong nhà
nầy con ở từng cao nhứt được gọi
là gác thượng, cửa sổ nằm trên nóc nhà, muốn
mở phải chống nó lên, chỉ thấy trời, mây và
mái ngói chớ không thấy người. Con không có dịp làm quen với ai
trong nhà, ngoài câu chào hỏi khi gặp nhau ở cầu
thang. Người ta chỉ
sống riêng trong gia đ́nh và mạnh ai nấy sống,
không ai muốn đụng chạm tới ai. Ở đây không có cảnh
ngồi lê đôi mách của mấy bà ăn không ngồi
rồi, chuyện nhà ḿnh không lo mà cứ lo đi xía vô
chuyện nhà người khác.
Lúc đầu con thấy yên tĩnh mà lần lần
thấy buồn, v́ sự yên tĩnh đó làm con nhớ xóm
đường rầy của ḿnh lắm. Xóm tối ngày om ṣm tiếng con
nít, tiếng chửi lộn, tiếng diễu cợt
chọc quê của người nầy người nọ. Con nhớ d́ Năm, hồi đó con
không ưa d́ nhiều chuyện mà bây giờ nghĩ lại,
d́ luôn luôn nhúm lửa bếp giùm tụi con khi Má không có nhà,
hay mỗi lần nghe em Các khóc là d́ lật đật
chạy qua, coi có chuyện ǵ chẳng lành không. Giờ nầy con mới biết
là d́ tử tế, tốt bụng.
C̣n chú bảy Xị nữa, ổng nhậu hoài nên
bị mang tên “Xị” đó, phải không Ba? Chú giận mấy chị con
của bà Phán Thục đă ngạo con “Má mầy lấy
Tây!” nên hăm: “Tụi bây đi ngang đường
rầy là biết tay tao!” làm họ hết dám nói bậy và
muốn qua chợ phải đi đường ṿng. Con thấy tức cười
quá. Và bà Sáu đánh ỏ khó
tánh nữa, ngoài thời gian ngồi ṣng bả cứ đi
ṭ ṃ ḍm ngó nhà người khác rồi cằn nhằn chuyện
của người ta, vậy mà bả cũng hiền
với con lắm. Mỗi khi
con qua nhổ tóc ngứa cho bả, bả hay khen con có
đôi mắt đẹp và nói hoài: “Mầy có phước
được ba mầy cưng!” Con thấy ai cũng
thương con hết, phải không Ba?
Ở đây, con có cùng màu da,
màu tóc, màu mắt như người bản xứ, mũi
con cũng cao, mi con cũng dài và con cũng hiểu tiếng
nói của họ, nhưng mà con không có tâm hồn của
họ, không có cảm xúc giống như họ. Con thấy lạc lơng giữa
những người cũng là đồng chủng với
con làm sao! Con đă nhận ra
sự thật rằng, đất nước nầy là quê
cha của con, là hiện tại của con nhưng không là
quá khứ của con, không là cội nguồn của con. Con đứng đây,
được phép ngó tới mà không thể nh́n lui. Con cảm thấy như hổng
chân khi không t́m được ǵ để bám víu. Con nghĩ rằng, con
người thỉnh thoảng vẫn cần có cái ǵ
để tựa, để bám, phải không Ba? Hồi c̣n ở nhà con có Ba, con
biết Ba lo cho con nên lúc nào, làm chi con cũng thấy
vững ḷng hết. V́ ḷng tin
ấy mà khi biết ḿnh thật sự đi sang Pháp con không
mấy hồi hộp lo âu.
Trong tâm tưởng con biết là con có Ba. Qua tới bên nây rồi con mới
hiểu điều đó chỉ ở trong tâm tưởng
thôi, chớ thực tế th́ con rất cô đơn. Ba ở xa xôi quá.
Người cha máu huyết
của con th́ theo thời gian ít gặp gỡ đi. Ông đă làm tṛn bổn phận
của ông: đem con qua, giúp con có nghề nghiệp, cho con
cuộc sống đàng hoàng.
Ông không c̣n trách nhiệm ǵ nữa và ông cũng không
muốn có một ràng buộc t́nh cảm nào với con,
cũng như hồi xưa quả thật ông cũng
chẳng có một chút t́nh cảm nào với Má. Đó chẳng qua là một phút đ̣i
hỏi sinh lư không dằn được của
người có quyền thế trong tay. Con không c̣n là một đứa con
gái nhỏ ở tuổi mười lăm như khi
mới đặt chân lên nước Pháp nên con phải
hiểu sự tế nhị của hành vi nầy. Con cũng không muốn có một
phán đoán luân lư nào, mặc dù bây giờ con đă hiểu
được v́ sao Ba buồn.
Con đă tự an ủi rằng, tuy ông Laroche không có
t́nh, nhưng con vẫn phải ghi nhận thiện chí
biết nghe tiếng nói lương tâm của ông và một
chút ḷng nhân của gia đ́nh ông.
Con nghĩ, đó cũng là một điểm
đẹp của con người rồi, phải không
Ba? Có lẽ ḿnh nên chấp
nhận cái đẹp của hiện tại hơn là
cứ nghĩ quanh quẩn về tội lỗi của
chuyện đă qua, phải không Ba?
V́ thế mà con tôn trọng thái độ của ông và
không dám làm phiền ông bà nữa.
Mỗi năm con chỉ viết thiệp chúc mừng
sinh nhựt ông, nhân dịp lễ Giáng Sinh và Tết
dương lịch để tỏ ḷng biết ơn. Chỉ vậy thôi. Lối sống hời hợt
của con người trong mối liên hệ ruột
thịt đó càng ngày càng làm con thấm thía rằng, t́nh yêu
thương và sự gắn bó giữa những
người thân thuộc không hẳn phải bắt nguồn
từ cùng một gịng máu.
Ba ơi, con nhớ Ba
lắm. Con cầu mong Ba luôn
mạnh giỏi.
Con của Ba
Nguyễn thị Yến
Paris, ngày 3 tháng 12 năm 1990
Ba ơi,
Ba biết ǵ không? Hai tuần nữa con sẽ
về thăm Ba đó. Con
mới nhận được chiếu khán hồi sáng nầy. Bây giờ con lo sắp xếp, mua
sắm đồ đạc, nhứt là quà cho hai em con. Con kiếm vài cái áo đẹp cho
Phụng. Con gái lớn rồi
phải diện một chút.
Con thấy trong h́nh gởi qua em ăn mặc lam
lủ, con thương quá. Có
một dạo con cũng thế, nhưng giờ con
đủ sức làm cho em con khá hơn rồi. Cho em Các, con đă mua một
số sách, đặc biệt là mấy cuốn tự điển
mà con biết là không t́m được trong nước
hoặc là quá mắc.
Hổm nay con nôn nóng không yên,
mong mau tới ngày lên đường. Chuyện giấy tờ con
biết nó chỉ là vấn đề thủ tục,
người ta về xứ nườm nượp nên con
cũng tin chắc thế nào con cũng được
phép.
Ba biết con đang mơ cái
ǵ không? Con chắc Ba sẽ
biểu con đi mua xí quách của xe hủ tíu về
nhậu với Ba - phải nhớ đ̣i cho
được một con khô mực đă nấu trong
nước lèo nữa - Ba uống bia c̣n con uống
nước lạnh như hồi con mười tuổi
vậy. Rồi Ba sẽ làm món
mắm cua, bỏ gừng thiệt nhiều để có
ḿnh Ba với con ăn được thôi. Má cằn nhằn là cay quá mà
mấy em con th́ không có đứa nào ăn nổi. Con nhớ, mỗi lần nghe ai
than cay là Ba nói: “Con Yến là con của tao, có một ḿnh nó
biết ăn cay như tao!”
C̣n ǵ nữa, à, con sẽ đ̣i má nấu canh mẳn cá
chim, tại v́ con cứ thấy vui là Ba rầy tụi con
không biết “chíp chíp” mấy cái vi cá để
thưởng thức chất béo của nó mà cứ vẽ
ra rồi quăng đi.
Mấy chị em con cứ cười với nhau v́
biết Ba biến chữ “chép” thành chữ “chíp”. Bữa nào trời đẹp th́
sau khi ăn cơm chiều xong Ba sẽ chở tụi con
ra bến Bạch Đằng để hóng gió và coi tàu như
mười năm trước.
Bây giờ con muốn hóng gió thôi chớ tàu th́ đâu có
đáng để coi nữa.
Ba ơi, con nghĩ là Ba không c̣n ít nói như hồi
đó nữa tại con đă lớn rồi, không biết
có đúng không vậy Ba?
Con tính như thế nầy,
con sẽ sửa sang cái nhà ḿnh lại cho nó chắc chắn
hơn. Ở Paris con chia pḥng
với d́ Hai nên tổn phí rất ít. Con chẳng tiêu xài ǵ ngoài những
thứ cần thiết trong khi con đă đi làm năm
năm rồi, nên con chắc là con có thể thực
hiện được điều mơ ước. Cho đến bao giờ Ba Má c̣n
khỏe mạnh th́ mỗi năm con sẽ về hai
tuần ăn Giáng Sinh với gia đ́nh. Hai chị con đă có chồng
đi mất rồi. Con
muốn về nhân dịp Tết ta hơn nhưng mà lúc
đó con không xin nghỉ phép được. Ba Má cứ tưởng
tượng như con đi làm xa vậy, phải
đợi lễ lớn mới về nhà
được. Và con sẽ
sống với Ba Má như ngày nào….
Con mừng lắm v́ con
được trở lại gốc rễ của con,
trở về dĩ văng của con.
Ba ơi, con thương Ba
lắm, v́ Ba là Ba của con mà!
Con của Ba
Nguyễn thị Yến