Hồ Trường An

HƯƠNG KHÓI CHIÊN ĐÀN

 

Chiêu Cảm

Cái nh́n đó ôm trùm vũ trụ

                Những điều huyền nhiệm do Người kết tinh thành h́nh ảnh

                Nhưng Người không thể nói ra

                Sự Thật được diễn tả đâu c̣n là Sự Thật

                Khi ngôn ngữ chúng tôi bất lực

                Trong cơi giới hạn gồm ba chiều không gian.

Dưới mắt chúng tôi, dăy núi lộng lẫy sắc thúy màu lam

                Không phải là h́nh ảnh và màu sắc

                Trong ṿng chiêu cảm của các chúng sinh khác

                Chiếc cầu vồng giữa buổi trời trong nắng đẹp

                Rực rỡ tím, lam, xanh, lục, vàng, cam, đỏ 

                Ngời rạng khắp chân mây xa

                Nhưng các ngưởi em chúng sinh tội lỗi khác

                Với ác nghiệp nặng chất đầy

                Chỉ thấy hai màu den trắng.

Khép cánh cửa lá sách

                 Nhà sư lùa ánh trăng ra khỏi thiền pḥng

                 Đốt ngọn hồng lạp

                 Búp đèn nở hoa sen rực ánh đạo vàng

                 Tôi muốn thắp sáng dưới địa tầng thăm thẳm của tâm khảm

                 Ngọn bấc ĺ câm không chịu bén lửa

                 Không gian chập chùng nhuộm mực

                 Tôi đánh rơi ư niệm thời gian

                 Dù trái tim vẫn trổi từng nhịp đập

                 Ngọn đèn thành lưỡi gươm cắt đứt

                 Một sợi dây  đă từngbuộc lỏng lẻo tôi với bờ bên kia.                          .

 

 

Hoa Bích Đào Và Mặt Trời

     Ngày xưa chàng thi sĩ già nua

Sợ hoa chế nhạo bất vị lăo nhân khai

Ngày nay, có chàng tóc trắng như mây giữa trời trưa nắng hạ

Mặt chàng gợn sóng hồ thu

Chàng ghé bên tường hoa bẻ nhánh bích đào

Hoa thắm sắc son tươi

C̣n đượm hơi sương mát

Chàng ung dung đối diện cùng hoa

Tưởng chừng hoa hớn hở

V́ trong tim chàng có một mặt trời chín đỏ

Nhô lên từ bầu huyễn mộng với sắc màu diêm dúa kiêu sa

Như mặt trời nơi ngoại cảnh

Hiện rực rỡ từ làn mức biển xanh tiếp giáp chân trời hồng.

Mặt trời trong chàng không bám trụ vào một không gian nào

Không  trôi theo ḍng thời gian ngút ngàn miên viễn

Làm sao nó tàn tạ được?

Nó không tên, không h́nh tướng

Chàng gọi nó là mặt trời, nhưng đó chỉ  là giả danh

Màu hoa chín đỏ chỉ là h́nh dáng và màu sắc vay mượn

Và biến đổi tùy theo tâm tưởng của những kẻ lữ hành

Đi vào sa mạc mênh mông

Không địa bàn hướng dẫn

Ôi sa mạc !

Phải chăng là cơi đại mộng

Mù sương, trắng khói dưới bóng tà dương?

Chúng ta nh́n mặt trời đỏ thắm trong buổi b́nh minh

Chúng ta thấy hoa bích đào gợi nên một chấm son

Chấm son ấy trang điểm lộng lẫy  trên vầng trán băng sương

Giữa đôi nét mày duyên dáng của người trinh nữ

Nhưng dưới cặp u ám của cô em chất đầy ác nghiệp

Lại là một h́nh ảnh khác, màu sắc khác

Hoa chỉ là vật phế thải lem luốc

Chấm son lan rộng biến thành khuôn mặt yêu tinh

Hai nhăn quan của hai chúng sinh dị loại dù chung sống trong cơi Ta bà

Nhưng chiêu cảm lại khác nhau

Tôi cảm nhận được h́nh ảnh bức tường đá hoa cương nổi vân hồng

Cân đối và vững bền trong ánh thiều quang xán lạn

Nhưng  bức tường ấy dưới cái nh́n của cô em

Nghiêng lệch dưới ánh sáng mù mờ của vầng trăng khuyết

Màu vân hồng hóa ra màu xám ngoẹt buồn thiu