Hồ Trường An
Tiếng
dội
Ghé hỏi nhà sư đang
đốn củi
Nghe ǵ tiếng búa dội vào
cây?
Sư moi kinh sách nằm trong
đảy
Tiếng dội sườn
non tắt mất rồi!
Sáng
tối
Gửi Vĩnh Hảo
Ta mơ ánh sáng bừng tâm thức
Sư tắt ngọn đèn
thét : ''Hiểu chưa ?''...
Sáng tối ta c̣n phân biệt
măi
Nên đành đêm quạnh
đứng bơ vơ.
Ánh
trăng
Nghĩ về Omar Khayyam
qua một bài thơ của ông
Bước tới ồn ào,
lui lặng lẽ
Ta về đ́nh núi nhập vào
trăng
Theo trăng, ta đến pḥng
hoa chúc
Và rọi sáng ḷa trên nghĩa
trang.
Trắng
đen
Gửi Ngô Nguyên Dũng
Ta vào đời với cơi ḷng
thanh vắng
Không thẹn thùng phơi thân
xác trần truồng
Nhưng một sớm
biết nhận màu đen trắng
Dựng nơi ta này
địa ngục thiên đường.
Bông
hoa ánh sáng
Từ thuở xô nhào ṭa
kiến trúc
Gặp trên nền cũ
đất sơ khai
Bông hoa ánh sáng giương ngh́n
cánh
Dập tắt muôn sao, nổ
mặt trời.
Bông
hồng
Cảnh giới xa xăm thôi
loạn tưởng
Giă từ sách vở, xếp
ngh́n pho
Từ khi thiêu rụi Tàng Kinh
Các
Tay nhặt bông hồng nở dưới
tro
Hương
trà
Tôi sống từng giây với
ngụm trà
Kèo khi cạn chén, ư phôi pha
Những ḍng chữ chết
khô trên giấy
Không diễn tṛn nguyên ư
đậm đà.
Thăng
hoa
Ánh sáng nhiệm mầu tuôn khắp lối
Phút giây kỳ diệu, anh ôm em
Hóa thân vụt biến hai thành
một
Vượt cơi địa
cầu đến cơi riêng
Chiếc
bóng
Lăn theo ṿng bánh luân hồi
Bồi hồi thoáng gặp
bóng người bản lai
Bao năm đuổi bắt
miệt mài
Tỉnh ra bóng trải ngậm
ngùi vách xa.
Xuống
núi
Nhà sư mài miệt theo công án
Chỉ thấy quanh ḿnh đêm
tha ma
Rời khỏi thiền sàng
đi xuống núi
Gặp mùa xuân sáng cơi bao la.
Bức
màn
Ta có trong nhau từ vạn
kiếp
Xưa giờ anh chẳng
nhận ra em
Bởi tâm anh phù màn đen
tối
Càng kiếm em càng xa em thêm
Tâm
Gửi Vũ Tiến Lập
T́m em suốt một
đời dài
Chân trởi góc bể, khắp
nơi mịt mùng
Chừng khi bỏ cuộc ung
dung
Mới hay em sẵn sáng
bừng ở ta.
Nghiệp
Tặng Đoàn Yên Linh
Trên cánh đồng
gương rộng
Sáng ngời ánh tuyết
băng
Ta mệt nhoài trốn bóng
Bóng
theo từng bước chân
Ta dùng hơi lửa nóng
Đốt
h́nh hài tan hoang
Một
vết mờ lạnh cóng
Ô ḱa trên mặt gương !
Giọt
lệ
Yêu mến cuộc đời
muôn mặt ấy
Mắt em ngời ngấn
lệ hân hoan
Trong cơn giao cảm anh
vừa thấy
Giọt lệ mặn nồng
chứa đại dương
Cá
chép
Gửi Cao B́nh Minh
Tết đến, thôn quê xanh
tịch mịch
Nước
trong, gương sáng đẹp làu làu
Thừa nhàn cá chép trồi
ăn mống
Khuấy động trởi
hồng dưới đáy ao.
Đuổi bắt
Ta sinh từ chớm mầm mê
vọng
Đuổi bóng quên ḿnh bao
kiếp xưa
Bóng chính là ta, ta chính bóng
Tuy hai mà một tự xưa
giờ.
Tiếng
ai
Nghĩ về Nguyên Chẩn
qua một bài thơ của ông
Mười năm phóng
đảng, nhàu cơn mộng
Tỉnh giấc, hoàng hôn
nắng úa màu
Đời dẫu muộn
màng, nghe lảng đảng
Tiếng ai tiền kiếp
gọi bên cầu.
Hương
và trăng
Đừng chận gió trùng
dương lộng thổi
Hương rừng nhốt
kín hoài công thôi
Bóng trăng dù khuất sau thành
cổ
Sẽ vượt lên cao sáng
khắp trời.
Kho
báu
Kho báu ta quên ta sẵn có
Bao đời bao kiếp
ở nơi ta
Rót dầu, khơi bấc ta
soi lại
Kho trùm vũ trụ, sáng chan
ḥa
Hiện
hữu
Phải chăng khoảnh
khắc đợt chuông rung
Vọng chuỗi thời gian
xa mịt mùng
Ḱa hạt cát này, viên sỏi
ấy
Chập chờn ẩn
hiện bóng Vô Cùng.
Vô
ngại
Thoáng hiện ṿm mây trong
ngấn lệ
Tưởng trời
đất lọt mắt xanh ai
Sớm mai dịu mát, tôi chiêm
ngưỡng
Mỗi giọt sương
trong chứa mặt trời.
Di-lặc
Tôn Phật
Rồi đây kinh sách ră tan
Người thànhh ác quỷ
hổn mang đất trời
T́m trong máu đổ
xương phơi
Bỗng dưng ta gặp
nụ cười Thế Tôn.
Kinh
điển
Gửi Trương Kim Anh
C̣n Tuyết Sơn, c̣n dải
sông Hằng
C̣n vọng về ai Phật,
Pháp, Tăng
C̣n đóa sen thơm mùa Khánh
Đản
C̣n tâm gương báu rạng
ngời trăng.
Người ở
Phương Đông hay Phương Tây
Phương Nam, Phương
Bắc phút giây này
Muôn ḷng muôn hướng về
chung hội
Bảo tạng, trang kinh sáng
tuyệt vời.
Cầu thấu hiểu ư
lời của Phật
Tự quy y Pháp nguyện chung
ḷng
Ôi
kinh sách mở trời vô hạn
Mà trí con người bị
đóng khung.
Đề
ảnh một người
Gửi Như Chi
Hai mặt một
người, người hai mặt
Mặt này bên đạo,
mặt bên đời
Đây là dương bản,
đây âm bản
Ảnh chụp trên phim vẫn
một người.
Cổ
Nguyệt Trường Miên Nữ (*)
Tôi đấy, cô nàng say
giấc ngủ
Giữa trăng sơ cổ
chẳng ai hay
Tỉnh ra, thế kỷ trôi
qua mất
Gào rống trongg sương
một tiếng dài
(*) Chiết tự Hồ Trường An