Nhà văn Trang Thế Hy:

Với văn chương, tôi là người t́nh đắm say

và... hờ hững!

 

Nguyẽn Thị Kỳ - Phương Yến

 

Chúng tôi ngồi bên ông trong chái lá tuyềnh toàng. Không gian Bến Tre dịu dàng mùi hoa bưởi. Nắng hè ửng một màu cam kêu than giữa cơn mưa rây rây của “tháng sáu trời mưa... trời mưa không dứt!”. Ông lặng phắc nh́n ly rượu đầy trong tay c̣n chúng tôi nh́n ông cầm ly rượu cạn trong bức chân dung của họa sĩ Nguyễn Trung - những đường nét cũng lặng phắc. Như nhà văn Trang Thế Hy vừa có một giây để uống cạn và hoạ sĩ bắt kịp một giây ấy để lia chỉ một nhát cọ mà nhà văn đă “nhập” vào tranh!

 - Bức chân dung này Nguyễn Trung vẽ tặng tôi đă lâu. Tôi nghĩ Nguyễn Trung đă “nh́n thấy” tôi rơ nhất. Nhà chật hẹp, không có chỗ nào treo tranh được.

 

Nhà văn Trang Thế Hy (Ảnh: THÙY DƯƠNG)

- Nhiều tấm carte visite phải oằn vai gồng gánh bao nhiêu là “nhà”. Ông là nhà văn, lại làm thơ và từng là nhà báo. Ông thích “nhà” ǵ nhất?

- Có lẽ tôi thích “nhà tôi” nhất! Một ngôi nhà c̣m cơi, gầy hao sau chừng đó năm tháng lặng lẽ buồn nh́n tôi ra đi và lặng lẽ vui thấy tôi trở về.

 -Khi ngồi trước trang giấy, ông nhắc ḿnh điều ǵ?

- Cái ǵ ḿnh không yêu mến hay chưa kịp yêu mến th́ đừng giả bộ yêu mến.

 - Theo ông nhà văn và nhà báo có điểm nào riêng, chung?

- Điểm chung: lương tâm. Điểm riêng: tùy hoàn cảnh, nhà báo có thể viết lập lờ hai mặt - ví dụ làm báo công khai trong ḷng địch. Nhưng nhà văn không thể như vậy.

- Theo ông, điều cần có của một nhà báo là ǵ?

- Tôi e rằng ḿnh không thể trả lời... (im lặng)...

- Trở lại chuyện văn chương, ông từng nói rằng ḿnh chưa thật sự là nhà văn. Ông khiêm tốn hay ông không ham nổi tiếng?

- Giả bộ khiêm tốn cũng lố bịch như giả bộ yêu mến! C̣n nói không ham nổi tiếng là nói dối! Tôi ham có chừng mực, ham trong biết phận ḿnh. Trong giới hạn của sự “biết phận ḿnh” ấy, tôi thấy ḿnh chưa thực sự là nhà văn! Một nhà văn – như tôi nghĩ - phải dành cho người – t́nh - văn - chương một t́nh yêu thủy chung và đắm say theo đuổi. Với văn chương, tôi là một người t́nh thủy chung nhưng hờ hững!

- Nên hiểu “hờ hững” như thế nào? Một mối t́nh si nhưng không phảng phất ư tưởng chiếm đoạt?

- Hờ hững hàm chứa vương vấn, bịn rịn, ḷng vẫn biết không thể sống trọn vẹn cho nhau nhưng không thể đành ḷng dứt bỏ - Một t́nh yêu không mănh liệt nhưng đến chết... vẫn c̣n yêu.

 - Nhiều người tiếc Trang Thế Hy viết không nhiều..

 - Tôi không yêu văn chương đủ như Roméo có thể chết v́ Juliette. Người – t́nh – văn – chương độc chiếm trái tim tôi nhưng nếu người ta có thể giành cả đời viết văn, làm thơ... để nồng nhiệt tỏ t́nh với nàng th́ tôi tuy rất yêu nhưng - nhiều khi - chỉ nghĩ về nàng! Ai cũng hiểu văn chương là nghệ thuật ngôn từ - chỉ nghĩ thôi th́ tác phẩm chưa được sinh thành. Bởi vậy nói tôi chưa thực sự là nhà văn là tôi đă rất “biết phận ḿnh”!

- Đối với ông mục đích viết văn là ǵ?

- Là tu thân, là đương đầu với nỗi buồn trong thế thượng phong. Các gánh hát về làng quê thường phát loa dọc các bến sông: “Tối nay gánh hát chúng tôi sẽ tŕnh diễn vở tuồng... Xin mời bà con đến coi, trước mua vui, sau làm nghĩa”. Tại sao trước mua vui? V́ cuộc sống vốn đầy nỗi buồn. Xin đừng gắn cho văn chương những lời hoa mỹ, to tát kiểu như “cái đẹp cứu rỗi thế giới”. Đối với tôi, văn chương mà có tác dụng “giảm đau” đă là quư lắm rồi! Văn chương c̣n lại ǵ trong ḷng người nếu nó không giúp người ta nh́n thẳng vào nỗi buồn nhưng không chết ch́m mà được “giảm đau” để vượt lên nỗi buồn và tồn tại?!

- Điều ǵ đối với ông là nỗi ân hận lớn nhất, là nỗi sợ lớn nhất?

- Ngày xưa ... xưa lắm... có một người bạn thân hỏi tôi: “Khi một nhà văn bị lăng nhục mà tự ḿnh không bảo vệ nổi ḿnh th́ nhà văn c̣n cái ǵ nữa?”. Tôi buột miệng trả lời” “c̣n cái chết”... Và đó là điều tôi ân hận nhất... (thẫn thờ nh́n vào ly rượu c̣n đầy nguyên)... C̣n sợ? Tôi chưa bao giờ sợ chết. Thần chết cứ điểm danh tôi khi nào ông ta muốn. Tôi sợ sự già nua. Nói như nhà thơ Erenbua: “Học làm người già là một khoa học đầy khó khăn!”.

Trong buổi sáng có nắng, mưa, hương hoa bưởi ấy, nhà thơ Cát Hoàng (Bến Tre) đọc cho chúng tôi nghe một truyện ngắn ông viết 50 năm trước. Những rung động say đắm cách nay nửa thế kỷ tràn ngập vào ḷng chúng tôi. Ba đứa “lặng phắc”. Một đứa khóc vùi v́ thấy ḿnh “trong tấm kiếng của Trang Thế Hy” từ chữ đầu đến chữ cuối: T́nh yêu mănh liệt và ước mơ chỉ một ngày có nhau phải kư chuyển vào kiếp sau. “Hiện tại là ǵ?”. Câu hỏi “em” vừa thốt xong đă thành quá khứ. Nhân loại liên tục làm ra quá khứ, đắm ḿnh trong quá khứ..

Phải chăng “hờ hững” là cách duy nhất để t́nh yêu giành cho nhau c̣n măi?!

Một t́nh yêu “ám ảnh” suốt đời! 

 

g Yeu có của một nhà báo là ǵ?Nguyẽn Thị Kỳ - Phương Yến