PHẤT PHƠ SỢI TÓC
Vinh
lan
Hoàng bước lên thang lầu mới
được mấy bực đă đứng dừng
lại trợn trừng mắt.
Nhạn dang thẳng hai tay t́ lên thành cầu thang,
tuột một cái vù từ từng lầu một
xuống. Tới cái cột
trụ ở cuối thang hai tay cô ôm cái đầu cột
đu ḿnh từ hai bực cuối một ṿng quanh cái
cột rồi đáp chân xuống đất, tà áo dài bay
phất thành một đường tṛn rất đẹp
mắt. Hoàng không thấy
đẹp mà thấy chướng mắt.
-
Con gái
ǵ mà.….
Hoàng có một quan niệm thật rơ ràng
về phong cách của phái nữ nên mỗi lần bắt
gặp cảnh vừa xảy ra là chàng cảm thấy khó
chịu đến muốn lên tiếng gắt gỏng. Theo Hoàng th́ con gái phải dịu
dàng, thùy mị; con gái phải yểu điệu,
thướt tha; con gái phải
nết na, mềm mỏng.
Chớ kiểu con gái như cô nầy.....Đi lên thang th́
nhảy một lần hai, ba bực. Đi xuống thang th́ cứ đeo
tay vịn cầu thang mà tuột một lèo chớ không
chịu bước. Thấy
Hoàng trợn mắt Nhạn nh́n lại, nheo một con
mắt rồi mỉm cười mà cái môi dưới
hơi trề ra như chọc tức. Hoàng bực bội quay đi,
miệng lẩm bẩm:
-
Con gái
ǵ mà......
Hoàng học cùng lớp đệ nhị
với Nhạn ở trường tư nầy. Ông Hiệu trưởng
mướn cái biệt thự cũ để làm
trường học nên phần xây cất nội ốc
của trường không giống như một
trường học b́nh thường. Cũng v́ thế mà sự gặp
gỡ của học sinh trong trường ngoài giờ
học đôi khi có vẻ như trong một gia đ́nh. Các lớp học đều có
lẫn lộn nam nữ. Luôn
luôn nữ sinh ngồi hai ba hàng ghế đầu, sau đó
đến nam sinh. Hoàng thích
ngồi bàn cuối, c̣n Nhạn lại ngồi bàn
đầu và đầu bàn. Cô
gái nhanh nhẹn, lúc nào cũng nhảy nhót, thích chạy
tới chạy lui chớ không nghiêm trang đầm thấm
như hầu hết các nữ sinh ở tuổi 18, 20 nên
lănh nhiều công tác trong lớp.
Với vai tṛ phó trưởng lớp tuy chỉ
chịu trách nhiệm cho phe nữ nhưng cô tự
nguyện chu toàn tất cả mọi việc cần
thiết cho nguyên lớp học.
Hoàng xuất thân từ một gia đ́nh
đầy lễ giáo. Ông
nội chàng ngày xưa là Quận trưởng, rất nghiêm
khắc trong vấn đề kỷ cương. Hoàng nghe kể lại là cuộc
hôn nhân của ba và má chàng, một cô gái nghèo trong quận,
đă bị ông làm khó dễ đủ điều v́ quan
niệm môn đăng hộ đối. Ông nhất định không làm sui
với gia đ́nh mà ông cho là không xứng đáng ngồi
ngang hàng với ông. Đến khi
biết được má chàng mang thai, ông mới chịu
nhượng bộ đôi chút, nhưng ông làm đám
cưới theo kiểu “đập dẹp” cho có lệ
để đừng mất mặt với bạn bè và
người quen biết. Tuy
nhiên, ông chỉ cho dâu ở nhà dưới với đám
người làm. Ông ra
điều kiện, khi nào cô sanh con trai để ông có cháu
đích tôn nối ḍng th́ ông mới chánh thức nh́n nhận
là con dâu. May mắn cho cô là
chẳng những đứa bé là con trai mà c̣n khoẻ
mạnh và thật khôi ngô. Hoàng
được ông bà nội cưng ch́ều như ngọc
quư, và từ đó má chàng mới được xem là vợ
cậu ấm. Hoàng chỉ
thấy mẹ sống trong nhung lụa nên không bận ḷng
lắm về những ngày buồn đau của mẹ trong quá khứ. Ngược lại, đôi khi
Hoàng c̣n hănh diện với
lối sống lễ nghi phong thái của một gia đ́nh
quư phái mà không phải bạn học nào cũng có.
Quen với lối phán xét người
của ông nội nên Hoàng coi Nhạn như một cái gai
trong con mắt. Nếu đánh giá một cô gái qua “công dung
ngôn hạnh” th́ đầu tiên
Hoàng cho cái mục “ngôn và hạnh” của Nhạn hai con
số không to tướng.
Về phần “công” th́ cô
nầy cũng giỏi giắn tháo vác, Hoàng đành tạm cho điểm trung
b́nh. C̣n “dung” th́ phải nói, dù không ưa, Hoàng
vẫn công nhận Nhạn rất có duyên. Cho điểm cao th́ không muốn,
nhưng tối thiểu cũng phải tám điểm. Cho th́ cho vậy chớ mỗi
lần thấy mặt Nhạn là ḷng Hoàng sôi nổi lên
một sự phẩn nộ lạ lùng. Phẩn nộ v́ chàng không thể
nào chịu nổi cái tánh cởi mở, hồn nhiên của
Nhạn, phẩn nộ v́ có gắng kềm giữ chàng
cũng không thể b́nh tĩnh khi bị cô gái cố ư khiêu
khích.
Một điểm nữa đă làm Hoàng khó
chịu khi đối diện với Nhạn là cô bạn
cùng lớp khó thương nầy học giỏi, có
thể nói là giỏi hơn cả bọn con trai
nữa. Hoàng cảm thấy
như tự ái bị đụng chạm. Chẳng
những v́ ḿnh là nam nhi chi chí mà học không qua nổi con
nhỏ đáng ghét, mà c̣n tại nó học giỏi nên trong
đám bạn của chàng có nhiều đứa
ngưỡng mộ Nhạn ra mặt. Cô gái ngang
bướng lúc nào cũng vui vẻ, đùa nghịch
với đám bạn trong lớp một cách thật tự
nhiên, không tránh né, không e dè, không phân biệt trai gái, học
lực, nên cô luôn luôn có một đám bạn bao vây
để mà líu lo. Mỗi
lần thế là Hoàng đứng tách rời ra xa và nh́n
họ bằng một đôi mắt nửa như trách móc,
nửa như kỳ thị.
C̣n Nhạn, khi thấy vẻ bực dọc của
Hoàng là như gặp chuyện vui, cứ nheo mắt,
rồi mỉm cười với cái môi trề để
chọc Hoàng giận. Nhạn
biết ḿnh không được Hoàng ưa mà cũng
biết ḿnh không thể làm ǵ khác hơn được. Cô luôn luôn thân mật với
tất cả bạn trong lớp, nhưng cái lề lối
trưởng giả, g̣ bó của Hoàng là một bức
tường khó san bằng. Dù vậy, vốn vui tánh cô không
ghét Hoàng như Hoàng đă ghét cô, mà Nhạn thấy thích thú
khi có dịp chọc cái anh chàng con cháu nhà quan nầy nổi
giận.
Sự xung khắc giữa Nhạn và Hoàng
cứ ngấm ngầm kéo dài suốt cả năm học.
Trong lúc Nhạn vô tư cười đùa th́ Hoàng ôm ấp
một sự giận dỗi vẩn vơ vô lư. Thấy một cô gái nhẹ nhàng
nâng tà áo là Hoàng nhớ tới h́nh ảnh con nhỏ vừa
đi vừa nhảy cà tưng, hất tung vạt áo theo
nhịp bước. Thấy
một thiếu nữ e thẹn mơ mộng bên vành nón lá
nghiêng nghiêng th́ Hoàng nhớ đến cái miệng chu, cái môi
trề, con mắt nheo khiêu khích rất khó thương
của Nhạn. Nghe một
giọng nói thanh tao ngọt ngào của người
đẹp nào đó th́ Hoàng nhớ tới giọng
cười ḍn dă, cách nói hài hước, châm biếm, móc ngoéo
của đứa con gái thông minh, hiểu biết không thua
ai. Hoàng cứ bị h́nh
ảnh của Nhạn theo đuổi từ trường
cho tới về nhà, lúc ngồi một ḿnh cũng như
cả khi gặp gỡ nhiều người khác. Lúc nào chàng cũng có dịp
để mà liên tưởng, so sánh, rồi càu nhàu một ḿnh:
-
Con gái
ǵ mà......
Hoàng đứng tần ngần giữa khu
nhà cháy, bàng hoàng nh́n quang cảnh điêu tàn sau trận
lửa phá hoại. Vụ cháy
ở xóm Nguyễn Thiện Thuật ba ngày trước
đă gây xôn xao cả thành phố.
Người ta nhớ tới hoàn cảnh của
nạn nhân hỏa hoạn Nancy và Khánh Hội. Bao nhiêu năm qua rồi...Sức
nóng của ngọn lửa tàn phá đă nung sôi lại tinh
thần và phong trào lá lành đùm lá rách. Các trường học cũng
đi theo ḍng vận động của các cơ quan từ
thiện và những hoạt động xă hội gầy
dựng những đội ngủ cứu trợ. Ban Giám đốc trường, dù
không vui thấy lớp học vắng bóng học tṛ
nhưng không dám rầy la hay ngăn cản. Ban đầu Hoàng cũng
để ư đọc báo, đứng nghe ké khi bạn bè
sôi nổi bàn luận, tuy nhiên sự xúc động trong ḷng
chàng không có một độ cao nào đáng kể. Nhưng khi thấy cả
trường hăng hái tham gia cứu trợ hoặc
bằng h́nh thức này hoặc bằng h́nh thức khác,
Hoàng không muốn đứng lẻ loi một ḿnh. Vốn tánh hay cân nhắc và không quen
với hoạt động tập thể Hoàng muốn
đến khu cháy một ḿnh để xem sự thật có
bi đát như lời người ta kể hay không.
Đang lúc c̣n ngỡ ngàng với những
cảm xúc mới lạ trong ḷng Hoàng chợt thấy
một dáng dấp quen thuộc xuất hiện đàng
xa. Dáng dấp của một
cô gái, đầu đội bê-rê, mặc áo sơ-mi tay
sắn tới cùi chỏ cùng với quần tây bó gọn
gàng, đang bước thoăn thoắt qua những
đống cột kèo cháy nám nằm hỗn độn, khéo
léo tránh né những mái nhà nghiêng ngả đổ
đứng đổ xiên lên những ụ than chồng
chất ngổn ngang. Cô gái
đi từ đám thanh niên thiện chí này đến
đám khác để giải thích hay chỉ dẫn hay ra
lịnh ǵ đó Hoàng không đoán được. Chàng chỉ nhận thấy là
cử chỉ của cô trông thông thạo, rành mạch,
dứt khoát như một nữ tướng đang
điều quân. T́nh cờ
đi ngang qua một em bé đang thút thít khóc v́ bị
vấp té, cô ôm em vào ḷng vỗ về an ủi, coi vết
thương rồi dẫn em đến lều y tế
gần đó. Vừa quay lại gặp một bà
đứng tuổi đang bươi móc đống than,
cô cũng sà ngay vào phụ giúp lôi ra vài món đồ chưa
bị cháy và tṛ chuyện với bà bằng một nét
mặt rạng rỡ như để chung vui với
sự may mắn nhỏ nhoi của bà. Hoàng đứng ngây người
nh́n đoạn phim sống động đó mà trong ḷng
không ngăn được một sự bồi hồi. V́
cô gái ấy không ai khác hơn là Nhạn. Chàng thắc
mắc:
- Tại sao con nhỏ có nhiều bộ mặt
như thế?
Vừa lúc đó Nhạn vô t́nh đi ngang
Hoàng, cô ngạc nhiên đứng sựng lại:
- Ơ...anh Hoàng.
Anh.....mới tới hả?
Hoàng ngập ngừng:
- Tôi...muốn đóng góp với các bạn,
nhưng mà không biết phải đi gặp ai.
Mặt Nhạn tươi hẳn lên:
- Để Nhạn t́m người dẫn anh
đi. Hồi sáng nầy cũng có mấy bạn cùng
lớp ḿnh đến giúp.
Trong lúc cô ngó quanh để kiếm bạn,
Hoàng ṭ ṃ nh́n cái phù hiệu hoa huệ đính trên cái mũ
bê-rê. Trên túi áo Nhạn có
gắn hàng chữ thêu Nữ Hướng Đạo Việt
Nam, một bên cầu vai có dấu hiệu với hàng
chữ tên của đoàn, vai bên kia tên của toán. Cái mũ nằm lệch trên mái tóc
ngắn và cái khăn quàng màu vàng cột ở cổ làm
tăng thêm phần linh động và tạo một nét oai
nghiêm trên gương mặt
xinh xắn của Nhạn.
Hoàng hơi lúng túng trước một t́nh huống
không chờ đợi và không đoán trước
được nầy. Lúc
đó Nhạn reo lên:
- Anh Lâm, anh giúp Nhạn đem anh Hoàng
tới anh Tráng trưởng đi. Ảnh sẽ mừng
lắm, v́ ḿnh đang cần nhiều người tiếp.
Trước khi đi theo Lâm, Hoàng nh́n
Nhạn nhếch mép cười, nửa thân mật nửa
bẽn lẽn. Nhạn nh́n
theo chàng “công tử Bạc liêu”, mỉm cười một
ḿnh, một thoáng nhẹ nhỏm hiện trên đôi mắt.
Nắng
chiều đă ngả hẳn.
Mọi ngươi dẹp công tác đi ăn. Hoàng
gặp Nhạn với ổ bánh ḿ trên tay. Nhạn vồn vă hỏi:
-
Anh
Hoàng có mệt không?
Hoàng gật đầu:
-
Mệt,
nhưng mà ...vui!
Nhạn nh́n Hoàng với đôi mắt
đầy thiện cảm.
Lần đầu tiên nét hóm hỉnh trên mặt và ư
nghĩ trêu chọc trong đầu Nhạn hoàn toàn vắng
dạng. Cô thấy anh bạn
thường rất nghiêm trang từ diện mạo
tới cách ăn mặc hôm nay có vẻ dễ mến
hơn. Có lẽ anh dễ
mến nhờ dáng điệu lừng khừng của
người chưa biết lối sống tập thể
mà đang cố gắng để nhập cuộc, có
lẽ anh dễ mến nhờ cử chỉ lọng
cọng của người chưa hề đụng
tới việc làm tay chân đang có thiện chí vượt
khó khăn với chính ḿnh.
Nhạn thân mật nói:
-
Anh
đi với Nhạn lại lấy bánh ḿ và nước
uống. Anh có đói bụng
lắm không? Nhạn đói
quá trời. Từ trưa
tới giờ quên luôn uống nước nữa.
Hoàng cười:
-
Ừ,
tôi cũng đói quá. Chắc
thế nào ăn cũng ngon lắm.
-
Ḿnh
chỉ có bánh ḿ dồn thịt nguội thôi anh à.
-
Bộ
ăn bánh ḿ dồn thịt nguội không ngon sao?
Nhạn hơi ngạc nhiên nghe Hoàng hỏi
với giọng đùa cợt.
Cả năm học nay chưa bao giờ Nhạn
được thấy một thoáng cởi mở nào trên
gương mặt anh bạn cùng lớp. Cô cảm thấy như có một
nỗi mừng bất ngờ đến trong ḷng. Cô hớn hở hỏi:
-
Anh có
ư về ngay không?
Hoàng ṭ ṃ:
-
Không. C̣n có mục ǵ nữa không?
Nhạn cười thật tươi:
-
Nếu
anh không gấp về th́ sau khi ăn ḿnh tới lều sinh
hoạt coi văn nghệ. Các em “thiếu” đă chuẩn bị một
chương tŕnh giúp vui hấp dẫn lắm.
Sau một ngày làm việc bằng chân tay,
thân thể Hoàng như đă ră rời ra, nhưng chàng
phải thú nhận rằng trong ḷng ḿnh có một niềm
vui thật mới lạ, một niềm vui khi biết ḿnh
đă làm điều ǵ không chỉ ích lợi cho chính cá nhân
ḿnh. V́ thế mà chàng có một chút hiếu kỳ muốn
biết nốt những ǵ c̣n sẽ xảy ra. Nơi đây quả thật là
một cuộc sống mà chàng chưa bao giờ h́nh dung ra,
hay đúng hơn, nó là một cuộc sống mà chàng không
hề quan tâm tới.
Khi chương tŕnh văn nghệ bắt
đầu Nhạn và Hoàng ngồi kế nhau bên vách lều.
Tiếng đàn tiếng hát vui nhộn xen lẫn tiếng
vỗ tay cổ vơ làm Hoàng dần dần quên mệt và ḥa
nhịp vào không khí sống
động hồi nào không hay. Chàng chăm chú nh́n các em múa
bài “Góp công dựng nhà”:
Anh có chi? - Tôi có cuốc!
Chị có chi? - Tôi có ky !
Em có chi ? - Em có chổi !
Cuốc đây, ky đây, chổi đây ! Dô
ta...
.........................
Lá đây ! Cây đây !
Thiếu dây ! Dây đây!
Anh chị em chúng ta ráp vô
Góp công , cất xây cho đặng cái mái nhà
này !
Các em « ấu » thót lên vai các em
« thiếu » đă đứng song song hai hàng dọc
làm sườn nhà. Với những cánh tay giơ thẳng
lên, trong tư thế đối diện các em nghiêng ḿnh vào
nhau, bàn tay nắm lấy bàn tay ráp thành cái đỉnh nhà
với hai cái mái chảy xuôi xuống bằng thân
người của các em. Từ khán giả vang lên cùng
một loạt tiếng "Ô" kinh
ngạc, rồi tiếng vổ tay vang dậy khen ngợi
cái nhà người. Hoàng thích
quá, la lên:
- Nhạn, coi ḱa, cái nhà....
Không nghe Nhạn trả lời mà vai Hoàng
nặng trĩu đi. Nh́n sang, Hoàng thấy Nhạn đă
dựa đầu lên vai chàng thiếp đi từ hồi
nào. Chàng cảm động
nh́n gương mặt đầy nét mệt mỏi
nhưng thanh thoát nhu ḿ như một con chim non hiền
lành. Hoàng thấy thương
cô bạn học đă vất vả suốt ngày, mà có
lẽ cũng đă ba ngày rồi.
Một chút bâng khuâng vẩn vơ làm chàng quên mất
chương tŕnh văn nghệ.
Thỉnh thoảng nghe bên tai có tiếng reo ḥ, hoan hô,
nhưng mà hồn Hoàng bây giờ trôi nổi tận nơi
đâu.
Mấy sợi tóc Nhạn bay phất phơ
cọ vào cổ Hoàng gây cho chàng một cảm giác êm
đềm, êm đềm đến độ chàng phải
nhắm mắt như để thưởng thức
thầm lặng một thứ hương vị ǵ kỳ
thú lắm. Có một lúc chàng
không nghe ǵ nữa mà như chơi vơi mơ màng trong
một thế giới mông lung mơ hồ...
Khi nghe tiếng cười nói nhộn
nhịp xôn xao sát bên ḿnh Hoàng mới bừng tỉnh
biết là buổi tŕnh diễn đă chấm dứt. Chàng
chưa vội đứng dậy, có ư đợi Nhạn
mở mắt, rồi bỗng nhiên
sực nhớ ra là từ sáng tới giờ trong
đầu chàng không có một lần nào lảng vảng câu
mắng:
- Con gái ǵ mà.......
Vinh-Lan