Hồ
Trường An
Cảnh giới Hoa Nghiêm
Tặng
Đặng Thị Quế Phượng
Người
nhốt thế gian vào hạt đậu
Mà sao tôi chẳng biết, ô hay!
Tôi
cười, tôi thở, reo trong nắng
Lặng ngắm trăng tṛn, mây trắng bay.
Ngoài
hạt đậu này, một sát-na
Kéo dài
thành thế kỷ Ta-bà
Tôi
nh́n núi lỡ sông khô cạn
Ngoài
ấy chỉ tàn một đốm hoa.
A-tu-la
Gửi Hàn Song Tường
Tâm
ta, triều sóng xô hùng vĩ
Ư
dựng non cao, lún hố sâu
Bởi đó miệt mài ta bước tới
Thăng trầm từng chặng bước lao
đao.
Từ tâm lửa cháy ra trăm hướng
Trong
óc tiếng cuồng nộ thét gào
Chát chúa gươm đao,
rền hỏa pháo
Bao
tầng trời ướt lệ thương đau.
Ánh
gươm sáng lóa ta soi mặt
Mắt rực than hồng, miệng vuốt nanh
Hơi thở ùn ùn tuôn cuộn khói
Sặc mùi tử khí, máu nồng tanh.
Ta
lấy chiến tranh xây cuộc sống
Điểm tô
xương máu nẻo ta đi
Trái
cây hạnh phúc không t́m gặp
Nh́n
lại đời không sáng nghĩa ǵ !
Phút
giây nh́n lại ta lần lửa
Vào
cơi tâm giăng lưới mịt mùng
Tay
chĩu thanh gươm, thân nặng giáp
Ḷng
im tro lạnh, khói mông lung.
Tĩnh lặng, ta nh́n ta thấu suốt
Dắt d́u từng thế kỷ trôi qua
Tâm
nguôi giông băo, ta bừng mắt.
Xuân đến khắp trời
hôn thiết tha.
Thanh
kiếm thoắt thành cây tích trượng
Ô hay,
áo giáp biến cà sa!
Gương hồ phẳng lặng, ta soi bóng
Mặt sáng dịu hiền, miệng nở hoa.
Chân dung
Gửi
Hoàng Xuân Sơn
Màu loăng hồng tươi xua bóng đêm
Tôi theo
nắng đẹp sáng bừng lên
Hào quang
trong mắt, xuân trên má
Hơi
thở trầm hương ngát miếu đền
Yêu quá mùa
xuân vang tiết điệu
Họa
mi ḥa lẫn giọng sơn ca
Góp trong một chuỗi
cười phơi phới
Cuối
góc vườn tươi ư đậm đà.
Chân
bước đường hoa trải thảm nhung
Tách
rời ra khỏi mối sầu chung
Sau
lưng bỏ lại đền hoang phế
Tôi
bước vào hương sắc năo nùng.
Tuổi
trẻ trong tay kho bất tận
T́nh yêu,
hoài băo, lượng xuân đời
Ơi
ngh́n bến mới, trăm phương lạ
Âu
yếm ṿng tay rộng đón
mời.
Gót
dẫm bừa lên vạn cơi ḷng
Tiếng cười ngạo
mạn thách hư không
Xa
dần ánh nắng thiên đường cũ
Sương ám chân dung một tuổi hồng.
Đây
buổi dừng chân soi hiện tại
Giếng
trong chầm chậm mạch dâng cao
Tôi, h́nh
bóng quỷ buồn muôn thuở
Hố
mắt chứa trời đêm thẳm sâu.
Trong
giếng, trong tranh, trong đáy gương
Héo
hon má nơn, cặp môi
hường
Trời
xanh trong mắt lên giông băo
Gột
rửa sao phai nét chán chường!
Ngoảnh lại
đường xuân cuốn thảm nhung
Khắp
trời quạnh quẽ ánh sao rung
Tiếng chim nào gọi trong sương trắng
Hay
tiếng thời gian vỗ ngập ngừng?
Ngoảnh lại đường hoa rụng lá vàng
Khắp
trời ác mộng nắng mưa chan
Tranh
đời dần mất màu tươi thắm
Và
đẩy người xa cơi Địa Đàng.
Kiêu
mạn xóa mờ nhan sắc xưa
Cái tâm
phân biệt giết không ngờ
Bao mùa
xuân sắc, bao chim bướm
Và ư
nhiệm mầu sáng tuổi thơ.
Ác mộng
Tặng
Thái Tú Hạp
Mùa thu đó, tôi vào vùng ảo tưởng
Màu
thời gian tô xám đậm
màu tro
Pḥng
thính nhạc tắt nghẹn ngào âm hưởng
Chiếc
hồ cầm phủ lớp bụi hoang sơ.
Trên
phế tích, cây xương rồng trơ trọi
Giương tay
gầy, ngoắc dĩ văng xa xăm
Trong
nghĩa trang, bao mộ bia ṃn mỏi
Lũ
mèo hoang sục sạo dưới trăng rằm.
Tôi
lạc lơng giữa kinh kỳ quá khứ
Chạy kinh hoàng trên băo sóng
thời gian
Vượt từng chặng những cơn điên,
mộng dữ
Ngoảnh lại nh́n cồn cát, nắng chang chang.
Gió
hổn hển, gió tanh nồng vật vă
Mặt
trời chiều mửa máu xuống sông đen
Đêm
tối đến, gào inh tai lũ quạ
Cùng bao
lời rên siết, tiếng ho hen.
Tôi vùng
vẫy giữa trùng trùng bóng tối
Tai
dần dần tê điếng những âm vang
Rồi
bật sáng những quăng đường tội lỗi
Bao
điên cuồng trong trí năo khô khan.
Đây
ác mộng hay thênh thang địa ngục?
Chờ người say
ảo ảnh lạc đường về
Say Vệ Nữ, ôm nhằm
thây mục ră
Trong góc
đời thét nộ tiếng ngô nghê!
Càn-thát-bà
Gửi
bạn hiền Mỹ Ḥa
Đàn hát, ta ru
nhạc cơi trởi
Nhưng ḷng hoài vọng diệu âm thôi
Mười phương vũ
trụ ta đi măi
T́m kiếm không ra, chân ră
rời.
Ngày
kia ta lắng tâm sâu thẳm
Tự
đáy ḷng vang khúc tuyệt vời
Mới
hiểu diệu âm ta có sẵn
Thôi
đừng phiêu bạt kiếm bên ngoài.
Dừng bước
Kính
mến gửi chị Vi Khuê
Cho
tôi được buổi trở về thăm lại
Những con đường tiền
kiếp đă đi qua
Từ
vô thỉ, đường gian truân khổ ải
Đêm kéo dài đầy bóng quỷ h́nh ma.
Cho
tôi thấy đứng trên bao ngả rẽ
Tâm tṛn trăng treo sáng Đỉnh
Thiên Thu
Từ lâu mệt v́ chính tay ḿnh
vẽ
Những
vườn hoa, những
lăng miếu, lao tù...
Trên ác
đạo ngát nụ cưởi hỷ xả
Sương
dịu lành, hơi mát tỏa lâng lâng
Địa
ngục, thiên đường ta chủ trương tất
cả
Chính
là ta, tác nhân cũng nạn nhân.