Hồ Trường An
ĐẠO CA II
Mùa Hạ
Hạ đỏ trên mái ngói,
trên tà áo cô thiếu nữ trẫy hội rằm
Trong tim chàng đă nguội
ngắt một tham vọng
Bao năm chàng cúi đầu
trước những mơ ước bao la
Chàng cứ cúi xuống
Nh́n hoài bóng tối những
mùa đông
Và sương khói đan kín
ḍng sông
Không in được bóng
một cḥm sao thưa thớt.
Mùa hạ nung rám hồng
những trái lựu ngoài hiên
Nướng chín luôn
những nỗi ưu tư thầm kín
Chàng ngẩng đầu lên
Trăng rằm tháng sáu tṛn
sáng như một phép lạ hồi sinh
Gió thoảng hương sen
ngoài ao
Hương chiên đàn
từ một ngôi chùa cô đơn cuối xóm
Chàng bỡ ngỡ với cái rùng ḿnh lạ lẫm
Để nh́n mặt
phẳng bên kia ngày tháng cũ
Một mặt phẳng
đối đăi
Giữa mùa hè lênh láng ánh sáng
và hương thơm.
Chàng nghe từ đáy ḷng
ḿnh du dương tiếng gọi:
Cuộc sống nồng nàn
Những chặng
đời ghẻ lạnh
Nỗi khổ khoanh tṛn trong
ngục thất của riêng chàng
Niềm hân hoan
được kết thành những bức tranh cổ
động
Bày nhan nhản khắp
phố phường
Hăy yêu tất cả! Yêu tất cả!
Cảnh thuận buồm
xuôi gió lẫn chướng ngại dọc ngang
Đều hiện diện
trong nhau
Niềm yêu ấy đưa
bầu tâm cảnh ta tới cơi Thái hư
Được biểu
tượng qua bầu trời trong xanh giữa mùa hạ.
Chàng được phục
sinh hay được mặc khải ?
Trong hương thơm và
ánh sáng
Giữa mùa hè của
lịch sử đời chàng
Từng chập, từng
chập chàng rùng ḿnh lạ lẫm
Tưởng ḿnh cuộn tṛn
trong chiếc nôi mầu nhiệm trẻ sơ sinh.