Hồ Trường An

 

 

Đối diện

 

Âu yếm gửi Lương thị Hoàng Phi

và Trần thị Cẩm Thi

 

Bước lặng thầm theo cuộc viễn tŕnh

                                   Đi hoài không tới ánh quang vinh

                                   Nẻo không quán trọ, không nương đỗ

                                   Từ đó người tô đậm bóng ḿnh.

 

                                   Bóng vẫn theo người, nhưng vẫn bóng

                                   Buồn theo sân khấu khép màn nhung

                                   Vẫn là ảo ảnh, trăng lồng nước

                                   Diện mục bản lai cách vạn trùng.

 

                                   Từ đó người vào góc quạnh hiu

                                   Đợi hoài gặp bóng suốt bao chiều

                                   Trái khô rụng xuống trong ḷng giếng

                                   C̣n ngỡ bên trời vọng tiếng kêu.

 

                                   Gối mỏi, c̣n xa thẳm lộ tŕnh

                                   Đêm dài chưa hé ánh b́nh minh

                                   Bóng nḥa trong đất trời đen tối

                                   Người hăy ngồi đây đối diện ḿnh.

 

                                   Bỗng thấy vinh quang không chỗ khác

                                   Chính ở nơi ḿnh, chẳng ở ngoài

                                   Có tới hay lui đều ảo vọng

                                   Bóng khác chi người. bóng chính người.

 

                                   Nh́n suốt ḿnh bằng đôi mắt khác

                                   Huy hoàng ra khỏi một  cơn mê

                                   Ở người sẵn nắng hồng vô lượng

                                   Nếu kiếm ngoài xa, bặt lối về.

 

 

 

 

Đêm tối dịu dàng

 

Tặng Phương Triều

 

                                    Đêm khép màn đen, mắt khép mi

                                    Góp trong huyền thoại chuyện truyền kỳ

                                    Vẽ trên mộng tưởng đêm mê hoặc

                                    Dưới đáy địa tầng cơi cách ly.

 

                                    Đêm đem ác mộng người chung quanh

                                    Cũng chẳng là đêm đẹp của anh

                                    Khung cửa cài then dần hé mở

                                    Cú rúc ngoài thềm lúc trở canh.

                                

                                    Rón rén tâm tư bước dịu dàng

                                    Lên miền khoáng dă của thời gian

                                    T́m ra một cơi tinh cầu mới

                                    Dựng lại một trời đất hổn mang.

 

                                    Vầng trăng trải mỏng ánh xanh xao

                                    Soi trắng xương ai đáy chiến hào

                                    Soi cả suốt A-tỳ địa ngục

                                    Góp vào trong một giấc chiêm bao.  

           

                                    Êm ái đêm đi từng bước một

                                    Như tay ve vuốt khắp thân em

                                    Ngực mềm căng trái cây hườm chín

                                    Thở nhẹ xua đi một nỗi niềm.

                                                                  

                                    Khép miệng, lành da những vết thương

                                    Khơi lên đột ngột bóng thiên đường

                                    Mưa xuân mấy trận mềm chăn chiếu

                                    Thể xác nhăo nhừ thoáng lửa hương.

 

                                   Dâng hiến trong đêm tối dịu dàng

                                   Một cơn hồng thủy, cơi hồng hoang

                                   Trong trời dâu bể, bao đêm khác

                                    Có đẩy người xa tiếng khóc than?

 

                                   Đêm tối  cho chàng, đêm xanh nhung

                                   Ngút ngàn đưa tới nẻo không cùng

                                   Căn pḥng quá khứ  mờ tro bụi ,

                                   Lạnh lẽo hồn ai ánh nến rung.

 

                                   Mải miết nương theo cánh vạc buồn

                                   Đất trời tẩm độc gió pha sương

                                   Chợt nghe vang vọng lời ma cũ

                                   Nên tưởng rơi trong băi chiến trường.                                 

 

(Cổ Nguyệt Đường, ngày 15/ 06/ 2005)

 

 

 

 

Đồng hành

 

Tặng Nguyễn Phan Ngọc An

 

Xuân đó, em rời khung cửa lớp

                                    Vào đời phơi phới tuổi đôi mươi

                                   Đâu đâu cũng rực hồng nguyên đán

                                   Cũng sáng t́nh người ngát biển khơi.

 

                                   Tay rắn, lưng thon, chân vững mạnh

                                    Lên đường ḷng rộn một niềm tin

                                    Hồn như gương sáng soi lồng lộng

                                    Dáng núi h́nh sông tươi nét in.

 

                                    Ḷng trắng nuột nà như giấy mới

                                    Đời phô nguyên vẹn sắc tinh anh

                                    Xem thường chật hẹp, khinh ti tiện

                                    Mắt hướng chân trời lộng lẫy xanh.

 

                                    Cất bước đi trên đường đất nước

                                    Tươi vui trong trẻo mắt như ḷng

                                    Hành hương bao lối không nguôi chán

                                    Dào dạt ḥa vào mạch cảm thông.

 

                                    Âu yếm ṿng tay ôm cuộc đời

                                    Lộ tŕnh trải rộng khắp nơi nơi

                                    Hát lên bao khúc ca nhân loại

                                    Xoa vết thương đau nhức mọi người.

 

                                    Ngoảnh lại đồng hành đâu bạn quư?

                                    Hoan ca, ai đó hát cùng em?

                                    Người yêu trở gót, xa biền biệt

                                    Ngại bước xông pha khắp mọi miền.

 

                                    Ơi, kẻ độc hành đi mải miết

                                    Ngỡ ngàng nh́n lại, cạn mùa xuân

                                    Non thần, biển mộng nào đâu thấy?

                                    Quạnh quẽ sương lam phủ mịt mùng.

 

                                    Bóng tối đưa chân sa hố thẳm

                                    Tâm tư phai úa nắng thiên đường

                                    Thiên thần sa đọa, hào quang tắt

                                    Cánh trắng xám dần trong gió sương.

 

                                     Cố gom tiềm lực say thiêm thiếp

                                     Ngẩng mặt soi t́m điểm tựa nương

                                     Đốm lửa đ́u hiu khơi cháy sáng

                                     Đun sôi nhiệt huyết, dậy can trường.

 

                                     Đất trời tịch mịch người chung hướng

                                     Vẫn đẹp niềm tin ta với ta

                                     Đứng dậy, vươn vai đi tới nữa                                                            

                                     Gặp mùa xuân mới trải bao la.

                                         

                                     Đi tới bỗng t́m ra chính ḿnh

                                     Em, ḍng sông sáng nghĩa nguyên trinh,

                                     Không đầu, không cuối, không bờ bến

                                     Vượt khỏi thời gian, vượt tử sinh.