VÀI NÉT VỀ HÒ ĐỐI ĐÁP Ở
NAM BỘ XƯA
Trần Kiều Quang
Dấu ấn sông rạch đã đi
vào tâm thức của người dân Nam bộ tự bao
đời nay, gắn bó với bà con như máu với
thịt. Đặc biệt trong văn hóa dân gian Nam bộ,
sông rạch được xem như một yếu tố
đặc trưng của văn hóa dân gian. Hò đối
đáp ở Nam bộ là một trong những loại hình
diễn xướng dân gian có gắn bó mật thiết
với môi trường sông nước.
Hò đối đáp ở Nam Bộ ngoài việc
diễn xướng trong quá trình lao động mệt
nhọc, gắn với đồng ruộng bao la, còn
gắn với những dòng sông mênh mông nước. Có
thể nói, chính môi trường sông nước ở
đây đã làm nảy sinh những câu hò, điệu hát
trên sông. Nếu như thiên nhiên chung quanh con người là
cội nguồn của những cảm xúc nghệ
thuật, thì sẽ không có gì là lạ khi ta thấy tần
số xuất hiện rất cao của hình ảnh sông
rạch, thuyền bè xuôi ngược với những
bến, những vàm, những doi, những vịnh,
những con nước lớn ròng trong sáng tác dân gian, đặc
biệt trong ca dao, trong hò đối đáp.
Hò đối đáp ở Nam Bộ cho ta nghe một
làn điệu mênh mông, gợi nhớ những cánh
đồng bát ngát, những dòng sông phẳng lặng,
dằng dặc. Người nông dân thường hát hò
để gởi gắm tâm tư, tình cảm, để
than thân trách phận và để vơi bớt nỗi
nhọc nhằn nhưng cần cù lao động, yêu
đồng ruộng và yêu cuộc sống quanh mình. Hò đã
ăn sâu vào huyết quản của người dân trên sông
rạch thuở ấy:
Chờ em cho mãn kiếp chờ
Chờ cho rau muống lên bờ
trổ bông.
Khi nghe chàng trai cất lên câu hò, cô gái liền bẻ
lại:
Rau muống trổ bông lên bờ nó
trổ
Ai biểu anh chờ mà anh kể công
ơn.
Khi cô gái cất tiếng hò:
Khế với canh một lòng chua xót
Mật với gừng một ngọt
một cay
Ra về bỏ áo lại đây
Để khuya em đắp gió tây
lạnh lùng.
Chàng trai liền đáp trả:
Có lạnh lùng lấy mùng mà đắp
Trả áo cho anh về đi học
kẻo trưa.
Chính những câu hò, điệu hát đó đã làm lay
động lòng người, giúp con người yêu mến
thiên nhiên, cảnh vật, yêu quê hương đất
nước và thêm yêu vùng đất thân thương mình
đang sống. Và cũng chính những câu giao duyên ấy
đã làm nhịp cầu tri âm nối từ trái tim
đến trái tim, tình yêu nảy nở cũng từ
đó, thật lãng mạn và nên thơ.
... Thấy em có cái gò má hồng
hồng...
Phải chi em đừng mắc
cỡ...
Đừng mắc cỡ, thì anh xin
bồng... em hôn...
Khi nghe người con trai cất câu hò như vậy,
người nữ liền hòa theo:
Chuyện vợ chồng đâu có khá
bồn chồn...
Anh thương em nên dè dặt...
Chớ để thiên hạ
đồn không hay...
Một đêm trăng thật thơ mộng trên sông
nước Nam Bộ. Cô gái lơi mái chèo cất giọng hò
rơi, chàng trai chèo ghe ngang nghe được liền
đáp lại. Hai người hò qua hò lại, chừng
cảm mến nhau, anh con trai đi thẳng vào vấn
đề hôn nhân, nhưng cô gái còn e ngại vì còn chờ
quyết định của mẹ cha:
Đầu giồng có cây duối,
Cuối giồng có cây da,
Ngã ba đường cái có dây tơ
hồng.
Con gái chưa chồng tấm lòng
hực hỡ!
Con trai chưa vợ ruột thắt
như tranh!
Ngó lên mây trắng trời xanh,
Ai ai cũng vậy ưng anh cho
rồi!
Nghe chàng trai ngỏ ý, cô gái liền trả lời:
Sông dài gió thoảng...
Em nghe mấy lời của anh than vãn,
Trong dạ em thương cảm
bớ chàng!
Phải chi em có quyền sắp
đặt giang san,
Thời nợ duyên duyên nợ...
Em cũng chẳng để cho chàng
đợi trông!
Anh con trai tiếp lời:
Gió thổi hiu hiu chín chiều ruột
thắt,
Nhìn sao bên bắc, nước mắt
chảy bên đông!
Ai xui chi cho vợ vợ với
chồng chồng,
Biết đây với đó mà ông
tơ hồng có xe?
Nghe chàng trai than vãn, cô gái liền trở giọng an
ủi, đồng thời đưa ra một số nguyên
nhân khiến cho cô không dám nhận lời chàng trai, mặc dù
“tình trong như đã mặc ngoài còn e”:
Giao ngôn chắc quá,
Em sợ má em rầy!
Câu tứ mã nan truy,
Em sợ dì em giận!
Để em về nhà thưa lại,
Chừng cha má có đành.
Thời loan phụng,
Em sẽ với bạn lành bắt tay!
Những câu hò vang mãi, truyền tải những tâm
tư, nỗi lòng của những người lao
động chân chất, hiền hòa. Giọng hò Nam Bộ
bay bổng, trải dài trên sông hòa nhịp vào mái chèo khua
nước, tạo nên một âm thanh sâu lắng, ngọt
ngào.
Ngày xưa, trên các cánh đồng vào mùa cấy,
những nam thanh nữ tú của miền thôn dã đã lao vào
công việc mệt nhọc, để giải khuây họ
cất lên những câu hò đối đáp, cũng là
để bày tỏ, trang trải nỗi lòng:
Em thấy anh ăn học
mà cũng thông, lợi
đây em hỏi mà cái khăn bàn lông mấy
đường...
Em ơi, cái khăn bàn lông
đây anh đội cũng thường, bây giờ nó
cũ mà mấy đường anh cũng quên.
Hoặc một chiếc xuồng câu đang buông trôi
trên dòng nước, cảnh sắc thanh bình, dòng sông yên
ả, anh thanh niên trong bộ bà ba bạc màu cao hứng ngâm
ngợi vài câu:
Bớ chiếc ghe sau chèo mau anh
đợi.
Kẻo giông khói đèn bờ bụi
tối tăm.
Tiếng hò ngân vang trên dòng sông mênh mông nước, nghe
sao êm ái, ngọt ngào, lại một chiếc ghe của cô
gái chở hàng bông đi chợ từ xa chèo đến, nghe
được câu hò của anh thanh niên, cô cũng liền
cao hứng đáp lại:
Bờ bụi tối tăm, anh quơ
nhằm cái tộ bể
Cưới vợ có chửa về
thổi lửa queo râu.
* * *
Hò đối đáp ở Nam Bộ là một nét sinh
hoạt văn hóa tinh thần không thể thiếu của
người dân nơi đây. Hình thức diễn
xướng dân gian này không những chỉ nhằm bộc
lộ nỗi lòng mình với quê hương đất
nước mà còn nhằm làm giảm bớt những gánh
nặng nhọc nhằn trong cuộc sống lao
động để mưu sinh, đồng thời nó
cũng là cầu nối cho những đôi lứa yêu nhau,
cùng nhau tạc dạ ghi lòng, mong có một ngày được
gá nghĩa trăm năm.
6/2009
Trần Kiều Quang
Nguồn: http://www.baocantho.com.vn/