Những cơn sóng chập chờn

 

Truyện ngắn của Hai người bạn

 

 

Lúc c̣n chờn vờn chưa lấy lại sự tỉnh táo, tôi nghe người bồng bềnh không c̣n trọng lực, đương chao liệng lưng chừng trên một khoảng trống nhẹ hều và bị mất phương hướng. Không biết tôi bay bay như vậy từ bao lâu rồi. Cho tới khi rơi phịch xuống một ghềnh nước sâu hay một tấm thảm dày đan bằng cỏ mềm ǵ đó, tôi mới mơ màng biết được ḿnh c̣n sống và đương sống trong một miền hoang lạ mà thế gian nầy không chắc có nhiều người được tới. Chắc tôi đă nằm vắt vẻo men ŕa đá tai mèo gie ra biển khơi và trong cơn đau th́nh ĺnh đă lăn ṿng chới với rơi xuống mặt nước thật mặn như Biển Chết, rồi cứ lềnh bềnh xoay ṿng, xoay ṿng chỗ vùng nước xoáy. Hay là tôi đương nằm bên lề một cái hang động hẹp ăn luồn giữa hai vách núi đá cao. Thành đá vôi phẳng phiu màu ngà vàng dịu mắt vươn cao chống đở nền trời thấp lè tè đựng những áng mây biến h́nh đầy tiên nữ. Rồi họ bay xuống trần. Họ sáp tới gần tôi hơn. Những tiên nữ khác đương băng băng tới sát chỗ tôi nằm. Cười cười, nói nói. Một thứ ngôn ngữ như ríu rít tiếng chim hót b́nh minh, lạ nhưng nghe rất vui tai, bay quần liệng theo bước chân hấp tấp. Gương mặt tất cả đều thùy mị và tươi trẻ. Áo trắng rớt mùi sáp thơm của những cây đèn cầy vội vàng lùa dồn về đầu ngỏ đọng hương vây phủ quanh đây rất lâu, lâng lâng và đê mê.

Th́nh ĺnh một tiên nữ ngừng lại bên tôi. Đôi cánh xếp dấu ngoặc ra sau lưng, ngưng nghỉ trong màu trắng mỏng mịn của sắc áo và da thịt. Đôi mắt trong đen ngó chăm bẳm tôi qua một lớp nước mỏng óng ả hất thẳng những tia sáng thật êm đềm, vỗ về về phía người nhận. Nụ cười thấm hút tầm nh́n tôi gắn lên đôi môi phớt hồng và hàm răng đều đặn trắng láng như da mận. Tôi nghe bàn tay cô ta chạm lên trán, áp sát hơn và nồng ấm hơn, kéo mí mắt tôi mở rộng thêm để nh́n rơ cơi tiên người tiên và luồng hơi nóng đương truyền một lực sống lan toả khắp người tôi. Máu cô ta đương truyền chuyển vào máu tôi. Một loại máu trắng tinh như màu áo, trinh nguyên như khuôn mặt trẻ thơ của cô. Thật êm và thật nhẹ, máu chảy vào cơ thể tôi, một cơ thể đă chết đương nhận phù phép hồi sinh.

Tiếng lít rít của một chiếc xe tải khô dầu thắng vùn vụt phóng tới dưới chân tôi. Và nền đất vội vàng rung chuyển kéo lướt tôi trượt ḿnh xuống con dốc thẳng. Rồi như có ma lực nào đó đẩy tôi dội ngược lên dốc trở lại. Vậy mà tôi vẫn thấy ḿnh c̣n ở chỗ cũ, nằm sóng soài, nát bét, bê bết màu đỏ tanh. Xúm xít nhiều tiên nữ hơn chung quanh. Rộn rịp. Chờn vờn. Ánh mắt họ ngời lên nét sáng từ tâm và băn khoăn. Rơ ràng họ đương nghĩ cách làm tôi yên ḷng nằm trên miền đất xa lạ nầy. Tất cả ánh mắt đều tŕu mến nh́n tôi thật lâu, lâu lắm. Không cười. Không chớp mắt. Và tôi được san sẻ tấm ḷng nhân hậu của họ. Cô tiên nữ hồi nảy đâu rồi? Bay đi nhưng vẫn để lại nguyên cánh tay ngọc ngà treo lơ lửng trogn không gian bên tôi. Cánh tay trắng trong, nổi ṿng đường gân ngoằn ngoèo ḅ xuống người tôi. Máu của cô ta vẫn lặng lẽ và chầm chậm chảy nhẹ vào cơ thể người tiếp nhận, đều đều. Đến một lúc nào đó quá kiệt sức chắc cánh tay cô sẽ ngă khuỵu xuống trên ḿnh tôi thôi. Sao tôi lại có phước phần nhận được tấm ḷng vị tha chất ngất đến thế? Cánh tay trắng muốt và khẳng khiu nhưng chứa đầy sức sống mănh liệt vừa đoạn ĺa từ thân thể của một nàng tiên áo trắng để chia sớt sống c̣n cho một nhân sinh khác. Không ngập ngừng đắn đo, không lộ nét do dự trên gương mặt điềm tĩnh và rạng rỡ quanh quất đâu đây.

Và nàng tiên ấy trở lại với mùi nến thơm ngây ngất. Đương chỉnh sửa cánh tay để tới truyền máu cho tôi bằng đôi tay thon dài vừa mới mọc trở lại. Rồi cô cúi mặt lên vai tôi, nhẹ nhàng đỡ lên, lau mồ hôi ướt đọng sau ót, những giọt đau đớn thân thể của kiếp người thua thiệt. Bỗng nhiên tôi nghe tiếng khóc rưng rức nho nhỏ quanh quất đâu đây. Tiếng rên rỉ và kể lể. Tiếng khóc ngất lên hụt hơi. Cao vút rồi tắt im trong đột ngột tĩnh lặng. Ai khóc cho ai vậy cà? Tôi c̣n sống mà. Trước tôi, đôi mắt nàng vẫn đượm nét trong sáng và đầy vẻ tŕu mến. Nụ cười của nàng là lời an ủi, đính chính lầm lẫn của giác quan tôi. Tôi muốn nói lên lời cảm ơn. Tôi muốn hỏi và cố gắng nói, nhưng cổ khô rát trong khi môi lưỡi như đương ngậm đầy một mớ đất sét nhăo lớt nhớt, dày cộm.

Rồi từ từ, tôi hồi tỉnh hẳn tới trong nỗ lực nói lời cảm ơn.

Tôi đương nằm trên cái ghế bố xệu xạo để ơ hờ bên lối đi vào nhà xác trong một bịnh viện nhỏ. Ghế bố sát tường, sát cửa nhà xác, chỉ chừa một khoảng trống chật hẹp cho người ra vô khi cần. Phía trước, dọc theo vách tường, những dăy cửa sơn xanh trổ ra đường hầm nầy khép kín mít. Dăy tường đối diện thấp hơn, nh́n ra sân cỏ âm u như băi tha ma. Ngọn đèn nê-ông cháy sém hai đầu hắt ánh sáng mù mờ lên trần nhà làm bằng ván ép sứt nẹp, sơn trắng ngả màu ngà vàng vọt không đều, lỗ chỗ những vệt nước mưa thâm đen vẽ lên những đường biên nối kết thành những thiên thần hay h́nh tượng nào đó mỗi khi chớp mắt muốn h́nh dung tới. Những bức tranh tường cũ thiệt là ngoạn mục. Những đường nét sẵng sàng gợi ư cho người xem tự vẽ thành bức họa theo ư ḿnh. Tựa như xấp h́nh trắc nghiệm nhân cách nguệch ngoạc những vết màu vô nghĩa để bác sĩ định bịnh tâm thần dựa theo óc liên tưởng định h́nh của bịnh nhân. Và bác sĩ đương bỏ tôi tự liên tưởng một ḿnh, không chẩn đoán. Tôi chỉ c̣n thầm nói với chính tôi bằng thứ ngôn ngữ h́nh ảnh.

Vụt cánh cửa màu xanh bên hông tường bật mở. Tiếng dép kéo lết quét lẹp xẹp trên nền xi-măng đẩy một bóng áo trắng xuất hiện nhạt nhoà bên chiếc ghế bố. Mùi ê-te xông lên nồng nặc. Cô y tá mảnh khảnh vói tay chỉnh tới chỉnh lui cái bánh xe li ti trên dây truyền nước biển. Chai dịch truyền móc máng trên một que nhôm mỏng kẹp đứng sửng vào thanh ghế bố. Cô ngước mặt lên vẽ rơ nét phờ phạc đầy mỏi mệt giữa khuya. Th́nh ĺnh cô hả họng ngáp dài thành tiếng, ngáp lớn, rộng họng, ḷi răng, tay không che miệng. Gương mặt kéo xệch dị dạng châm bẩm ngó vô chai nước như mụ phù thủy đương xoay quả cầu định mệnh cho một người. Giờ, số phận của tôi đương trông chờ vào bàn tay của những người mặc áo trắng thiên thần như cô. Cũng như vận mệnh của khách đương trông chờ câu phán xét của bà phù thủy lưng c̣ng gảy gập. Giây phút chờ đợi nầy cơ hồ như kéo đứt dây thần kinh khiến chúng sắp sửa bể vụng tan tành. Sống hay chết, may hay rủi, đường biên mong manh căng kéo hết cỡ trong đợi chờ. Cuối giờ khắc duỗi dài thường thượt nầy, chắc chắn mụ phù thủy sẽ nói nhiều hơn cô y tá. Y như rằng, cô không nói tiếng nào hết. Cô và tôi rất giống nhau, ít ra trong lúc nầy. Miệng lưỡi tôi sưng húp lên, chỉ ú ớ, không phát âm được. Tôi biết ḿnh như vậy khi cô quát bung màn nhĩ tôi nhiều lần để đút cây đo thân nhiệt vô miệng. Cô kéo khẩu trang che kín hơn mặt mũi, cúi xuống sang sảng ra lịnh:

‘Hả họng ra. Hả ra! Đă nói hả họng lớn ra chút nữa. Có nghe không? Tai nạn chỗ khác chớ đâu có điếc.’

Tôi có nghe, nhưng không trả lời được. Cô thọt đại thiệt mạnh cây đo thân nhiệt vô họng tôi, thọt sâu vô, rồi ngoe nguẩy bỏ đi. Cái đít ốm tong đong đưa qua lại. Tôi đau lồng lộn bắn người lên rồi dập ḿnh xuống hổn hển thở dốc. Mà cũng nhờ vậy tôi nghe được toàn thân đau nhói. Tôi biết ít ra rằng ḿnh c̣n sống, c̣n ở chung với thế giới loài người. Lồng ngực và ổ bụng có lưỡi dao bén ngót cứ tùng xẻo tơi bời dọc ngang mỗi giây phút. Mồ hôi có tuông ra chèm nhẹp đầy ḿnh nhưng nỗi buồn về cái chết chưa kịp có mặt.

Bức tường loang lổ từng mảng trống rớt vữa để lộ những viên gạch xếp so le bạc màu nhám nhúa, như những con mắt đổ ghèn đương trao tráo ngó tôi dưới cơi âm ty. Bức tường chạy dài tóm tém lối đi, thu hẹp tới thành một đường hầm hung hút và ngộp ngạt. Hệt như một ḷng huyệt sâu thẳm, dài tḥong đào sẵn từ đời kiếp nào. Có lẽ họ nghĩ tôi sắp chết nên mới đẩy bỏ vô đây. Tôi như đương nằm dưới một ḷng huyệt sâu dài, không vách ngăn, chờ một vài người cùng chung số phận tiếp nối chen vào chỗ trống phía sau trước khi đất lấp tới. Là một mồ chôn tập thể tiếp nối cánh cửa mở vào nhà xác. Ư nghĩ nầy càng rơ nét hơn khi bất thần một trong những cánh cửa hông xa xa lưng chừng ở giữa đường hầm mở bung rộng huỵch và tiếng chưn người rầm rập chạy trờ tới. Mùi đặc trưng của bịnh viện cũng xông tới theo bước chưng. Họ kêu réo anh bảo vệ vô tiếp sức. Anh lẹ làng nắm hai đầu ghế bố kéo tôi nhảy vồng lên tưng tưng lùi ra sau. Cây kim truyền dịch xốc lên đâu trật vô thịt đau điếng. Tôi rên rống lên, rên lớn tiếng hết cỡ cho hơi ứ đọng lâu nay trong lồng ngực bung ra. Nhưng anh bảo vệ nầy điếc đặc, anh không lộ vẻ ǵ như nghe tôi rên, bỏ mặc tôi quay tới tiếp tay với một người khác đương vịn  cáng của một chiếc xe đẩy cao cao, bọc thanh nhôm sáng bóng. Trên xe, xác chết trùm kín. Cũng bằng vải trắng. Anh phải ép ghế bố của tôi sát vô tường hơn mới có được khoảng trống để mở cửa nhà xác. Tiếng cót két của cánh cửa gỗ khô dầu nghiến xoáy vào đầu tôi tựa như mũi khoan khoét sâu vào khối đá tai mèo nằm gie ra biển. Tôi đương chờ sụp đổ. Họ đẩy xác vào, gấp rút đóng cửa tới, bỏ đi. Và tôi sụp đổ thiệt sự khi có ai đó, giống như động tác hồi nảy, đẩy chiếc ghế bố trở tới áp sát cánh cửa mở vô nhà xác. Lần nầy tôi không nghe đau nhưng đầu óc mê man thấy ḿnh trôi giạt trên mặt nước Biển Chết sau khi bị sóng giận dữ nhồi đè.Tôi đương quay và trúc ngược chiều mọi cảnh vật chung quanh. Là đương lọt vào trũng nước xoáy. Tôi nhắm nghiền mắt tới khi nghe tiếng khóc của một người đàn bà và một đứa bé gái xé tấm cửa nhà xác đóng bằng ván bổ kho đến lay hồn tôi dậy. Một điệu nhạc liêu trai thốc lên ḥa quyện vô duyên theo tiếng khóc tức tửi vọng ra từ trong nhà xác. Hồi lâu, tôi mới biết được người bảo vệ nảy giờ mở radio nghe nhạc trẻ bên ngoài sân cỏ. Anh lí nhí hát theo điệu nhạc thời thượng của cô ca sĩ đương nhập vai vào một cuộc t́nh trắc trở. Anh đương ở ngoài cổng, bên ngoài mọi thân phận, vô tư t́m cách chống ngủ qua đêm, t́m cách chứng tỏ ḿnh có mặt ở cơ quan, không vi phạm chủ trương.

Cô y tá có cái đít lắc lư hồi nảy trở lại với cái tai nghe của máy đo huyết áp ṭn ten trước ngực. Cẩn thận che khẩu trang kín mặt hơn nữa. Cô dơng dạc ra lịnh thiếu điều thổi bay khẩu trang vô mặt tôi:

‘Đưa tay kia ra coi. Tay kia ḱa. Bộ liệt luôn rồi hả? Mới thấy nhúc nhích dây mà!’

Cánh tay c̣n lại bị liệt thiệt. Tôi ráng điều khiển để lay động nó nhưng không sao giở lên nỗi. Cô bực ḿnh nghiêng người kéo giựt tay tôi đặt lên ngực và bắt đầu đo huyết áp. Rồi cô lật đật rút thanh đo thân nhiệt trong miệng tôi ra, lắc lắc hướng nó về ánh sáng ngọn đèn nê-ông yếu ớt. Cô kêu lớn tiếng:

‘Chị Hoa ơi, chị Hoa! Ra đây em nói nầy nghe nè!’

Người y tá tên Hoa trờ tới trong dáng đi phục phịch, có đôi mắt phơi bày tuổi già, coi lại số thân nhiệt và số đo huyết áp, tắc lưỡi liên tục:

‘Chết mồ rồi! Lăn b́nh tới cho thở ốc-xy đi. Mau lên! May ra c̣n kịp! Phải chờ tới sáng bác sĩ mới vô. Hôm nay 28 Tết rồi. Cả đêm chỉ có tụi ḿnh. Có thấy bóng dáng bác sĩ nào vô trực đâu? Mà bịnh nhơn nầy ở đâu ra vậy em?’

‘Họ mới chở mấy người gảy càng sứt gọng nầy tới đây nằm xếp lớp bên trong kia ḱa. Hết giường rồi nên ổng phải nằm đây thôi. Đặt ghế bố lùi tới th́ choáng bít cửa hông. Đẩy ghế bố tới th́ đụng cửa nhà xác. Coi vậy chớ nằm bít cửa nhà xác có ṃi êm hơn. Ít ai ra vô. Kiếm hoài mà không thấy thẻ bảo hiểm y tế trong bóp ổng. Chỉ có thẻ chứng nhận ổng làm thầy giáo cấp Hai ở đâu tuốt luốt khỏi Ba Mít lận. Địa chỉ trong chứng minh nhân dân thấy ghi ở Sài G̣n. Chắc ổng về quê ăn Tết. Mấy chuyến xe đ̣ ộp ẹp từ vùng quê đổ ra Cần Thơ đi ngang qua huyện Phong Điền nầy vào những ngày áp Tết đông nghẹt hà. Họ nói khi xe chạy tới Cầu Nhiếm chật ních nên tài xế chạy luôn không rước thêm khách. Vậy mà ổng cũng cố phóng theo đu trên bửng sau. Bởi vậy lúc xe lật ổng mới bị té văng ra, bị nặng như vầy nè. Phù miệng, phù mỏ hết trơn rồi. Có nói năng được tiếng đực, tiếng cái nào đâu mà hỏi với han.’

‘Nội tạng có bị chấn thương không?’

‘Ai biết đâu nà. Hông sưng chù vù. Ấn tay tới đâu rên la tới đó. Phải chờ bác sĩ vô thôi.’

Cô Hoa tốc chăn nh́n xuống ḿnh tôi, tới tắc lưởi kêu trời:

‘Mau mau rút kim truyền dịch ra lụi lại chỗ khác đi. Em làm ăn ẩu xị quá. Kim chạy lệch ra khỏi mạch làm tay bịnh nhân sưng chù vù lên ḱa. Thấy chưa?’

‘Lúc vô nước biển, em đâm kim trúng mạch rồi dán băng keo cẩn thận lắm mà. Sau đó thấy đứng giọt, em có trở tới chỉnh bánh xe cho chảy tới. Đâu thấy có ǵ đâu. Ừ…ừ …Mà phải rồi. Hồi nảy thằng bảo vệ kéo ghế bố ra để đẩy xác vô mạnh tay nên mới vuột kim ra nè. Đúng quá rồi.’

‘Thôi, thôi. Để chị khám coi sao.’

Cô Hoa đặt ống nghe chụp chụp trên ngực tôi mấy cái rồi đắp chăn tới, thở ra. Anh bảo vệ lăn b́nh ốc-xy tới, miệng vẫn huưt sáo điệu nhạc trẻ vừa nghe trên đài. Cô y tá kề tai cô Hoa bỏ nhỏ:

‘Tụt huyết áp rồi nè.’

 Cô Hoa day tới trợn mắt:

‘Th́ mới cho thở ốc-xy. Lẹ lên.’

Ghim ống thở vào mũi tôi, hai người đứng nán tới, tỉnh bơ nói sang chuyện quần áo cho ḿnh và cho con cái, chuyện dưa cà mắm muối trong mấy ngày Tết.

‘Tết nhứt thiệt rầu thúi ruột, chị ơi! Vợ chồng em chắt mót trọn năm cộng với tiền thưởng mới mua nổi chiếc xe đạp điện cho đứa con gái đi học. Ra tới Phong Điền ngót chục cây số chớ có phải gần gũi ǵ đâu. Con nhỏ đạp xe mệt ná thở mà tới cứ đụng giờ tập thể dục. Nó bị xỉu lên xỉu xuống hoài hà. C̣n thêm giá cả năm nay cái ǵ cũng leo thang đến tận mây xanh. Muốn kho nồi thịt kho tàu mà em cứ suy đi nghĩ tới hoài. Mắc đă đành mà lúc nầy là dịp để tụi nó bung ra thứ heo lỡ mồm long móng. Sợ quá. Chắc tụi em phải kéo cả nhà về ba má ảnh ăn Tết quá. Ở chỗ của ảnh người ta nuôi heo bằng cám siêu thịt nên thịt heo cũng không cao..’

‘Để chị cho em một keo dưa củ kiệu tiếp khách. Hôm ra Vàm Láng chị mua được mớ kiệu bán đổ bán tháo, rẻ lắm. Ừ…ừ. Với chai rượu đế ngâm chuối hột nữa. Để chồng em lai rai với bạn bè ngày tu ngày Tết. Chị cũng lo chạy cái ăn, cái  mặc cho ba ngày Tết nầy muốn hết hơi rồi. Nói giấu ǵ em, chị đâu có trông mong vào đồng lương nầy đâu em. May mà nhờ mớ cây kiểng và bon-sai chồng chị lui cui chăm sóc nguyên năm. Hổm rày ảnh chở ra chợ Cái Răng bày bán. Dân nhà giàu đi xe hơi ghé tới mua bộn bộn rồi. Bán không hết th́ 30 Tết ảnh cũng chở về o bế thêm để năm sau bán tiếp. Đâu hư thúi ǵ đâu mà sợ.’

‘Chị sưóng hơn em, em trông mong ở số tiền gia đ́nh bịnh nhân cho mà lúc nầy chỉ đạo ḍm ngó dữ quá nên cũng ít đi!’

‘ Hai chị né ra giùm em đi.’

Tới là anh bảo vệ. Anh chụp cán ghế bố lôi tôi lên trên, tưng người đau điếng. Tôi rên lên, rên lớn tiếng..Anh đặt cán xuống hăm doạ:

‘Ông mà rên rỉ nữa là tui đẩy ông vô đó luôn cho coi. Năm ngoài nầy trên ghế bố là cha đời rồi, bao nhiêu người nằm  nền xi măng đằng kia ḱa. Rên hoài nhức lổ tai chết mẹ! Vừa làm bảo vệ, vừa làm lao công cực như trâu. Mệt thấy mẹ nè.’

Chiếc xe đẩy có thanh nhôm đưa xác người phủ kín vải trắng hối hả băng ngang. Cánh cửa ván bổ kho khô dầu được mở ra, khép lại như tiếng nghiến răng của một con ác thú vừa nuốt xong một xác người. Tôi im, húng hắng, không dám ho lớn tiếng, đếm những giọt nước biển rơi chầm chậm, đều đều, chờ sáng. Những giọt nước rơi rơi tựa như chiếc đồng hồ cát điểm giờ hành huyết một tên tử tội. Thật đều đặn và vô t́nh. Sao tôi không c̣n h́nh dung ra cánh tay nhân ái của một nàng tiên áo trắng chặt ĺa ra từ một thân thể ngọc ngà để tới chia sớt sức sống cho tôi? Chỗ vết kim truyền dịch cũ vẫn c̣n sưng húp lên. Tôi mất hết cảm giác đau đớn nhưng cứ ám ảnh một thân xác trương ph́nh, śnh lên sau khi chết. Mà ghê gớm hơn vậy nữa. Những giọt nước đương len lỏi chạy khắp người sẽ cho tôi thấy cơ thể tôi bị trương śnh lên ra sao và như thế nào trước khi chết. Tôi cố đuổi ư nghĩ đó ra khỏi đầu bằng cách đếm số những giọt nước nhểu đều đều, nhưng càng đếm tôi càng nghe như cơ thể ḿnh từ từ càng lúc càng sưng phù lên. Cho tới khi anh bảo vệ ngừng hát, tôi thấy ánh b́nh minh hẩng sáng ở cuối lối đi. Nước biển cũng ngừng chảy. Cái chai đứng im ĺm, cạn queo.

Cánh cửa hông bật mở. Hai người y tá vội vàng, đi bơi bơi theo sau một cô bác sĩ trẻ. Cô đi thiệt lẹ, đi te te tới chỗ tôi nằm, tay cầm mớ giấy tờ quơ quơ trước ngực. Cô cúi xuống, vẻ mặt hết hồn, nói với tôi:

‘Thưa thầy. Trời ơi! Xui rủi quá. Em đâu dè thầy nằm đây. Em mới liếc qua hồ sơ thấy tên thầy, ngờ ngợ nên chạy lẹ ra đây nè. Thầy nh́n ra em không? Thầy c̣n nhớ em không?’

Tôi lắc đầu cố nhớ nhưng vô ích.

Bữa nào như bữa nấy con Lũng cũng đi học trễ tràng. Chuông reo ba hồi bảy chập mới thấy nó hớt hơ hớt hăy chạy vô cửa trường, Bộ quần áo trắng trở màu vàng lợt và có vẽ ǵ đó như phơi chưa khô, phát ra âm thanh phệt phệt ở mỗi bước chưn của nó. Mặt nó xanh xao v́ mệt đứ đừ trong cơn thở gần đứt hơi. Tôi nhẹ nhàng kêu Phượng con từ từ đi về chỗ ngồi, không sao đâu con. Có tiếng mấy tṛ gái xầm x́ về bộ quần áo ngày nào cũng ướt của bạn. H́nh như bạn Lũng chỉ có một bộ quần áo. Tôi lừ mắt về chỗ phát ra tiếng x́ xào. Các con phải thông cảm với bạn Phượng, mỗi gia đ́nh đều có hoàn cảnh khó khăn riêng, không ai muốn ăn mặc lượm thượm trước mặt bạn bè. Từ nay tôi cử em Phượng làm trưởng lớp v́ những sự cố gắng của em và nhứt là tinh thần làm việc của em. Con gái rượu của Bí Thư xă đứng dậy phản đối. Thưa thầy chuyện nầy em thấy phải bàn với Chi Đoàn của trường, bạn Lũng chưa vào Chi Đoàn. Tôi chận họng nó. Em quên rồi sao, phải kêu bạn ḿnh bằng Phượng, bạn em sẽ có giấy khai sanh mới với tên mới, ḿnh bắt đầu kêu bằng tên mới là vừa. Tôi đă dặn rồi. C̣n chuyện Chi Đoàn th́ để tôi lo. Cám ơn em đă lo. Vậy mà con Lũng chỉ có mỗi một bộ quần áo chiều giặt sáng mặc đă phải nghỉ ở nhà v́ không có tiền đóng chi phí nầy nọ cho trường. Nghe đâu rồi một người chú của nó sau đó đem nó lên Sàig̣n, biệt tăm biệt dạng.

Cô bác sĩ mau mắn tiếp lời:

‘Em là Phượng nè. Hồi đó em học lớp Bảy với thầy đó. Thầy cho em làm lớp trưởng đó. Thầy cứ nằm yên để em khám kỹ coi nhen.’

Phượng biểu cô y tá rút kim truyền dịch ra, tốc chăn chụp tai nghe lên lồng ngực tôi và ấn mạnh lên từ vùng bụng.

‘Đau không thầy? Chỗ nầy đau không thầy? C̣n chỗ nầy?’

Tôi nh́n cô bác sĩ, lắc đầu và gật đầu. Thiệt ra cũng khó phân biệt. Chỗ nào cũng đau nhói. Chỗ ít, chỗ nhiều thôi. Được một lúc cô bác sĩ kéo mền lại đấp lên người tôi, lộ vẽ hốt hoảng:

‘Em sẽ cho xe cứu thương đưa thầy lên tuyến trên ngay. Cần phải phẩu thuật gấp. B́nh tỉnh nghe thầy. Chỉ là tiểu phẩu thôi mà, nhưng phải kịp lúc, thầy hén. Chắc thầy nhờ em hồi phải không, hồi đó thầy giúp má em đổi tên cho em đó.”

Tôi biết cô bác sĩ cố trấn an tôi bằng cách nói nầy nói nọ. Cô hơ hải chạy vào trong, oang oang ra lịnh rồi chính tay cô mang bịt máu ra truyền cho tôi.

‘Họ đương chuẩn bị xe rồi khiêng thầy ra liền. Thầy đừng lo. Em đi theo xe nữa. Bây giờ em tạm chích cho thầy mũi thuốc nầy để khỏi đau khi xe chạy nghe thầy.’

Sau đó, tôi đờ đẫn ngó lên trần nhà lần cuối. H́nh ảnh của những thiên thần vẫn c̣n lờ mờ hiện lên trong tầm nh́n của tôi. Bỗng dưng những đôi cánh của họ chỉ c̣n trơ ra những que xương gập gảy, trơ trụi và rũ rượi, không bay xuống trần được nữa. Và tôi thiếp đi trong mùi ê-te của bịnh viện không biết bao lâu.

Tôi thức dậy th́ trời tối. Căn pḥng lạnh thấu xương. Tôi không mở mắt, không nhúc nhích cục kịch ǵ được. Người ta cột ngang ḿnh tôi bằng ba sợi dây ở chỗ ngực đùi và chưn, cột chăng qua cái bàn thiếc lạnh như ở trong nhà xác. Chung quanh tôi cũng có mấy cái tương tợ, trắng xác vải trùm. Tôi biết là đêm v́ ngoài cửa kiếng tối om và trong nầy có tiếng anh bảo vệ hôm qua như đang nói chuyện với ai.

Được không đó anh. Nghe nói là người nhà của bác sĩ Phượng, bể chuyện th́ khó ḷng. Bảo đăm mà lo ǵ. Ai mà ở đó kiểm lại coi cơ quan cái nào c̣n cái nào mất. Liều vậy, cái nầy có giá v́ ổng mới đi, c̣n nóng. Thu mua lần nầy chịu giá cao v́ cần gấp để tặng Trên. Coi kỹ lại coi, ông nầy chết một lần rồi tỉnh lại đó cha, coi chừng ổng tỉnh lại lần nữa th́ ḿnh hết làm ăn. Chết mẹ nó rồi cho nên bác sĩ Phượng khóc rồi kư giấy cho ổng vô đây..

Tôi bị tháo sợi dây cột ngang đùi ra, tôi nghe thấy như mắt ḿnh động đậy dưới lớp mi nhưng mở ra không được. Cũng c̣n chút ấm ấm, tiếng anh băo vệ thắc mắc. Cái nầy th́ nên thuốc lắm. Tai nạn chớ không phải bịnh. Đồ bịnh th́ thiếu ǵ. Và tôi nghe đau thiệt đau ở hông ḿnh như có ai khoét thịt, tùng xẻo.

Tôi không thấy đau đớn ǵ nữa. Đêm được thắp sáng bằng muôn ngàn lồng đèn lung linh. Vách tường chói ngời ngọc ngà. Chung quanh thiệt là yên tĩnh…

 

HaiNgườiBạn

(Sàig̣n- Houston 01/08)

 

 

 

 

 

.