Hồ Hữu
Tường
và “Người Mỹ
ưu tư”
Nguyễn
Mạnh Trinh
Viết về Hồ Hữu Tường,
có lẽ một bài không đủ. Bởi có quá nhiều chi
tiết về chân dung con người ấy. Nguyên cuộc
đời của ông, cũng là một đề tài.
Những ngày tù tội, từ khám tối của thực dân
Pháp , đến khám tử h́nh của chế độ Ngô
Đ́nh Diệm rồi khám Chí Ḥa của Cộng sản và
chết trong tù ngục đỏ. Thời gian bị
cầm giữ với ông lại là những ngày để
suy tư và tâm thức luôn bay bổng vượt qua
những rào cản để tới những viễn
kiến cho những phương trời rộng mở.
Rồi ông là một học giả, một chính trị gia,
một nhà văn, và cũng là người theo Cộng
sản Đệ Tứ rồi rời bỏ, đi làm cố
vấn cho Bảy Viễn nên bị chế độ Ngô
Đ́nh Diệm kết án tử h́nh, rồi lập thuyết,
t́m một “minh đạo“ cho văn hóa Việt Nam. Sang
thời kỳ đệ nhị của chính thể VNCH, ông
trở thành dân biểu, và viết “Người Mỹ
ưu tư”, gửi thư cho John Steinbeck,
người đoạt giải Nobel văn chương và
hậu thuẫn cho sự can thiệp quân sự của Hoa
Kỳ vào Việt Nam.
Với tôi, tôi đă đọc truyện
Hồ Hữu Tường từ khi bắt đầu vào
trung học khi t́m thấy sách của ông ở những
tiệm cho mướn sách. Tôi đọc truyện kiếm
hiệp song song với đọc Hồ Hữu
Tường. Tôi đọc bộ sách “Gái Nước Nam làm
ǵ?” với Thu Hương, Chị Tập, cũng như
đọc bộ “Ngàn Năm Một thuở“ với Phi
Lạc Sang tàu, Phi Lạc bỡn Nga, Phi Lạc náo Hoa
Kỳ. Những nhân vật như thằng mơ Cổ
Nhuế, thằng mơ Phù Ninh, đă làm cho tôi hồi đó chỉ
thấy được cái nét châm biếm, như một
chuyện tiếu lâm mà không để ư đến những
điều sâu xa hơn từ cách thế trào lộng.
Với một đứa bé hơn mười tuổi, đọc
để mà đọc nhưng đă vô t́nh tạo một
tâm thức trong trí óc non nớt của tôi lúc ấy. Tôi
đọc Thu Hương, Chị Tập, để
biết những người kháng chiến chống Pháp
thời đó ra sao và có một chút ngưỡng mộ
với những anh thư ấy.
Nhân vật chính của bộ truyện này
là hai người phụ nữ tiêu biểu cho hai thành
phần trong xă hội cùng tham gia trong cuộc đấu
tranh chống Pháp. Thu Hương thuộc thành phần trí
thức tiểu tư sản sống ở thành thị
trong khi Tập thuộc thành phần lao động ít
học.Thu Hương là nữ sinh viên trường Y Khoa Hà
Nội, đảng viên của một đảng cách
mạng bí mật, là một cô gái kiên cường có bản
lănh , đă thi hành những công tác nguy hiểm như tổ
chức cướp sân khấu để tuyên truyền, ám
sát bọn chó săn cũng như viên chức Pháp giửa
thành phố… C̣n chị Tập là một người
thuộc giới cùng đinh, bị cha mẹ bán lấy tiền,
trải qua nhiều nỗi khổ đau, bị tù tội,
đầy ải sống chung với những người
cách mạng và cả những tên đầu trộm đuôi
cướp. Khi được tha khỏi trại giam,
Tập trở thành một đảng viên ṇng cốt tham
gia những việc như làm thổ phỉ , buôn lậu ,
tổ chức cướp vũ khí của quân Nhật, xây
dựng căn cứ địa để đánh Pháp. Bộ truyện này có nhiều diễn
tiến mạnh, tạo được những h́nh
ảnh của những người phụ nữ, không
kể lao động hay trí thức, hết ḿnh hy sinh cho
đất nướcà
C̣n ở bộ “Ngàn Năm Một Thuở”,
tôi t́m thấy những nét trào phúng từ nhân vật Phi
Lạc. Một người đậm nét của xă hội
b́nh dân Việt Nam, dốt nát nhưng lại hay khoe khoang
chữ nghĩa,, rất tự cao tự đại
nhưng lại xun xoe nịnh hót những người có
quyền thế để thủ lợi, cũng như
đầy đủ những cá tính tiểu sảo
vặt. Những cá tính thời đại này không phải
chỉ có tiêng ở nhân vật Phi Lạc mà c̣n thấy nhan
nhản những con người như thế ở chung
quanh trong xă hội. Từ thằng mơ đến ông tiên
chỉ, rồi đến các nhà bác học, những vị
anh hùng,à tất cả từ đời trước
đến đời sau, như trong một tấn
tuồng bi hài mà ở đó sự có lư và vô lư như bàn tay
lúc ngược lúc úp, thay đổi dễ dàng như trong
một hài kịch có khi bi thảm,có lúc nực cườià
Trong Phi Lạc Sang Tàu, câu chuyện về
nguồn cội của nhân vật bắt đầu cho
một tấn tuồng ảo hóa. Vai chính là thằng mơ làng
Phù Ninh, vô học nhưng đầy khóe lường
gạt lại mồm mép giả danh là hậu duệ
họ Hồ của tông tộc Hồ Thơm Nguyễn
Huệ. Lại có một tên lừa bịp khác là thằng
mơ làng Cổ Nhuế, muốn phá đám tên mơ làng Phù Ninh nên
bán đứt cho một vị sư từ Tàu qua tên là
sư Hồng Hạc. Oạng này là một vị chân tu có
sứ mạng là qua Việt Nam t́m đến “thảo
lư” t́m kiếm một vị vạn đại quân
sư như Khổng minh đời Tam Quốc xưa
để thành một thánh sư đời nay để
trong mưu vọng phục quốc phản Thanh phục Minh…
Những nhân vật này được xếp đặt
trong những cục diện, những t́nh thế tṛng tréo,
viết theo kiểu truyện Tàu với những hồi,
với những chương nối tiếp nhau. Truyện
thâm ư bài xích cái tinh thần vọng ngoại và cái tập
tục ảnh hưởng văn hóa Trung Quốc. Từ chữ
nghĩa, tới tên địa danh , tên nhân vật ,..
đều là những biểu tượng có hai nghĩa, có
hàm ư mỉa mai, và ở trong những điều kiện
ràng buộc với nhau như trong một bố cục liên
hệ. Những câu hỏi liên tiếp nhau. Tại sao sư
Hồng Hạc lại đi kiếm thánh sư ở
phương Nam? Tại sao lại đến làng Phù Ninh?
Tại sao lại liên lạc với mơ làng cổ Nhuế?
Tác giả đă nối các chi tiết với nhau. Sư
Hồng hạc qua Việt Nam v́ sấm truyền của
Minh Thái Tổ để lại và đến làng Phù Ninh
bởi v́ làng này là nơi sinh trưởng của công chúa
Ngọc Hân th́ chắc là phải có hậu duệ của
Hồ Thơm Nguyễn Huệ. Và liên hệ với làng
Cổ Nhuế bởi v́ làng này nổi tiếng là buôn phân
người nhưng đồng thời cũng là làng có
nhiều nhân tài và nhiều người đỗ
đạt nhất. những chi tiết ấy trộn
lẫn với nhau, rối nùi trong cái mê đồ
để khiến người đọc nghĩ
đến những tṛ đành hanh của con tạo,
của những bất ngờ, những cái duyên có khi t́nh
cờ có khi là hậu quả của nhửng tṛ đùa
của cuộc đời. Trong đó , cái hóm hỉnh
của truyện Trạng Quỳnh, cùng cái chửi
đời châm biếm của Ba Giai, Tú Xuất, làm nổi
bật lên chủ đích của tác giả. Hầu như
mọi giá trị đều bị đảo lộn,
những câu khoác lác , những tṛ lừa bịp lại có
ảnh hưởng rộng lớn, và bao nhiêu người
tài giỏi trên đời này nhiều khi lại thua mưu
kém trí những tên vô học bởi những tṛ tiểu
sảo tầm thường . Những lư thuyết nhiều
khi trống rỗng và các danh nhân nhiều khi chỉ là cái
bóng mờ nhạtà.Đọc tới đoạn thằng mơ,
thuộc giai cấp mạt hạng trong xă hội mà lại
luận đàm thuyết lư, nói chuyện tế thế an dân
với những Khổng Minh , những Hồ Thích, có
phải là một hài kịch được dàn dựng
để trong đó gờn gợn những ư tưởng
phản kháng xă hội và xét lại tất cả những
ǵ được gọi là khuôn vàng thước ngọc
của xă hội.
Lớn lên một chút, tôi đọc “
Tương lai văn hóa Việt Nam”, một tác phẩm mà
tôi nghĩ là những suy tư khởi đầu của
ông để từ văn hóa bước sang những
phạm vi khác như chính trị , tôn giáo , xă hội..
để thành một người lập thuyết.
Hồi nhỏ th́ không ảnh hưởng lắm nhưng
bây giờ đọc lại, tôi thấy có những suy
nghĩ tới bây giờ vẫn c̣n giá trị. Trước
hết , đây là những tâm huyết của một
người muốn nói những điều mà biết
rằng sẽ có ít âm vọng nếu không nói là tiếng kêu
trong sa mạc.
“Tôi muốn cất tiếng mà kêu to. Kêu
thật to để ai nấy cùng nghe. Tôi muốn có một
giọng tha thiết. Thực tha thiết để ai
nấy cùng cảm. Tôi muốn có những luận
điệu đanh thép. Thực đanh thép để ai
nấy cùng tin. Nghe, cảm, tinàđể cùng tôi đem
một cái vinh quang chưa hề có trên quả địa
cầu về cho dân tộc ta, dân tộc Việt..”.
Câu văn biền ngẫu, ư hướng
tha thiết, tác giả Hồ Hữu Tường c̣n
muốn vạch ra một con đường văn hóa,
thoát khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc và Tây
phương. Theo ông , “ Văn trong nghĩa cầu nguyên
của nó là đẹp đẽ, là hiền lành, trái
với vơ là hung bạo. Hóa trong nghĩa cầu nguyên của
nó là thay đổi. Hai chữ đó mà ghép lại th́ tôi cho
rằng đó là cái ǵ làm cho người ngày càng cao quư
hơn, đẹp đẽ hơn, làm cho người
(hạ tiện, xấu xa) hóa ra Người( cao quư,
đẹp đẽ)…”
Oạng cho rằng mọi ư thức
hệ chỉ có tác dụng trong một thời điểm
mà thôi trong ư nghĩa tích cực của nó. Nhưng khi không
c̣n thích hợp với cuộc sống th́ nếu không
bị triệt tiêu đi mà c̣n tồn tại sẽ thành
những chướng ngại vật chống cản
lại chiều hướng phát triển và ở trong
một ư nghĩa tiêu cực sẽ thành một hiểm
họa cho nhân loại. Như vậy , chúng ta phải xây
đắp một nền văn hóa dân tộc, luôn luôn thay
đổi theo chiều hướng phát triển của
cuộc nhân sinh và thoát ra được sự kềm hăm và
chi phối của các ư thức hệ lỗi thời. Con
đường ấy, không bị chi phối bởi Đông
hay Tây phương, nhưng kết nạp và thu liễm
những tinh túy của người để biến thành
của ḿnh. Con đường ấy mệnh danh là con
đường văn hóa, và nâng cao tŕnh độ và vị
thế của con người.
Tác giả c̣n cho rằng tây phương
chưa có văn hóa mà chỉ có quái hóa. Quaí hóa ấy có
thể tạo thành ở h́nh thức văn chương,
nghệ thuật, triết học, khoa học ... nhưng ở nội dung th́ chỉ là
những phương tiện để đi chinh phục.
“Chính quái hóa này đă biến đổi những tư
tưởng đẹp đẽnhư “tự do, b́nh
đẳng, bác ái, thành phương tiện, thành khí
giới để chinh phục. Quái hóa đă xui khoa học
chế ra đại bác, chiến xa, tàu chiến, phi cơ,
hơi ngạt, vi trùng, bom nguyên tử để giết
người, để chinh phục kẻ yếu,
để đè nén áp bức chúng ta..”
Và ông kết luận: ”Văn hóa làm cho con người trở nên
Người. Quái hóa biến văn chương, nghệ
thuật, triết học, khoa học thành phương
tiện. Bởi nó không theo con đường nhân bản.
C̣n mượn Đạo học của Đông phương ư?
Nhưng ở Đông phương chỉ có thuật tu dưỡng,
chớ đă có văn hóa bao giờ?”
Cái độc đáo và cũng là
đầu đề tranh căi khi ông cho rằng cả Đông
lẫn Tây phương không có văn hóa. Ông tạo ra con
người có khuynh hướng “mở” biết thay
đổi để có một tiến tŕnh nhân bản
đến chân thiện my, văn
hóa luôn ở trong trạng thái động, là một thái
độ, một phong cách luôn luôn suy tưởng kiếm
t́m.
Cuộc đời văn học của
Hồ Hữu Tường có nhiều giai đoạn sáng
tác khác nhau. Mới đầu, ông chịu ảnh
hưởng của chủ nghĩa Mác Lênin theo khuynh
hướng đệ tứ và thời gian này ông coi như
là những năm tháng ô nhục của thời gian lầm
đường lạc lối. Ông không để lại
một chút ǵ dấu vết lưu lại bởi v́ ông
chối bỏ lối lập luận kiểu duy vật
biện chứng.Saukhi từ bỏ chủ nghĩa Cộng
sản, ông bị Pháp bắt giam đầy đi Côn
Đảo lần thứ nhất và ông suy nghĩ đến
một hệ thống tư tưởng mới
độc lập với các hệ tư tưởng
ngoại lai như Pháp, Tàu, Nga ,Mỹ,… mà ông gọi là
chủ nghĩa dân tộc. Rồi tiếp theo là thời
kỳ ông nghiên cứu để viết lên những suy
tư mới về xă hôi , kinh tế, chính trị , dân
tộc. Thời kỳ này ông viết Tương Lai Văn
Hóa Việt Nam.Ông có cách nghiên cứu t́m ṭi của một
học giả và sự luôn luôn khao khát với cái mới
đă thúc đẩy ông trong biệc thiết lập
một hệ tư tưởng riêng biệt của dân
tộc.
Sau khi bị chế độ Ngô Đ́nh
Diệm kết án tử h́nh và đầy đi Côn Đảo
lần thứ ba, ông viết rất nhiều và sau này in
lại như Kế Thế , Hồn Bướm Mơ Hoa,
Thuốc Trường Sanh , Trầm Tư của Một Tên
Tội Tử H́nhà
Sau năm 1963 , ông tiếp tục sáng tác
với những tiểu thuyết như Chuyện con
thằn lằn chọn nghiệp, Thằng Thuộc con nhà
nông,... và Hồi kư 41 năm làm báo.
Có một tác phẩm khá đặc
biệt là Người Mỹ Ưu Tư, một cuốn
sách được in với ấn bản viết bằng
tay của tác giả.Mới đầu được in
hàng ngày trên nhật báo Sống và sau có một phong trào xin
chữ kư giới thiệu để đề cử vào
giải Nobel văn chương. Theo bác sĩ Trần
Ngươn Phiêu là người khơiƯ xướng công
việc này th́ đă có tới hơn mười ngàn chữ
kư để đề cử.Ông viết về một
đề tài lúc đó tới giờ hơn bốn chục
năm mà vẫn c̣n chất sống động của
thời thế. Vấn đề con lai mà về sau này chính
quyềnMỹ đă phải giải quyết để có
hàng chục ngàn con lai được định cư
ở Hoa Kỳ nơi quê nội của họ.
Trong 5 bức thư gửi cho John Steinbeck,
giải Nobel văn chương, coi như lời nói
đầu của bộ truyện, Hồ Hữu
Tường đă viết:
“Ở xứ tôi những nhà văn không tên
tuổi thường dùng một cái thuật để
tiến thân như sau đây hễ thấy một áng
văn chương được nhiều người
hoan nghinh th́ họ bèn viết nối theo áng văn
chương nọ, với đầy đủ những
nhân vật của áng nọ, và nếu cần th́ có
những con, những cháu thêm vào. Thuật ấy gọi là
cái thuật viết “hậu”. Trên văn đàn quốc
tế tôi không có tên tuổiTôi bèn dùng cái thuật viết “hậu”
ấy mà tháp tác phẩm của tôi vào tiểu thuyết
của Graham Greene, mà gá thân một chút xíu ǵ của những
vấn đề của tôi, nhưng vẫn để cho
độc giả nào đă đọc The Quiet American
cũng bị cám dỗ bởi cái nhan đề “hậu”
The Unquiet American.
Tuy nhiên nhân vật chánh của sáng tác
của tôi phải là Pyle, phải là Phượng (hay phải là con của họ nếu
cần), phải là tất cả những nhân vật đă
sống trong tiểu thuyết của Graham Greene. Có ǵ hay
bằng điển h́nh một nhân vật Amerasien bằng
một đứa con chung của Pyle và Phượng?
Đứa con ấy, tôi đặt tên cho là Loan, một
đứa con gái năm ấy được mười
lăm tuổi!”
Với cách nói và diễn tả của
Hồ Hữu Tường, ḷng ṿng, thường
xử dụng ngôn ngữ gián tiếp, những câu
chuyện kể trở thành những chuyện ngụ ngôn
nhiều ẩn ư. Oạng mượn những chuyện
đời xưa tới đời nay, từ chuyện
dương gian đến chuyện âm phủ, để
thành những nối tiếp của những suy tư
nhiều khi không liên hệ với nhau nhưng lại là
những gợi ư để khơi mở sang những
ẩn dụ, những h́nh tượng khác..
Ông viết cho Steinbeck:
“Người phương Tây của ông ít
khi bận rộn về những suy tư, tôi không dám nói là
siêu h́nh mà tôi xin nói là “ngoại
h́nh” như vậy. Người Việt chúng tôi, mấy
ngh́n năm trước ở vào vùng ảnh hưởng
của Aăn Độ trước khi bị ảnh hưởng
của Trung Hoa từ miền Bắc tràn xuống. Nên chi tâm
tư của chúng tôi ngày nay không ít th́ nhiều phảng
phấtnhưng nét ngoại h́nh như vậy.Mà những nét
ấycoi chẳng ra sao lại cứ ám ảnh chúng tôi măi.
Pyle chỉ là một oan hồn phiêu
bạt, làm sao mà sống được một đoạn
lịch sử vô cùng sôi động của đất
nước chúng tôi. Để rồi chứng kiến sự
nổi loạn của Phượng và Loan và để
bưng chén mật tương thân mà uống khi chứng
kiến Loan xuống tóc mà làm một ni cô, một ni cô mang
một bào thai Amerasian mà chính nàng cũng là một Ameriasian
nữa.
Thế giới ngày nay là một thế
giới “ bốn biển một nhà , năm châu một
chợ”. Sự lai chủng tộc là một sự hiển
nhiên, không sao tránh được. Cũng như rất
hiển nhiên là chúng ta đang sống trong thời nguyên
tử.
Tinh lưc nguyên tử mà ta cho nổ th́ nó
tàn sát biết bao nhiêu người? Tinh lực nguyên tử
mà ta áp dụng để phụng sự ḥa b́nh th́ kết
quả tốt đẹp là bao? Sự lai chủng tộc
mà ta cho nổ th́ nó gây ra bao nhiêu rắc rối cho nhân
loại? Sự lai chủng tộc đă cho nổ rồi
mà ta lại thêm nuôi các đương sự bằng
những “ chùm nho uất hận” th́ ta có thể đo
lường nổi sự tai hại của nó chăng?..
Tôi nói rằng Pyle là người Hoa Kỳ
ưu tư. Mà chính tôi cũng là người ư tư. Và
tôi muốn rằng sự ưu tư của tôi
được truyền nhiễm đến ông,
đến tất cả những người Hoa Kỳ là
“bên nội“ của đám Amerisian này . Vấn đề
Amerisain là một vấn đề quốc tế của
thời’ bốn biển một nhà , năm châu một
chợ” Tôi cảm thấy rằng đem những “chùm nho
uất hận” mà giải quyết vấn đề này
chỉ đem thêm hận thù mà chồng chất lên bất
công. V́ lẽ đó mà tôi kính tặng loạt thơ thay
lời tựa này cho tác giả của “ Chùm Nho Uất
Hận”.
Tiểu thuyết “Người Mỹ
ưu tư” quả là “hậu” The Quiet American, tiểu
thuyết của Graham Greene, cũng với những nhân
vật ấy. Và, Fowler, nhân vật kư giả người
Anh lại đóng vai người kể truyện. Thêm
một nhân vật , là Loan, đứa con lai của Pyle
(người Mỹ bị giết chết trong The Quiet
American) và Phượng. Câu chuyện bắt đầu
như một truyện ma quái. Fowler gặp hồn ma
của Vigot, một viên chức mật thám Pháp lai
để được dẫn đến một cái
cốc hoang vắng gặp một hồn ma thông thái đă
đậu bằng tiến sĩ văn chương ở
Pháp với một luận án về Pascal. Và sau cuộc
gặp gỡ này Fowler ngủ li b́ một giấc đúng 15
ngày mới tỉnh dậy. Dù
là cơn mê gặp gỡ những người âm nhưng
anh vẫn c̣n giữ được hộp trà có bốn
h́nh tiên nữ với 4 câu htơ chữ hán bắt
đầu bằng bốn tiết: Thanh minh, Tiểu
thử, Hàn lộ, Tiểu hàn. Sự việc quái dị
ấy và những câu chuyện luận đàm thế
sự, triết lư cuộc sống đă gieo vào đầu
óc chai sạn của Fowler những ư nghĩ siêu h́nh của phương
Đông. C̣n Vigot, th́ bị chết đuối ở Vũng Tàu
, chỉ 5 phút sau khi từ trần đă dẫn Fowler
đến cái cốc hoang vắng như đă kể ở
trên. Một sự kiện quái dị khác là khi Vigot sống
lại th́ bị linh hồn Pyle nhập vào. Thành ra Pyle là
Vigot và ngược lại Vigot là Pyle, một mà hai , hai mà
một. Pyle và Loan , thành một cặp vợ chồng và
sống ở Việt nam, trôi nổi theo thời sự
thăng trầm đầy biến cố ở đây. Pyle
thực ra là cha ruột của Loan, một mối t́nh
loạn luân kỳ lạ v́ Phượng dù nhận lời
làm vợ Fowler nhưng lại có con với Pyle. Và , tác
gỉa kết cuộc: Loan
cắt tóc coi như đi tu nhưng trong bụng lại
mang giọt máu của Pyle.
Tiểu thuyết của Hồ Hữu
Tường rất đặc biệt kiểu.. Hồ
Hữu Tường. Luôn luôn trong cốt truyện hoặc
trong những câu đối thoại ông cố t́nh mang vào
những kiến thức để tạo ra những
gợi ư khác nhiều khi không ăn nhập ǵ đến
diễn tiến câu chuyện. Nếu dùng luận lư thông
thường th́ tiểu thuyết của ông có nhiều
điều vô lư không tưởng , nhưng, đi sâu hơn
một chút , thấy được sự độc
đáo và cái cảm giác khi đọc là sẽ nhiều
bỡ ngỡ với lối kết cấu bừa bộn
những suy tưởng và bị dẫn đi trên những
con đường mà trong vô lư thấy sự hữu lư…
Tromh bài phỏmg vấn của Nguyễn
Ngu Ư, Hồ Hữu Tường đă nhận xét về tác
phẩm của ḿnh như sau:
“Tác phẩm mà tôi mong được
dịch ra tiếng Pháp , tiếng Anhà và xuất bản
ở Aạu Mỹ để làm bức thư cảm
ơn chung cho nhửng ai ở ngoại quốc và ở
trong nước đă kư tên để xin ân xá cho tôi. Là
bộ “ Thuốc Trường Sanh”. Tôi viết nó ở tù
Côn Đảo, tháng tư và tháng năm nặm. Đó là một
quyển khảo cứu về triết học tŕnh bày
dưới h́nh thức tiểu thuyết có tính thời
đại.Nó khảo cứu về thuyết nhân quả,
về hành động, về đức tin. Các nhà văn
Aạu Châu tả sự cô đơn của cá nhân, trong
Thuốc Trường Sanh rôi tả sự cô đơn
của tập thể, sự cô đơn của nhóm
Tuyết Lê, trong thế giới hai phe đang chống
đối nhau kịch liệt bằng máu lửa, mà không
theo một bên nào được, nên đuổi theo
mộng “ lấp cái hố của đấu tranh, của
hận thù”. Và nhân vật chánh xủa tiểu thuyết
tượng trưng này, tôi dành cho loài cọp,mà tôi thấy
hơn loài người, cọp giết người v́
bản tính tự nhiên c̣n người giết người
lắm khi v́ một cớ không đâu”
Hồ hữu Tường cũng tự
nhận xét về tác phẩm “Thằng Thuộc con nhà nông”:
“Tôi viết tự truyện Thằng
Thuộc con nhà nông ”là
để tôi t́m hiểu lại tôi, cái tôi thật ẩn náu
tận đáy ḷng, ở trong tiềm thưc 1sau này tô lên
một lớp sơn dày. Mà “Thằng
Thuộc con nhà nông” là quyển đấu của bộ “
Một kinh Nghiệm Sống”. Quyển kế sẽ là “Căm
hờn”, tả nỗi ḷng của tôi rụ kỷ ư
thức được thân phận của ḿnh, thân phận
của một con nhà nông nghèo bị đè đầu,
bị hiếp đáp, bóc lột, phải phục thù, tôi
chụp lấy cái khí giới Mác Lê. Quyển ba là “mê Ly
Đồ” người tín đồ cuồng tín
của chủ nghĩa Mác Lê là tôi đă hành động,
rồi băn khoăn để tỉnh ngộ ra sao,
đó là đại ư quyển này và, có khi như tự trách ḿnh khi làm
việc ôm đồm và thường xuyên bỏ dờ
nhiều công việc:
“Nhiều anh em ố trong đó có anh - trách nhẹ tôi hay bỏ mứa trong công
việc viết.. Bỏ dở dang những công tŕnh đă khởi
sự. Như dịch Tam Quốc Chí, th́ dịch có quyển
đầu. Viết Lịch Sử Văn Chương
Việt Nam th́ chỉ cho ra quyển một. Có biết
đâu, viết, viết văn cũng như viết báo,
đối với tôi là việc nhỏ, việc phụ.
-Thế việc lớn , việc chánh
của anh là...
-Là Sống. Khi mà cái tiểu tiết là
viết, là ǵ ǵ khác mà không hợp với đại thể
là tôi gạt qua bên…”
Thực ra khó mà định h́nh
được chân dung Hồ Hữu Tường. Ông là
một chính trị gia thất bại, ở tù nhiều
lần, và coi thời gian ở tù như thời gian
để chiêm nghiệm để suy tư. Và cuối cùng
ông chấm dứt cuộc sống ở tù ngục Cộng
Sản.Đọc những trang sách của ông , cái phong cách
độc đáo, không giống bất cứ một tác
giả nào khác và đôi khi cũng khác với cả
những điều ông viết từ trước. Tôi không
được đọc hết các tác phẩm của ông,
nhưng, tôi vẫn có cảm giác rằng ông là một
người luôn đi kiếm t́m một con
đường để thực sự Sống, không
phải cho riêng ông mà cho cả dân tộc Việt Nam
nữa.
Nguồn: http://www.nguoi-viet.com