SAU KHI BÃO
ĐI QUA
Truyện
ngắn của: HaiNgườiBạn
Chị vẫn còn
đứng đó, trên bãi cát khô ăn ra tới các mỏm
đá nằm chồm ra biển, có tảng mòn lẳn, có
tảng ngọn bén dựng đứng chống chỏi với
sóng vỗ. Thủy triều đang xuống bỏ lại
những miếng gỗ vụn, bao túi, chai lọ
bằng nhựa và mớ rác rưởi, lớp vung vải
nằm im, lớp phập phều liếm láp mé nước,
cố trườn lên cát theo từng đợt sóng nhè
nhẹ tràn lên rồi chạy giạt ra xa.
Ba đứa con dán tầm
nhìn ra khơi theo mẹ, quỳ xuống cát, mỗi đứa
vòng tay trước trán với cây nhang đang đỏ
ngọn bốc khói, lâm râm khấn vái. Chị và cô con gái lớn
sụp lạy nhiều lần. Vừa mới lâm râm
dứt câu cầu nguyện bắt chước theo mẹ,
hai đứa nhỏ liền cầm nhang chạy
ngược lên đụn cát khô gần hàng rào khu nhà
trọ.
Dãy nhà trọ là khu biệt
thự ngăn nhiều phòng, xây trên gò cao, nằm cách
khoảng nhau, ôm dọc theo khúc quanh con đường
trải nhựa bong tróc từng lỏm sần sùi sỏi
đá. Phía sau nhìn ra biển, lỏm chỏm đá dựng
và đá ngầm. Gần sang, trời còn đặt
sương. Khi mở cửa, tôi đã lờ mờ
thấy mẹ con chị chùm nhum nơi đó từ bao
giờ.
Cô gái mặc áo pull
đỏ, tiệp màu với mặt trời vừa nhô lên
một nửa tựa như cái mâm đồng đỏ au
bị nước biển bẻ đôi, có đường
biên rạng rỡ sắc nét, chưa kịp nhả
nắng. Bãi biển ngày giữa tuần vắng ngắt vì
cơn bão vừa mới đi qua.
Thay xong quần áo tập
thể dục, tôi mới nhận ra mình quên mang theo đôi
vớ trắng. Lẽ ra tôi phải mang theo cái quần
cụt mua từ nước ngoài về hơn là cứ
mặc cái quần cũ này. Mà thôi, không sao. Như vầy
cũng tạm được.
Trổ lên con
đường trán nhựa, tôi chạy cặp theo lề
hướng về khu rừng thưa phía trước. Lùm
bụi ven đường còn ngậm sương, lá
ướt, nằm im, chưa đong đưa thức
giấc. Tôi chạy lúp xúp, rẽ qua lối mòn ăn sâu vào
khu rừng vung vãi đầy lon hộp, rác rưởi
bừa bãi hai bên lề. Sương sớm còn nặng nên
chưa hắt mùi. Mà cũng cố lọc ra khỏi tri giác
cái bẩn thỉu để cảm thấy mình đang hít
thở không khí trong lành của rừng và biển vào một
buổi sáng giữa thiên nhiên tưởng chừng như
còn nét hoang sơ, bỏ xa khói bụi khét lẹt, ngột
ngạt giữa dòng xe cộ kẹt cứng vào giờ cao
điểm trong thành phố. Cứ tự dối mình là
đã được rửa phổi thay máu phút nào hay phút
đó.
Tôi lướt tới, qua
mặt một du khách người nước ngoài, một
ông già đầu hói, cao ráo nhưng béo phệ. Ông vẫy tay
chào cười nhe hàm răng trắng thân thiện, cố
rướn tới khuyên tôi:
‘Này chàng trai trẻ. Anh
không cần chạy lẹ như vậy đâu. Nên hít
thở sâu và đều hơn. Thúc cùi chỏ mạnh thêm
một chút nữa.’
‘Chào buổi sang. Cám ơn
ông. Gặp lại sau nhé.’
Tôi cười xã giao, coi
lời khuyên của ông ta như nói để làm quen. Thiệt
ra tôi quá rành về môn chạy chậm và đã dính nghiệp
với nó cũng mấy năm rồi vì lý do sức
khỏe. Tôi cố ý qua mặt ông ta. Chạy một mình
thích hơn chạy cặp với người xa lạ,
phải vừa chạy vừa trò chuyện, mệt hơi.
Lúc rẽ lối đánh
vòng ra bãi biển tôi mới thấy chị và mấy
đứa con rõ hơn. Tất cả bốn mẹ con
đều quấn khăn tang bằng lớp vải mùng
trắng, hẹp khổ, mép răng cưa, lổ xổ vài
cọng chỉ nhỏ rứt lưa thưa quanh
đầu.
Cái áo pull đỏ của
cô con gái ngắn ngủn, phơi trần vòng eo và lỗ rún
sâu hoắm, lúc cô ưỡn ngực đứng lên cầm
nhang xá xá, thều thào van vái bằng một câu thật dài
khó nghe, ngắt nhịp như đọc thần chú. Cái áo
đỏ nổi bật sự cách biệt vô lý giữa các
bộ đồ rách rưới cũ mèm của mẹ và
hai đứa em trai, cũng hoàn toàn không thích hợp với
khúc bãi biển nghèo nàn đầy ghềnh đá và nhứt
là trong buổi sáng vắng hoe du khách nầy.
Người mẹ lấy
cái nón lá đội lên đầu, ngồi bệt xuống
cát chờ nhang tàn. Ngoài khơi, biển lặng. Sóng vỗ
nhẹ đều đều theo lưỡi nước
dài, trắng ngần vỡ vụn, vướng lại
tiếng óc ách trong khe. Bỗng dưng chị gào khóc
thảm thiết. Tiếng khóc đặc sệt, khô quánh,
như một dòng suối cạn nguồn, hết trọi
sinh lực, chỉ còn đá cuội lăn lăn khô khốc vỡ
tan. Tiếng khóc yếu lần, không còn nước mắt,
không còn hơi thở. Chỉ còn giọng khàn khàn không ra
tiếng người, tựa như một bàn chải
sắt chà nhám lên một thùng phuy rỉ sét. Chị vật
vã nằm xuống, hớ hênh. Hai chưn dẫy nẩy
đạp chòi tạo thành hai rảnh cát lún sâu, như
để bươi tìm hy vọng hoặc chôn vùi tuyệt
vọng, nhưng tất cả đều bất thành.
Chị nằm ngửa, gác đầu lên đùi cô gái
đương ngồi theo tư thế quì. Áo chị
sậm màu, đứt nút dưới, phanh ra cái bụng
trương sình, no nước như một xác chết
vừa được vác lên từ biển. Một
người đàn bà mang bầu vô thừa nhận. Rồi
hai bàn chưn ngừng chòi, dựng đứng lên trời,
đạp thẳng ra biển. Chị đang nằm
vạ với trời và biển. Chị đương
chống đối tới cùng hai thứ mà du khách bỏ
tiền tới đây để thưởng thức.
Điểm sống trong người chị chỉ gom
lại nơi bộ ngực thoi thóp, cái áo hở phô làn da
trắng hơn cái bụng binh rỉnh. Cô gái cởi cái nón
của mẹ ra, quạt quạt cho có chừng, đong
đưa cánh tay trần sạm nắng đầy vẻ
mệt mỏi. Biển chỉ là một nền
nước xanh trải sâu mút mắt tưởng chừng
như lót đường đi tới trời nếu không
có vài cái tàu neo đậu ngoài khơi làm cột móc chận
lại tầm nhìn.
Cả nhà họ đều
thờ ơ trước sự hiện diện của tôi.
Một cái nhìn tò mò. Một du khách xa lạ dừng lại
dửng dưng như bao người khác rồi hững
hờ bỏ đi với câu hỏi tại sao, tiếng
tắc lưỡi, lắc đầu bỏ lại
dấu chưn vô cảm trên cát. Chị như quen mắt,
quen sống với vô tình. Như người ta lặng
lẽ đi qua mấy kẻ ăn xin giả đò dở
sống dở chết nơi thành phố.
Hai đứa nhỏ hì
hụt đắp một hình nhân bằng cát cao nghệu,
suôn đuột, không tay, cắm hai cây nhang lên đầu
như hai que ăng-ten của người ngoài hành tinh
vừa mới đáp xuống trong phim hoạt hình. Mặt
tượng cát quay nhìn về hướng nhà trọ,
chừng như tha thiết tìm về một nơi ấm
cúng từ vùng biển lạnh mù khơi.
Hai đứa nằm rạp người lên cát,
tay chỏi cằm, chưn đánh nhịp dỡ lên bỏ
xuống say sưa ngắm nghía tác phẩm của mình,
ngoặt ngoẻo cười, đứa kéo khăn tang chùi
nước mũi, đứa cỡi ra quấn choàng quanh
cổ. Đứa lớn chạy xuống hốc đá,
giở tấm vải bạt lôi ra một bao nhựa có in
chữ ‘hàng cứu trợ’. Nó lắm le lắm lét nhìn
về phía người chị rồi vụt ôm bao nhựa
chạy lẹ lên gò cát. Chúng từ từ moi ra nào là
nước tương, dầu ăn, xà bông, bột
giặt, giấy vệ sinh xếp lớp qua một bên.
Cả hai lột nón lưỡi trai lật ngửa.
Đứa lớn bẻ đôi gói mì, nhai qua loa rồi
thồn ngốn hay nuốt trọng. Đứa nhỏ
giành giựt thêm phần, bị xô té lăn trên cát. Khóc
ngất.
Cô con gái bỏ đôi dép
lào chạy chưn trần lên gò cát. Cô bạt tai đứa
lớn, dồn hàng cứu trợ vô lại cái bao nhựa.
Nó dẫy nẩy khóc thét lên. Đứa nhỏ cũng khóc
theo.
Gió thổi nắng lên cao,
gắt dần. Biển trở chiều lên sóng. Cô gái mang bao
về khe đá, dời tấm bạt sít lên, giũ cát
phủ lại mớ đồ vụn vặt. Cô rút bó nhang
cúi người bật lửa. Áo pull đỏ vén lên eo ong
da trơn bóng mồ hôi, săn chắc vẽ nét kịch
cợm, quê mùa của một cô gái vùng biển.
Hai đứa nhỏ quay
lại vuốt láng pho tượng cát. Đứa nhỏ
bươi tìm những cọng mì vụn còn sót lại trong
lòng nón. Nó dán tầm nhìn thèm thuồng, tiếc nuối theo
người chị. Đứa lớn đắp thêm cát
lên pho tượng, bẻ gập chưn nhang đâm
thẳng về hướng nhà trọ, vỗ tay
cười ngất.
Tôi mở cửa hông ngó
sang phòng đối diện. Té ra lão đầu hói ở phía
bên kia. Ông chống tay lên cửa sổ, vẫy chào.
Tiếng nhạc Rock loáng thoáng, lựt giựt. Cửa
sổ ở đây không có chắn song. Vải màn phủ
kín, có thể vén ngang để thò tay khép cửa kiếng
lại, bật máy lạnh. Mắt ông hơi híp, đánh vòng
gờ thịt vung lên làm thành bờ bao dưới mi. Ông
mang kính lão, lướng nhướng nhìn tôi nửa tròng
như gã tài phán đếm tiền trong sòng bạc. Ông mình
trần, quấn cái khăn tắm dày quanh cổ. Mặt
ửng đỏ như vừa nốc ly rượu
mạnh.
Ăn sáng xong, tôi ra bãi
tắm. Phải rời chỗ trọ đi một quãng
đường khá xa mới tới bãi cát phẳng, không
vướng đá ngầm. Vừa ra ngõ bên hông nhà, tôi nghe
tiếng xe gắn máy đậu lại trên đường.
Một tay xe ôm chỏi chân, khóa cổ lững thững
đi xuống bãi biển. Thân hình vạm vỡ. Râu mép
đen rậm. Cái thẹo vắt xéo trên má. Áo ngắn
bỏ hở nút trên, kéo lệch vai loáng thoáng hai chữ ‘HẬN
ĐỜI’ xâm màu xanh trước ngực. Tướng
đi hai hàng, có vẻ sẵn sàng đấm thẳng vô
mặt ai đứng cản đường chận
lối.
Đi ngang tôi, hắn
nhếch miệng cười, gật đầu chào như
quen nhau từ trước. Hắn tới thẳng cô gái,
kéo tay đứng ra xa, thì thầm có vẻ bí mật. Cô gái đi
mau tới hốc đá moi ra cái gương soi mặt tròn
nhỏ chạy viền màu xanh, tháo vòng khăn tang, chải
tóc lại. Cô quét đôi dép lào lệt bệt trên cát đi
theo gã xe ôm. Đôi dép không có quai hậu nên khó nhấc chưn
lên khi bước qua mấy đụn cát khô lún. Thoáng nhìn
tôi, cô bẽn lẽn cúi đầu. Gương mặt không
son phấn. Chưn mày nguyên nét tự nhiên. Đôi mắt
tròn sáng đến ngây thơ. Gã xe ôm đi chậm lại, ngó
tôi hơi lâu như muốn mở lời, nhưng thôi,
đi tiếp lên mặt đường. Hắn nổ máy
xe, chở cô gái phóng mau như ma đuổi.
Tôi đi vòng xuống bãi
biển. Nếu lên lộ đi thẳng sẽ gần
hơn. Người đàn bà gác đầu lên cái bọc
vải màu đất sét, che nón lá trước ngực,
để lộ những ngấn cổ đầy
hờm. Không biết chị còn thức hay đã ngủ. Tay
vẫn nắm hờ cây nhang găm chưn xuống cát. Tàn
tro rụng kéo theo đóm lửa nhỏ rớt lên da
thịt nhưng không thấy chị nhúc nhích. Thủy
triều bắt đầu lên. Gió biển lùa những cơn
sóng nhỏ ngoài khơi lên cao lần, đập tung vô vách
đá, bọt vỡ tan tành. Cứ như thế và thật
đều.
Hai đứa nhóc trở
xuống khe đá mở gói mì còn lại, lật ngửa nón
bẻ đôi, tỏ vẻ thoải mái, không cần
cảnh giác cũng không gây gổ.
Bãi biển vắng khách,
còn đọng lại những thanh củi cháy dở dang,
dấu tích của những cuộc vui thâu đêm vừa
mới dứt. Trên mỏm đá, ven bìa rừng dễ
thấy những cặp tình nhân quấn vai hôn nhau mặn
nồng. Ngày hôm qua, nơi đây là vùng trời của
hạnh phúc và cũng là của tang thương, cận
kề, chồng lấn nhưng tách biệt nhau
hết sức. Sóng biển nghe như là câu kinh cầu siêu
được lập lại nhiều lần mà cũng là
bản nhạc tình thiên nhiên ban tặng cho những
người đang yêu nhau, những đôi tay hăm hở
vói bắt bao ước mơ trước mặt, thoát
tục và tuyệt đẹp.
Đến bãi tắm, tôi
gặp lại ông tây đầu hói. Ông kéo ghế bố
lại nằm cạnh tôi, mắt ghim theo vài cô gái mặc
quần áo tắm đang nô đùa trên cát rồi mỉm
cười mãn nhãn. Tôi kêu thêm bia ướp lạnh. Câu
chuyện dần dà trở nên gần gũi và thân thiện
hơn. Ông khen các cô gái Việt Nam đẹp, vóc dáng thon
thả, ít bị béo phì, không mấy ai dư mỡ
đẫy đà coi nặng nề quá khổ.
‘Này anh bạn trẻ. Anh
biết không? Nhìn mấy cái tàu neo đậu ngoài khơi tôi
nhớ lại hồi tôi còn làm thủy thủ.
Thường thì sáu tháng, đôi khi cả năm mới
về nhà được một lần. Tàu tôi chở hàng
đi nhiều nước. Cuộc đời tôi gắn
liền với biển cả và giông bão. Nhiều lần
sém bán mạng vì going bão. Trong sóng gió, anh mới thấy con
người quá nhỏ bé trước thiên nhiên. Con tàu
mới ghé Ba Lan sửa chữa
toàn bộ hơn một tháng.
Vậy mà cơn bão đánh tróc hết lớp vỏ sơn,
chỉ còn lớp sơn chống sét nhìn đỏ lòm
như con tôm luộc. Những cuộc hải hành xa, anh
biết không, trên tàu quí nhứt là rau tươi và thèm
nhứt là gái. Có lênh đênh lâu ngày giữa biển, anh
mới cảm nhận biển là một kích thích tố
kỳ lạ. Nó làm cho con người động cỡn
phát điên lên. Buồng nào cũng như buồng nào
đều dán hình mấy cô gái khỏa thân. Tức
cười, một hôm tôi trở vào buồng đôi chung
với một thằng bạn. Nó ôm xiết cô người
mẫu bằng cao su hôn hít tơi bời. Tóc cô gái màu
hạt dẻ loả xoả trên gương mặt lim dim
đờ đẫn. Nó thì thầm, rên rỉ cho tới ca
trực mới thảy hình nhân qua cho tôi mượn.’
Ông ực chai bia rồi
tiếp tục kể những chuyện tục tĩu
của cuộc đời thủy thủ. Tôi tư lự ngó
ra phía mấy cái tàu đang neo đậu ngoài khơi, ừ
hữ cho có chừng nghĩ lang mang tới những con tàu
nhổ neo tấp lại bến bờ, những con tàu
bắt đầu tiếp tục cuộc hành trình, những
con tàu bị nhận chìm giữa đại dương bao
la. Tất cả có đó rồi mất đó.
Lúc trở về phòng
trọ, tôi ngạc nhiên thấy chị đàn bà nằm trên
ghế bố che tản dù rộng màu sắc sặc
sỡ. Cô gái trải tấm bạt dày hoa văn loè
loẹt, bày biện bánh mì, thịt nguội và vài lon
nước ngọt ngâm trong sô đá. Chị ăn cầm
chừng, ngậm miệng thật lâu, không nuốt nổi.
Trên tay cây nhang mới thắp. Gió riu ríu hốt tàn tro bay
đi, có thể cùng với lời mấp máy van nài,
cuốn vào không gian vô tận, không đáp lại một
niềm tin cho dù rất mong manh.
Hai đứa nhỏ
ngồi xếp bằng, nhịp đùi khoái trá, ngốn
từng búng thức ăn đã khẩu. Cô gái xõa tóc,
nằm co người trên mí tấm vải bạt, phờ
phạc nhìn ra biển khơi.
Trời chạng vạng.
Mây giăng sợi màu máu tươi, tuồng như cây nhang
đương cháy được mồi lửa từ
đó đem về. Đèn tàu mỗi lúc một rõ lần,
phơi bày sự sống thu hẹp nơi đó, giữa
biển trời vô tận. Có thể họ đang giành nhau
mớ rau tươi như hai đứa nhỏ xô
đẩy nhau để lượm lên những cọng mì
khô còn sót lại. Có thể họ đang chuyền tay nhau
hình nộm một mỹ nhân tóc rối màu hạt dẻ.
Sự sống đang cuồng nhiệt gom tụ nơi
đó. Những cuộc đời phiêu bạt vẫn còn
sống trên mặt biển xanh thoáng chốc rũ màu u
tối.
Tôi mở cánh cửa
sổ bên hông đón gió biển tràn vào. Bỗng gã xe ôm lù lù
xuất hiện trên mặt lộ. Hắn dựng xe khoá
cổ xăm xăm đi vào ngõ. Tay đánh đằng xa
dũng mãnh. Áo banh nút ngực đầy vẻ du côn.
Hắn sáp lại kéo tay cô gái bước giạt ra khỏi
tấm bạt, to nhỏ. Không thấy cô gái trở lại
soi gương, chỉ thấy hai tay cô ta phủi phủi
lên mông cho sạch cát, nối bước theo hắn. Chưn
mang dép có quai hậu khiến dáng đi gọn gàng hơn tuy
rằng có hơi tất tả. Cây nhang lụi tàn lần
trên tay người mẹ thờ ơ bất động.
Hai đứa nhỏ khui nước, uống sặc
ướt áo không nhìn theo người chị.
Lên tới bờ lộ,
hắn không nổ máy xe, kéo cô gái đi vòng qua ngõ bên. Ông tây
đầu hói thò mặt ra ngoài, không ngó sang tôi. Ông khép
cửa kiếng. Kéo màn lại, tắt bóng nê-ông, bật
đèn màu đỏ, màu của ráng chiều tươi máu.
Tôi khép cửa, mở máy
lạnh, bật T.V xem kênh động vật hoang dã.
Một cô gái đang đi mót củi ven bìa rừng
đạp trúng đuôi con rắn chuông. Nó ngóc đầu
cuộn mình thật nhanh cắn trúng chưn cô gái.
Người cha ngồi chờ quá lâu không thấy con mình
trở về. Ông hơ hãi chạy vào rừng tìm con.
Tới nơi thì đã quá muộn. Ông ôm xác con gục
đầu khóc nức nở.
Tôi mở tủ lạnh
khui chai rượu ngoại uống say hồi nào không hay,
chúi đầu lên giường ngủ một giấc
thật sâu.
Gần sáng tôi mơ
thấy bầy gấu trắng Bắc Cực đang ra
sức đục bằng tay trên mặt băng, khoét
được một lỗ rộng. Một con gấu
lặn sâu xuống nước vớ được con cá
lớn. Khi nó trồi lên, bầy gấu bu lại giành
giựt xé xác con cá máu bắn lên phồng phộc nhuộm
đỏ bộ lông trắng. Tỉnh dậy, tôi mới
biết mình để máy lạnh ở độ quá
thấp và chương trình động vật hoang dã
vẫn còn tiếp nối chuyển qua cảnh khác.
Tôi thay quần áo chạy
bộ vào khu rừng thưa. Ông tây đầu hói vẫn
theo lối cũ, chạy trước tôi một khoảng
cách ngắn. Khi trờ tới qua mặt, tôi quay lại
hỏi ông:
‘Tối hôm qua ông ngủ
ngon không?’
Ông búng hai ngón tay kêu thành
tiếng, cười toe miệng:
‘Tuyệt vời!’.
Tôi chơi chữ một cách vô tình:
‘Hơn cả tuyệt vời chớ!’
Tôi bỏ ông ta, chạy
bọc xuống bãi biển. Chị đàn bà thay quần áo
mới, nằm mẹp trên ghế bố, tay lại cầm
bó nhang rực lửa. Cô gái vẫn trong cái áo pull đỏ,
nằm co rút tên mí tấm bạt, kẹp tay vô đùi,
miệng hé mở, mép chảy nước bọt, mê man quên
trời quên đất. Hai đứa nhỏ bày ra buổi
ăn sáng, nhai nuốt chậm chậm, thanh bình.
Tôi vừa nhận
được điện thoại, vội quay trở
lại chuẩn bị trả phòng đi lấy xe lái
về Sài Gòn. Vừa ra ngoài ngõ, tôi chạm mặt ngay gã xe
ôm. Hắn ở trần, chạy sồng sộc ra bãi
biển. Tôi đứng lại ngạc nhiên ngó theo. Hắn
cuống quít nhảy dựng lên, đập hai tay vào
đùi, gồng gân cổ thét lớn:
‘Chuyến tàu vớt xác
cuối cùng sắp về nớ rồi. Họ phát loa trong
ba người còn sống sót có tên cha mi. Tất cả
lẹ lên. Ra Bến Chài đi hỉ.’
Xác chị nằm trên
ghế bố bật đứng lên, vụt biến thành
một người kêu gào, tất bật đâm đầu
chạy thẳng ra lộ quên vứt bỏ cái khăn tang.
Gã xe ôm dẫn cô gái và hai đứa nhóc đuổi theo sau.
Hắn trờ tới vung tay đẩy tôi xiểng
niểng ngã giạt vào lề, mặc dù lối đi còn
rộng thênh thang. Tôi nhìn vào ngực hắn. Bên dưới
chữ ‘HẬN ĐỜI’ còn xăm thêm hình trái tim màu
hồng.
Tôi lớ ngớ
gượng đứng lên ngó vói theo. Thì ra dưới
đáy căm hờn cuộc đời đen thẵm,
hắn vẫn còn đọng lại một tấm lòng son
đỏ, một tình người, không sao tẩy xóa
được.
HaiNgườiBạn
(Sàigòn-Sàigòn 05-2006)