Con sáo đen
mỏ vàng
Huỳnh văn Lang
(Chuyện nầy rút ra từ sách Kư ức
Huỳnh văn Lang, Quyển I, Chuơng 1, đọan 15,
từ tr.20 đến tr, 29. Để bà con đọc và
kể cho nhau nghe mùa lễ Giáng sinh 2008 nầy.)
Về bên ngoại, từ 6, 7
tuổI đến 10, 11 , tức là lúc bà ngoại tôi c̣n
sống, ngoài những cái thú bắt cá làm vườn
với cậu dượng là những ngườI lớn,
tôi c̣n chia sẻ bao nhiêu cái thú khác với anh em cô cậu, d́
dượng mà tôi c̣n nhớ như mới ngày nào mà ḷng tôi
không khỏi bồI hồi thương tiếc đến
rơi nuớc mắt khi ngồi viết lại những câu
chuyện vui có buồn có hối hận an năn cũng có.
Tôi không đựơc phước biết bà nội, v́ bà
đă mất năm 1920, trước khi tôi sinh ra cả 2
năm. Nhưng tôi biết bà ngoại tôi nhiều, dù
chỉ trong một thời gian ngắn ngủi 5, 7 năm
thôi. Thành ra tôi không rơ ‘’cháu bà nội, tộI bà ngoại’’ là
thế nào, nhưng tôi biết rơ bà ngoại tôi cưng tôi
đến tôi hư mất thôi. Đây là một
trường hợp điển h́nh, mà tôi không bao gị quên
được, dù câu chuyện xảy ra đă gần 80
năm rồi, tôi nhớ cả những chi tiết
nhỏ, chỉ v́ nó đau thuơng cho tâm hồn non nớt
của tôi quá, nó đă làm cho tôi vui sướng hết
sức trong năm bảy tiếng đồng hồ, mà
lại gây cho tôi một nỗi niềm bất hạnh nhiều
ngày nhiều tháng, tôi ăn năn hối hận chưa bao
giớ có, hơn là bị cha đánh hay mẹ la rầy
nhiều và thật nhiều.
Vốn mỗi lần về bên
ngoại là mỗI lần tôi say mê chia sẻ những thú
chơi của trẻ con miệt vướn, khác với
trẻ con tá điền tá thổ miệt đồng ruộng
bên nội tôi là đá gà tre, đá cá thia thia, bắt chim
bắt chuột. Ở miệt vườn họ
đạo CG BảI xan nằm bên sông Cổ-chiên trẻ nhỏ
có những tṛ chơi êm đềm hơn, là câu cá rô
đồng, trèo cây bẻ ổI, bẻ mận, bẻ xoài,
là làm vườn, trồng hoa, là nuôi chim nuôi c̣. Bà ngoạI
tôi sinh sống với gia đ́nh cậu hai Lê văn Ca,
đang giữ chức Biện hay thư kư ban Hội
tề họ đạo BảI xan, nhà sát bên là nhà của
cậu sáu Thấm, em cùng cha cùng mẹ của mẹ tôi.
Cậu Sáu có 4 đứa con là thằng Khâm thằng
Phục, con Mạng con Khéo, Khâm và Phục củng lứa
tuổi với tôi là hai đứa bạn thân thuơng
của tôi, cũng lại là hai đứa cháu nội trai
được bà ngoại tôi cưng kiêu nhứt, v́ các con
của cậu Hai tôi là chị ba Gấm, chị tư Thêu,
chị năm Nhiễu và chị út Phê, tất cả
đều là gái.
Và lần đó cũng như các
lần trước, vừa lên bờ, chưa kịp vào nhà
cậu Hai chào hỏi bà ngoạI tôi đă nhảy qua nhà
cậu Sáu t́m thằng Khâm thằng Phục để cùng
nhau bày tṛ vui chơi cho tới chiều tối, đợi
đến bữa cơm chiều mới chịu nhảy
trờ về hỏI thăm bà ngoạI tha thiết hơn.
Nhưng lần nầy có khác một điều là ngoài tṛ
đánh bi thảy lỗ, leo cây mận cây ổi bẻ trái
chín, đánh đu trên cây lư, trèo trên cây xoài tượng…thằng
Khâm giới thiệu với tôi một con sáo đen có
mỏ vàng vừa biết nói ‘’chào ông chào bà’’, nuôi trong
một cái lồng nang tre mới tinh, với một óng
nước cũng bằng óng tre nhỏ xíu. Như sét
đánh, nói theo kiểu nguời lớn tôi ‘’si t́nh’’ với
con sáo nầy ngay như là với một con em gái xinh
đẹp đang tập nói. Tôi đă từng thấy
loại sáo đen nầy, khi chúng kéo nhau từng bầy
đến đậu trên cây vông dồng bên hồ sen
của chúng tôi, nhưng chúng chỉ biết kêu la chói tai
nhức óc, nhiều khi tôi lấy nạng giàng thun bắn
cho bỏ ghét, tiếc là chưa bao giờ trúng một con
nào. Song con sáo nầy của thằng Khâm hoàn toàn khác
hẳn, nó là một nàng tiên đội lốp con sáo, nên
biết chào ông chào bà, mà giọng nói của nó cũng khác
thường, vừa thanh cao như tiếng hát, mà cũng vừa ngắn gọn
như tiếng nói của một em gái 2, 3 tuổI mới
biết nói. Thật ra tôi đang cần một đứa
em gái như thế, dù đang có liên tiếp 3 em gái, con Chín,
con Mười, út Nhứt, nhưng tụi nó hay khóc hay lèo
nhèo nhơng nhẽo tôi không ưa lằm. Ngoài ra tại sao tôi
c̣n muốn làm một thầy giáo như anh hai Tân, nên
cần có một đứa học tṛ để dạy cho
nó nói giỏI hơn nữa. Tôi có thể dạy cho nó nói
tiếng Pháp như Merci, Pardon, Bonjour, Maman, Bonjour, Papa…như
anh hai Tân mới dạy cho tôi năm rồI!
V́ con sáo đen mỏ vàng nầy
mà ba ngày về bên ngoạI lần nầy tôi không mấy tha
thiết với các tṛ chơi quê mùa của hai anh em
thằng Khâm thằng Phục nữa. Sáng sớm vừa
thức dậy tôi đă nhảy qua nhà cậu Sáu, tôi
chỉ muốn chơi với con sáo, nói chuyện với
nó, tôi c̣n muốn tập nó bắt chước thằng Khâm
thằng Phục gọi tôi ‘’ anh tám, anh tám’’, nếu nó nói
đựơc như vậy th́ chắc chắn tôi sẽ
sung sướng vô cùng Thế là qua chiều ngày thứ hai,
giữa tôi và con sáo đă khởi sự có một sự
thông cảm không c̣n rụt rè nữa, mà làm như nó cũng
đă bắt đầu biết tôi đang thuơng nó và tôi
cũng cảm nhận thấy nó thân thiện vớI tôi
hơn, nhứt là khi tôi bắt cào cào trong vườn nhà bên
bà ngoạI đem qua đút cho nó từ con một mà lạI
là cao cào c̣n non chưa đủ cánh đủ chân thật
ngon lành. V́ thế mà chiều lại, trước khi về
nhà cậu Hai đế ăn cơm tốI, cầm ḷng
không được nữa, tôi quyết định
phảI chiếm đoạt con sáo nầy cho kỳ
được và bằng mọi giá. Tôi đề nghị
với thằng Khâm thằng Phục mua con sáo nầy 5 xu
hay 1 cắt cũng được, hoặc là đổI
lấy đổ chơi nào chúng nó thích, như một hai
chục đạn bi màu, như hai đôi giàng thun hay hai cái
nạng cẫm lai cũng được. Không dè, tôi
chưa nói hết câu là hai anh em nó dứt khoát ’’không, không bao
giớ’’, rồi bỏ đi không muốn nói chuyện
với tôi nữa, cũng không muốn rủ tôi đi ra
ruộng bắt cào cào châu chấu, để câu cá rô
vừa để cho con sáo ăn.
Trước sư từ
chốI cứng rắn và dứt khoát của hai anh em
thằng Khâm thằng Phục, tôi hoàn toàn thất vọng và
buốn buốn, để rốI suy nghĩ dữ
lắm, cố t́m cho ra một gỉai pháp nào linh nghiệm
hơn để chiếm hữu cho bằng đươc
con sáo nầy, nó không c̣n là một con chim tầm
thường nữa mà là mốI t́nh đầu của tôi.
Đếm hôm ấy tôi trằn trôc, thao thức, khó
ngủ, chỉ trông mau sáng…v́ tôi đă nghĩ ra đuợc
một gỉai pháp rối! Ăn cháo sáng xong, tôi bồI
hồI đợi mẹ tôi và bà ngoại đi xem lễ về. Bà ngoạI
vừa tớI nhà tôi đă chạy ra sân, nắm tay bà
ngoạI và nói nhỏ cho bà ngoạI nghe sự đ̣i ḥi
của tôi : ‘’Ngoại, ngoại, Khâm Phục có con sáo
biết nói, con mua tụI nó không bán, muốn đổI bao
nhiêu đố chơi tụI nó cũng không chịu. làm
thế nào ngoại biều để con sáo cho con
được không? Con thuơng ngọai lắm!’’
Bà ngoạI tôi chưa trả
lờI, chỉ dẫn tôi vào nhà và móc túi ra cho tôi gói kẹo
gừng bà mua ở cửa tiệm trước cửa nhà
thờ. Đúng là thứ kẹo tôi ưa thích mà đă có
lần tôi xin mẹ tôi khi đi thăm câu út Châu sau khi xem
lễ ra. Lần nầy tôi nhận lấy cả gói
kẹo gừng, chỉ cám
ơn bà ngoại lấy lệ, tâm trí tôi đang để
ớ đâu đâu, chỉ có con sáo đen mỏ vàng là quan
trọng thôi!
Đă gần tớI giớ
phải đi về Long thuận rồi, mẹ tôi th́ c̣n
ghé thăm nhà d́ Mười, cậu Tám và cậu Năm
trước khi xuống ghe, hai tay chèo đang chờ
sẳn. Người tôi bồn chồn, đi đứng
không yên, vừa muốn nhảy qua thăm thằng Khâm
thằng Phục, vừa muốn nhờ bà ngọai can
thiệp một lần nữa xem sao. Tôi vội vă vào
buồng bà ngoại và lèo nhèo một lần nữa: ‘’Ngoại
nói thắng Khâm thằng Phục bán con sáo cho con đi,
ngoại!’’. Lần nầy thấy tôi quá
tha thiết ngọai tôi đă quyết đinh, bà dẫn tôi
qua nhà cậu Sáu và bảo hai thằng cháu nộI: ‘’ Hai con
phải cho anh con chớ! Ngoài nầy thiếu ǵ, trong đó
anh con không có. Hai con có thể t́m hốt ổ sáo khác. Hai con
phải thuơng anh Tám của hai con chớ!’’ Vừa nói, bà lại cửa sổ lấy cái
lồng tre và đưa cho tôi, làm như con sáo không muốn
ra đi lắm, nên nhảy qua nhảy lại, trong lúc hai
chủ của nó sửng sốt, không dám một lời
chối cải, chỉ đứng nép ḿnh vào bên cửa,
guơng mặt xụ xuống như muốn khóc, tay mân mê
cái ǵ đó…
Thế là tôi xách cái lồng chim
ra đi, tạc vào nhà lấy cái nón, thẳng xuống ghe
hầu đang đợi, cũng là lúc mẹ tôi về, vào
nhà lấy cái xách và đi ra có bà ngoạI cậu Hai và d́ Út xách va-li đưa mẹ tôi đi
xuống ghe, cũng là lúc thằng Khâm thằng Phục
từ trong nhà chạy theo ra vừa khoc vừa la: ‘’Con
không muôn! NộI! Con không muốn! NộI!’’ Bà ngoạI tôi đón lạI, ôm hai đứa vào
người và an ủi:’’Cho anh Tam nó đi con! Mai con
đi t́m bắt ổ khác! Nghe lờI nội thuơng!’’.Lúc đó tôi đă xuống ghe, vội ngồi phía sau
ghe với chiếc lồng tre. Tôi cấm đàu vào kề
bên con sáo, tôi muốn nói với nó những lời âu yếm
và an ủi, nhưng làm như nó không bằng ḷng lắm nên
cứ tiếp tục nhảy qua nhảy lại lung tung,
hay là nó quá lưu luyến với người, với
cảnh thân thương, không đành vứt áo ra đi
một cách đột ngột như vậy. Một
điều chắc chắn hơn nữa là làm ǵ nó cũng
nghe tiếng la tiếng khóc của thằng Khâm thằng
Phục, không phảI là những tiếng vui cười nó
nghe hằng ngày. Chính tôi, dù có mân mê con sáo thế nào đi
nữa cũng vẫn nghe, nhưng chỉ thấy hơi
khó chịu một chút thôi. C̣n con sáo th́ phải thế nào
nữa?
Tuy nhiên v́ quá si mê, mà tôi sanh ra tàn
nhần, mà không hay biết. Tôi quên luôn việc ôm bà ngoạI
để bà cưng trước khi về, chào câu mợ và
dí Út cũng quên luôn!
NgồI dướI ghe vớI
lồng chim trước mũi, tôi quên tất cả,
chiếc ghe hầu rời bền khi nào cũng không hay
biết, chỉ thấy mẹ tôi xuống ghe, rồi
nằm trong khoang, như nửa ngủ nửa thức.
Đến khi ra sông cái, gió thổI mạnh, sóng đánh vào
mạn ghe nghe lách tách, đánh vào mũi ghe nghe bập bùng,
mẹ tôi mới ngồI dậy và bắt đầu
mắn tôi:’’ Tám! Con có thấy con tàn ác lắm không? Con có
nghe hai em nó la nó khóc không? Má không dè con hư như vậy
được! Thấy bà ngoại cưng con ỷ y làm
khổ cho hai em của con! Má không thuơng một
đứa con hư như vậy đuợc!’’ Nói xong, mẹ tôi nằm xuống và tiếp
tục nửa ngủ nửa thức như truớc, tôi
th́ cứ nhỏ to chuyện tṛ với con sáo mỏ vàng, cho
đến khi về tới Long thuận, cập bến lên
nhà, tức là vào khoảng 3 giờ sau.
Trưa hôm đó, ai làm ǵ th́ làm,
tôi chỉ lo cho con sáo của tôi thôi. Lên nhà, tôi đem
lồng chim treo ngoài sảnh đường, gần bên
cửa sổ, kế bên những chai, những keo cá thia thia
của tôi. Tôi bảo anh ba Cừ đi ra ngoài vườn
sau, bắt ngay cho tôi mươi con cào cào non và mấy con
dế mèn nhỏ. Tôi bảo anh phảI lo thay nước
cho nó mỗI ngày và mỗI ngày phảI thay giấy lót
lồng cho nó v.v.. Anh ba Cừ luôn luôn vui vẻ chia sẻ
những cái thú của tôi, anh không bao giờ từ chối
những ǵ tôi đ̣i hỏI, quá lắm có ǵ bậy bạ
lắm th́ anh cứ nghe theo rồi về nhà mét má tôi sau.
Thấy con sáo mỏ vàng cặp mắt lóng lánh sáng trưng
như hai viên ngọc đen, anh cũng thuơng nó ngay. Tôi
c̣n vào pḥng anh hai Tân mời anh ra xem, để tôi giới
thiệu con sáo biết nói luôn thể, và thấy tôi hớn
hở, nghe tôi dạy nó nói ‘’chào thầy, em chào
thầy đi!’’ Anh hai Tân cười lớn
tiếng và hỏi nó lại:’’ Con tên ǵ?’’ tất nhiên là nó đứng lại, nh́n ngừơi
lạ và lẳng lặng làm thinh, rồi tiếp tục
nhảy qua nhảy lạI lung tung hơn nữa. Tôi làm
đuợc ǵ cho nó bấy giờ? Biết rằng bấy
giờ nó mới nhận ra là nhà nầy không phảI là nhà
của nó, người chung quanh ṭan là lạ mặt lạ
tiếng, nhứt là khi mấy đứa em gái tôi cũng
chạy ra đ̣i xem, đ̣i nói chuyện với nó. Sức
mấy mà nó thèm nói chuyện với những đứa con
gái hay lèo nhèo khóc lóc như con Chín, con Mười, nhứt là
con út Nhứt…Lúc bấy giờ, có thể nói là lúc tôi vui
sướng tuyệt đĩnh, khi chia sẻ với
người chung quanh, và chính ai ai người chung quanh
cũng nhận thấy điều đó. Nhưng không ai dè
cũng chính là lúc hạnh phúc của tôi với con sáo đen
mỏ vàng đă bắt đầu tiêu hao dần! Mà cũng
có thể tuyệt đỉnh của hạnh phúc lại là
sự bắt đầu của bất hạnh mà ḿnh không
hay biết!
Đă hơn hai giờ trưa
rồi. tôi cảm thầy mệt mỏi, đêm rồI tôi
không ngủ được, sáng nay cũng không ăn
hết một chén cháo cá của d́ Út ép ăn trước
khi xuống ghe. Đến lúc chi hai Tới ra gọi tôi vào
ăn cơm, không nên để má đợi, chừng
ấy tôi mới cực lực buông con sáo ra, c̣n căn
dặn anh ba Cừ lại: Canh chừng giùm nó cho tôi,
con mèo đen của nhà dưới, triệt để không
cho nó bén mảng ra sảnh đưởng nghé,nó có ra anh
cứ lấy giàng thun bắn nó cho tôi, má không rầy
đâu! Ngồi vào bàn cơm, má tôi nghiêm
nghị bảo: Ăn cho mau đi, rồI ngủ trưa
đến 4 giờ, không nên bỏ buổi học chiều
nay được, mấy ngày nay chơi quá nhiều
rồi! Má tôi chỉ nói chuyện
học, nhưng tôi biết ngay bà chưa tha thứ tôi
chuyện con sáo, khi bà nói bâng quơ, như nói với ai,
không phảI vớI tôi: Không bao giờ nên sung
sướng trên cái khổ của ngườI khác, không bao
giờ! Không bao giờ! Rồi bà bỏ
sang chuyện cơm nước với chị hai Tới,
coi như không có mặt tôi trên bàn ăn. Xưa nay tôi
thường ăn cơm rất ít và luôn luôn hay bỏ
mứa, không nhiều th́ ít, và luôn luôn b́ rầy. Lần
nầy thấy không khí không êm ái lắm, tôi cố gắng
và cơm cho nhanh và cho hết, để mau mau vào
giường đi ngủ trưa. Nhưng làm sao ngủ cho
được? Tôi hết sức âu lo cho con sáo, tôi trằn
trọc trông cho mau đến 4 giờ, để ra xem coi
‘’nàng tiên’’ của tôi thế nào? không có tôi bậu bạn
trong lúc xa nhà, lạ nước lạ cái, chắc phải
trách tôi nhiều lắm! Chiếc đống hồ
Westminster trên cột nhà vừa đánh 3 giờ 45 phút,
biết má tôi c̣n đang nghỉ trưa, tôi vộI tong mền chạy ra
sảnh đường ngay.
Trời đă ngả về
chiều, trong nhà vẫn c̣n yên lặng, cha tôi, ông nộI tôi
hiện không có ở nhà, ở nhà dưới chỉ có
những tiếng làm bếp thường ngày gây ra, ngoái
chuồng heo có tiếng heo kêu đói, nhà sau có những
tiếng vịt gà chen giành nhau ăn lúa của anh ba Cừ
hay con Muôn mới rảI, ngoài sảnh đường
chỉ có anh hai Tân đang nằm trên vơng đu đưa
cọt kẹt có một cuốn sách trên tay, một ngọn
gió thoảng thổi qua cửa sổ, thổI vào lồng
chim, như là ru ngủ ‘’nàng tiên’’ áo đen của tôi
đang đậu giữa lồng, đẩu rút vào cánh.
Tôi nhẹ nhàng bước lạI gần, sợ đánh
thức nó dậy. Tôi lẳng lặng nh́n nó ngủ,
bổng dưng… có lẽ hơi thở của tôi đă làm
cho nó giựt ḿnh, tỉnh ngay và mở mắt ra nh́n tôi..
Nhưng than ôi! Nàng tiên đă biến mất rồ!,
để lại một con chim đen, mắt mặt không
cón sáng như trước, mà lại hóa ra tốI tâm, như
buồn bực hay giận dữ khó hiểu! Cũng có thể nó
đau rồI hay đang đói mà tôi không hay biết! Tôi
lấy ra một con cào-cào đút cho nó, nó uể oải
mổ lấy và chậm răi xốc vào miệng! Tôi lấy
con thứ hai, đút cho nó, lần nầy như nó không muốn
ăn, tôi phải nói lờI khuyến khích, cực chẳng
đă nó cũng mổ lấy trên tay tôi, nhưng để
rồI ngậm đó, không buồn nuốt nữa. Tôi nói
bao nhiêu lời ngọt ngào gần như năn nỉ hay
van xin, nhưng nó vẫn một mực ngậm trên
miệng…rồi như quá tức giận nó quăn một
cái mạnh, con mồi văn ra xa khỏi lồng, rớt
xuống sàn nhà, cặp mắt nó đỏ ra như có
lửa, rồI từ từ nhắm lại và rút
đầu duới cánh, có thể là ngủ tiếp.
Cũng đến lúc tôi phảI
qua bàn học, anh hai Tân đang ngồI dỡ cuốn sách Le
Vocabulaire Francais ra đợI tôi ngồi xuống nghe anh
dạy tiếp một trang đă bị bỏ dở
từ bốn ngày trước. Làm sao tôi châm chỉ nghe anh
Hai dạy, khi thấy tôi lâu lâu quay lưng lại nh́n
về cái lồng chim đang treo bên cửa số phía bên kia
sảnh đường, anh Hai thông cảm với tôi ngay và
thay v́ hai giờ, chiều nay tôi chỉ học đúng
một giờ thôi, chỉ một trang thôi.Sau đó chính anh
cùng tôi đi lạI thăm con sáo đang nằm ngủ trên
cây cháng ngang giữa lồng. Thấy lông trên đầu
hơi xù ra một chút, tôi hốt hoản lên v́ biết
đó là triệu chứng bệnh hoạn, linh tính của
tôi cũng báo cho biết là sức khỏe của con sáo
đang có vấn đề. Đang khi tôi đứng yên
lặng như là sửng sốt trước một tai
nạn ghê gớm sắp xảy ra mà thấy ḿnh bất
lực không sao ngăn chận được, cũng là lúc
mẹ tôi thức dậy và ra đứng sau lưng, tôi
cũng không hay biết ǵ hết, đến khi bà bỏ
đi vô trong tôi mới hay là bà đă theo dơi tất cả
câu chuyện con sáo của tôi, mà không muốn rầy la
nữa.Có thể mẹ tôi muốn để cho tôi tự
học lấy một ḿnh một bài học nhân sinh quan,
nhắc đi nhắc lạI không phảI là thượng
sách, như thể bài học tự học thấm thía
hơn, linh nghiệm hơn chăng?
Biết ḿnh bất lực không
làm ǵ hơn được, tôi bỏ ra vườn sau,
đi t́m bắt hai ba con cào cào non, nhưng thật ra là tôi
muốn trốn tránh một thảm họa tôi nghĩ tôi
không chấp nhận nổi. Khi tôi trở vào nhà, th́ cũng
là lúc trờI sắp tối. Con sáo đứng hay đúng
hơn là nằm trên cháng ngang trong lồng vẫn c̣n rút
đầu trong cánh, như ngủ mê, tôi nhẹ nhàng đem
cái lồng để trên bàn học của tôi, lấy
một cái khăn bông trắng đắp lạI cho kín
đáo, khỏI gió lạnh khi về đêm. Tôi vẫn c̣n
chút hi vọng là nó chỉ bị cảm nhẹ v́ đi
đường xa, trông một đêm ngủ yên ắm
sáng mai sẽ b́nh phục
lại. Vừa lúc đó mẹ tôi gọI tôi mờI anh hai
Tân vào dùng cơm tối luôn thể. Bữa cơm tốI
hôm đó có cháo, có thịt vịt xáo măng, cũng là một
bữa cơm ngon, các em tôi, anh tôi, hai chị Ba chị
Tư, anh ba Cừ, anh tư Mau, mẹ tôi và thầy hai
Tân...ai ai cũng vui vẻ, vừa ăn vừa nói
đủ thứ chuyện trong ngày. Chỉ có tôi như là
người dưng đứng ngoài ṿng thân thuơng gia
đ́nh, tại sao hôm đó tôi ít nói hơn mọi khi?
Và là nguờI đầu tiên
bỏ bàn ăn, đi lên nhà bảo anh ba Cừ đi
thắp đèn manchon lên để tôi học bài. Thật ra
đó chỉ là cái cớ để tôi ngồi gần con
sáo của tôi trong những giờ, có khi là sau hết
của nó. Gần 8 giờ tối. tôi c̣n đang ngồI
gọi là học bài, nhưng thật ra th́ tâm trí của tôi
để đâu đâu, đến khi mẹ tôi gọI vào
để đoc kinh tốI trước khi đi ngủ. Gia
đ́nh tôi luôn luôn có thói quen đọc kinh tốI như
bổn đạo các họ đạo CG, đó là thói quen
mẹ tôi đem theo từ BảI xan về Long thuận,
từ lúc nào tôi không rơ. Tôi cũng không nhớ rơ hôm đó tôi
có cầu nguyện cho con sáo hay không, nhưng nhớ rơ ràng
là đầu óc, tâm trí tôi ngổn ngan không c̣n muốn
biết cái ǵ muốn cái ǵ…
Đọc kinh vừa xong, tôi
vội chun vào mùng, tôi muốn ngủ đi, muốn quên
đi tất cả, gần như tôi tuyệt vọng
rồi! Nhưng tôi không có ngủ được chút nào
hết, tôi trằn trọc thâu đêm, đúng hơn là khí
quá nửa đêm, lúc gà gáy rộ, tôi uể oảI t́nh
thần, quá mệt mỏI thế xác, nên ngủ quên khi nào
không biết, đến khi mẹ tôi lay tôi dậy th́
trờI đă sáng trưng rốI! Tôi vộI vàng nhảy
xuống giường, tong cửa chạy ra sảnh
đường, dỡ cái khăn bông ra, th́ mừng quá, con
sáo vẵn c̣n sống, vẩn c̣n ngủ trong lồng. Tôi lúc
lắc cái lồng có ư đánh thức nó dậy, thí nó
dậy thật, nhưng vẫn nằm đó, không
đứng lên nổI, chỉ rút đầu ra và nh́n tôi một cách mệt nhọc,
mắt nửa mở nửa nhắm, tôi lúc lắc mạnh
hơn, nó cũng cứ nằm yên, rồi từ từ
nhắm mắt, rút đầu vào cánh ngủ tiếp. Tôi
để ư , không dè chỉ trong một đêm mà nó bệ
rạt gầy đi thấy rơ như thế, hôm qua nó to bèo
không thua ǵ một con chim cu cườm, lông đen
mướt không kèm ǵ tóc của mẹ tôi, bây giờ h́nh hài
chỉ bằng một con chít cḥe, lông xám mốc như
chiếc nùi giẻ rách của nhà bấp mới lau xong
nồI nêu son chảo của chị hai Tới. Có thể
nào v́ đi đường xa xôi, chưa quen sóng gió đuờng
thủy, hay v́ nhớ nhà nhớ người nhớ
cảnh cũ, hay v́ không quen xứ lạ quê ngườI?.
Nhưng tôi đinh ninh là v́ nó thuơng nó nhớ thằng
Khâm thằng Phục mới nên nỗI nầy, chớ không
v́ lư do ǵ khác. Tôi biết chắc điều đó! Nhưng
nó phải biết tôi c̣n thuơng yêu nó hơn thằng Khâm
thằng Phục nhiều, nhưng chắc chắn hơn
nữa, tôi không phải là người nó yêu nó thuơng
nhứt, chưa phải là người mến tay mến
chưn nhứt của nó!
Có ánh nắng chen vào nhà, tôi
đem cái lồng treo gần cửa sổ, biết đâu
ánh sáng mặt trờI sẽ là cứu tinh của nó,
Với một chút hi vọng, tôi vào nhà ăn sáng với anh
hai Tân như thuờng lệ, hỏI thăm trong mấy ngày
tôi đi vắng anh có đi Càng long, Láng thé hay Trà vinh
chơi không? Tôi có thuật lạI, kỳ về bên
ngoạI nầy tôi đă không đi nhà thờ xem lễ
với má và bà ngoạI để ghé thăm cậu Út
mợ Út, cha má của anh, như lấn trước,
cũng v́ mê chơi vớI mấy con của cậu Sáu. Không
nói ra, nhưng sự thật là v́ con sáo đen nầy! Làm
như anh hai Tân không quan tâm mấy về gia đ́nh của
anh, v́ anh mớI về BảI xan hôm tháng trước.
Kế đó tôi phải ra sảnh đường ngồI
vào bàn học ngay, làm như tôi đang t́m một lốI
thoát cho tinh trạng khủng hỏang tâm linh của tôi, nên
tôi hỏi anh hai Tân nhiều hơn, nhứt là về
nhũng ngụ ngôn Pháp mà anh hay kể cho tôi nghe, những
khi thấy tôi mệt hay buồn ngủ không c̣n chăm
chỉ nữa. Tôi không c̣n nhớ rơ hôm đó anh đă
kể cho tôi chuyện ǵ. Nhưng tôi nhớ rơ là cả ngày
hôm đó tôi chạy qua chạy lạI, chạy vô chạy
ra, đúng là như gà mắc đẻ mà người
lớn hay nói, cũng không biết nói cái ǵ cho lắm! Tôi
không c̣n b́nh tỉnh và liếng xáo nữa, mà sanh ra khó tánh,
bảo anh ba Cừ không cho ai ra sảnh đường làm
rầy tôi, đúng là để cho con sáo ngủ yên, họa
may nó b́nh phục lạI được.Nhưng tôi biết
dư là hi vọng của tôi mong manh quá, v́ hai ba lần tôi
năn nỉ ỉ ôi đút mồi, nhưng nó không c̣n
muốn ăn nữa, quá lắm nể t́nh tôi nó gắp
mồI, quăn ra xa ngoài lồng, rồI tiếp tục rút
đầu dưới cánh ngủ tiếp. Tôi chắc
chắn nó phải đói lắm, v́ hôm qua tới giờ nó
không ăn quá hai con cào cào nhỏ, thường khi nó ăn
mỗI lần 6, 7 con và một ngày ít ra là ba lần. Không
lẽ nó đă quyết định truyệt thực
rồI? Tôi âu lo và âm thầm tự hỏi!
Đến chiều tốI
lại, trước khi đi ngủ tôi ra thăm nó lần
cuối, thấy nó vẫn nằm yên, hai cánh đă xệ ra
như là gượng gạo bám bíu để khỏi
rơi xuống, cũng có thể như là c̣n nắm
nuối với sự sống. Tôi lấy khăn bông trùm cái lồng lại cho kín gió và
đem đặt trên bàn học của tôi. Lúc bấy
giờ tôi hoàn toàn tuyệt vọng, khi phảI buông nó ra
để đi vào đọc kinh tối. Trước khi
đi ngủ, tôi c̣n muốn đi ra thăm nó một
lần nữa, nhưng không biết vi sao tôi lạI không
đi, Có lẽ tôi sợ phảI chứng kiến một
cảnh tuợng quá phụ phàng, quá sức chịu
đựng của tôi? Nhưng tránh né được bao lâu
nữa?
Tôi đă vào giường ngủ
và v́ tâm thần hơn là thể xác mệt mỏI tôi đă
ngủ khi nào không hay biết. Khỏang 1 giờ sáng, như
có ngườI đánh thức, tôi vụt chồm dậy,
tong mên ra, thấy trong nhà c̣n yên lặng một cách khác
thường như là có không khí tang chế, tôi nhén gót
nhẹ nhàng lén mở cửa trước ra và bước
nhanh lạI bàn học, cái lồng chim c̣n đó, có cái
khăn bông trùm lạI,hoàn toàn như một áo quan màu
trắng của trẻ con. Run run, tôi vén cái khăn bông lên
và…
Mờ mờ trước
mắt tôi con sáo đen nằm ngửa, đưa lên
trờI cái ức trắng nhỏ xíu và hai chơn
đỏ cong queo. Nó đă chết từ bao giờ
rốI! Tôi cảm thấy tim tôi nhói lại, nhưng không
khóc đựơc chỉ thấy buồn buốn, một
cái buồn minh mong không bến bờ! Tôi mở cửa
lấy nó ra, để lên bàn tay trái, tay mặt tôi vuốt
ve lưng nó, đầu nó, mỏ vàng của nó…và bao nhiêu
lần tôi không nhớ rơ nữa và đến một lúc nào
đó, 10, 15 hay 20 phút sau, nhẹ nhàng và âu yếm tôi
đạt nó trên bàn học và ngồI xuống chóng tay lên
má, tôi nhin cái xác đă cứng, hồi tưởng lạI
hinh hài và tiếng nói không phảI là của một con sáo mà
là của một nàng tiên biết ‘’chào ông. chào bà’’. Tôi không có
khóc thành tiếng, nhưng nước mắt đă chảy
xuống má, theo ḷng bàn tay, rớt trên quyển sách Le
Vocalulaire francais từ bao giờ? Và bao lâu như vậy?
Trời đă sáng, người
nhà đă thức, anh hai Tân như một bóng ma, nhẹ nhàng
mở cửa pḥng bước ra sân tập thể thao,
mẹ tôi trong pḥng ở nhà giữa cũng đă thức và
chắc đang đứng chảI đầu mặt nh́n
ra cửa sổ như thường lệ. Như một
tội nhân, tôi đến sau lưng bà vừa nói vừa
khóc: ‘’Con sáo chết rồi!
má!’’
Má tôi không vộI trả lời,
bà chỉ qú xuống, lấy khăn lau nuớc mắt cho
tôi rồI chậm chậm nói: ‘’Má biết rồi! Má
biết rồi! Thôi! Đừng buồn làm chi nữa! Vui
sướng trên cái đau khổ của người khác không
thề nào lâu được! Con nói anh Cừ tắm
rửa cho con và mặc đồ mới cho con đi’’.
Ra sảnh đường th́
đă có anh ba Cừ ở đó rồi, anh phảI ra lau
chùi bàn ghế cho tôi, anh đang đứng nhin con sáo
chết nằm gần cuốn sách Le Vocabulaire francais. Tôi
bảo: Anh làm ơn đi lấy cuốc, tôi sẽ
đem xác con sáo đi chôn nó duớI gốc cây vông
đồng, bên kia vựa lúa, gần hồ sen. Và tôi đă gói xác nó lạI trong cái khăn bông
trắng, như là một cái áo quan nhỏ. Để vào
ḷng hai bàn tay, tôi đưa xác nó đi chôn dưới
gốc cây vông đồng, có anh hai Tân đi theo. Ngay trên
mộ tôi đă treo chiếc lồng tre để cửa
mở, vào một cành vông nhỏ, như là để
đánh dấu: ‘’Dưới đây đang yên nghỉ
một con sáo biết nói chào ông chào bà!’’. Tôi trông nó sẽ không cô đơn lắm, v́ hằng
ngày sẽ có những con chim đến đậu trên cây ,
nó sẽ nghe bao câu chuyện của chúng nó và đến mùa
xuân khi bông vông trổ rộ một màu đỏ chói, th́
ngoài những con cưởng bông, con sáo sậu luôn luôn
sẽ có những con sáo đen cùng loạI bà con với nó,
bay đến hót cho nó nghe để rốI bay đi, luôn luôn
lưu luyến c̣n trở lại trong cả mùa Xuân cho
đến khi hoa vông rụng hết, để lạI
những trái vông xanh dài rồI trở ra đen khô, đu
đưa theo gió, nhiều lúc gây ra những âm thanh diệu
kỳ như tiếng nhạc giữa trờI, con sáo
sẽ nghe. Cũng là khi mùa hè đến, sen trắng có
đỏ có sẽ theo gió thoảng xông lên một mùi
hương nhẹ nhàng, con sáo sẽ hưởng.
Đối với con sáo, dù tôi si
mê nó thế nào đi nữa, mấy ngày sau đó tôi đă
t́m được một giảI pháp để quên nó
đi, tôi cấm đầu học và đọc cuốn
sách Lectures Francaises nhỏ xíu nhưng đầy những
chuyện đáng say mê. Có thể nhờ đó mà tôi ‘’không
thất t́nh’’, không đau khổ lắm khi ra viếng
mộ của nó mấy lần. Tuy nhiên có một chuyện
vẫn tiếp tục làm cho tôi không c̣n vui đùa như
trước được nữa, đó là cái ư thức,
hay đúng hơn là cái mặc cảm tội lỗi
đối với hai anh em thằng Khâm thằng Phục.
Tôi có thể quên tiếng nói ‘’chào ông chào bà’’ một thời
làm cho tôi ‘’mê ly’’ đến tàn nhẩn. Nhưng không bao
giờ tôi quên được tiếng la khóc của hai
đứa nó: ‘’NộI! Con không muốn! NộI! Con không
muốn!’’ Không nói ǵ nữa về
chuyện con sáo, nhưng mỗI một sự hiện
diện thuờng trực của má tôi cũng qúa đủ
để luôn luôn nhắc nhở cái tội ‘’tàn ác’’ của
tôi đốI với người anh em, đối với
nguời bạn.
V́ thế mà tôi sanh ra băn
khoăn, bồn chồn, lo sao sửa chữa cho kỳ được
một cái lỗI lầm quá lớn cho cái tuổI nhỏ bé
của tôi ? Và tôi tự an ủI là ḿnh đă t́m đuợc
một cách thể để chuôc tội, trong chừng
mực nào đó! Trong mấy tuần sau đó, anh hai Tân, má
tôi đều thấy tôi mê học hơn mọi lần,
dễ thuơng hơn
trước, ch́u chuộng hơn trước, tôi muốn
cho mọi ngưởi cả mấy đứa em gái
đáng ghét của tôi phải thuơng tôi hơn…Âu đó
cũng là một cách thế chuộc tội, nhưng gián
tiếp thôi! Thật ra tôi phảI đi gặp thằng
Khâm thằng Phục mớI được!
Mà ngườI có thể giúp tôi
chẳng ai khác hơn là má tôi. Tôi hói má tôi chừng nào đi
thăm bà ngoạI? và lèo nhèo hỏI đi hỏI lạI
mấy lần. Má tôi vẫn trả lờI; ‘’Má có
nhiếu chuyện phảI ở nhà, đâu có đi thăm
ngoạI hoài được’’. Và tôi
chưa chịu thua, gần như mỗI năm bảy ngày
tôi nhắc lạI: ‘’Chừng nào má đi thăm ngoạI?’’ Và như thế đă quá hai tháng rồI!
Gần như tuyệt vọng, tôi ra viếng mộ con sáo
thuờng hơn, nhiều lần tôi nói chuyện vớI nó
về hai thắng Khâm thằng Phục và hứa bừa là
sẽ đi thăm hai đứa nó trong nay mai. Biết
đâu nó giúp tôi được?
Và nó đă giúp tôi thật! Ngày
nọ có cậu hai Ca chèo ghe vào
thăm chúng tôi và luôn luôn cậu chở vào cho má tôi, khi th́
mấy cây quít cây bưởI giống, khi th́ những
bụI cúc đạI đóa, bụi thuợc dược
nhiều màu và mềm mạI, và lần nầy là những
bụi hồng, thứ hoa má tôi thích trồng trước
cửa nhà và tự tay săn sóc lấy. Ngoài những câu
chuyện anh em, cậu cho má tôi biết là bà ngoạI không
được khỏe lắm. Kỳ trước bà
ngoạI cũng có dấu đau yếu rồI, bà đau
phổI kinh niên, về đêm tôi đă nghe bà ho từng
chập rồI và đă có lần tôi hỏI: ‘’NgoạI
đau rồI, phảI không, ngoạI?’ Nhưng ngoạI tôi luôn luôn phủ nhận: ‘’NgoạI
chỉ cảm xoàn thôi!’’
Đúng là ngẫu nhiên tôi
được dịp trở lạI nhắc má tôi nên
đi thăm ngoạI sớm hơn đi. Và chỉ 1
tuần sau khi câu hai Ca về rồi, má tôi dự bị
đi về bên ngoạI, lần nầy sẽ có cha tôi cùng
đi theo. NgườI tôi vui lên như bay cao lên khỏI
mặt đất! Tôi c̣n rủ anh hai Tân cùng đi về
thăm cha mẹ cho vui, sẽ có ghe hầu 4 tay chèo,
rộng rảI thỏa mái tha hồ, mà c̣n có thể đi
mau hơn nhiều.
Như thế về bên ngoạI
lần nầy có cha má, anh chị tôi và anh hai Tân cùng về
tất cả là 7 ngườI, ai ai cũng vui vẻ, mà cái
người vui vẻ om sồm nhứt chính là tôi. Tôi chi
trông cho mau tớI, tôi đă đem theo một gói đồ,
mà chỉ có má tôi biết, anh chị tôi có hỏi có muốn
coi cái ǵ th́ tôi cự tuyệt mà c̣n muốn gây sự là khác,
v́ đây là bí mật của tôi, trừ ra má tôi, không ai có
quyền xoi mói.
Và trưa hôm đó chúng tôi đă
đổ bộ lên bến nhà cậu Hai như là một
đám hỏI, ai ai cũng ăn mặc đàng hoàn. Nhanh
nhẹn như một con sáo, vửa cập bến tôi
đă nhảy lên bờ và chạy vào thăm bà ngoạI tôi
ngay,bà đang nằm trong buồng đang ho cành cạch. Tôi
vào, ngoạI tôi mứng quưnh quán, quên ho luôn và dẫn tôi ra
đón cha mẹ anh chị tôi và tôi chỉ trông có thế
để buông tay ngoạI ra, nháy qua hai ba cái
liếp,chạy qua gặp hai anh em thằng Khâm thằng
Phục đang sửa soạn cần câu đi ra ruộng
câu cá rô đồng như bao lần trước. Thấy
tôi cầm trên tay gói đồ, chúng nó hỏI:
- Anh Tám cho tụI em cái ǵ
đó?
- Tao phảI cho tụI bây
biết, con sáo đen đă chết mất rồi!
Vừa nói, chúng nó dành lấy gói
đồ và mở ra, không muốn nghe tôi nói ǵ hết; Tôi
vẫn lập lạI:
- Tao phảI nói cho tụI
bây biết, con sáo đă chết rồI!
- Cám ơn anh, cái quần nầy của em, cái
quần nầy của thằng Phục, đôi thun nầy
của em, thằng phục lấy đôi kia. Đạn bi,
em lấy 10 viên,thằng Phục lầy 10 viên. Thôi! anh
đi câu cá rô với tụI em đi. Đồ chơi
để đó. Mau đi! để nắng quá cá không
ăn nữa đâu!
Tôi hoan toàn chưng hửng! Cho
tôi chuyện sống chết của con sáo, cũng là cái
mặc cảm tộI lỗI cho tôi quá là quan trọng. Tôi
đem cho hai anh em nó 2 cái quần ngắn, hai cập giây thun
và hai muơi viên đạn bi, chỉ là để tạ
lỗI thôi, không phảI là điều chánh. Tại sao
tụi anh em nó dững dưng truớc cái chết của
con sáo đến thế, tôi
trông đợI một sự trách móc hay giận dỗI nào
đó, nhưng tôi hoàn toàn thất vọng! Thật ra tôi
không làm sao hiểu nổi thái độ của chúng nó! Tôi
buồn buồn đi theo chúng ra đồng…
(Sau đó 3 năm, bà ngoạI tôi mất. Cha
má và chung tôi đi ra BảI xan chịu tang. Tôi đă gặp
Khâm Phục lạI, nhưng không c̣n vui đùa với nhau
như trước nữa. Tôi th́ đă đến tuổi
phảI bỏ làng đi học xa (1932), Khâm Phục
đến tuổi ra đồng giúp cậu mợ Sáu làm
ruộng làm rẫy. 13 năm sau (1945), chánh quyền Việt
minh (VM) quận Càng long gửi tôi đi Bải xan ḥa giài
giữa Nhị long bên nội CS và họ đạo CG bên
ngoại tôi, hai bên đang lập trận đánh nhau, tôi c̣n
gặp lại Khâm Phục, không dè là lần sau hết.
Năm 1946, Khâm Phục nhập vào UMDC (Unites Mobiles pour la
Defense des Chretiennetes) của Le Roy, Bến tre và sau đó ít
lâu, lúc tôi đă về thành đang dạy học ở
Vĩnh long (1946-1947) th́ nghe tin cả hai anh em đều
tử trận trong một cuộc VM phục kích, có thể
là giữa đường Bải-xan đi Trại luận
(Đại phước), ngay chỗ Đập lớn mà
cuối năm 1995 tôi phải lội qua trên con
đường t́m về ông sơ Huỳnh văn Viễn. Tuy
không c̣n gặp Khâm Phục lạI, nhưng những ba
lần về V.N.(1995, 2001 và 2006) ba lần đi Bải xan
thăm bên ngoạI đều có gặp mợ Sáu, em
của nó là con Mạng hay con Khéo, không ư thức, không nói ra luôn
luôn tất cả là chứng nhân nhắc nhở tôi, không làm
sao tôi quên được một con sáo,‘’mối t́nh
đầu’’ cũng là một tội lỗi, tàn nhẫn và
bất công, tôi không bao giờ sửa chữa
đựơc hoàn toàn.)