Tạp chí Bách Khoa
Đàm thoại với Ngô Thế Vinh:
Từ “Ṿng đai xanh” đến “Mặt trận ở
Sài G̣n”
Lời toà
soạn (tạp chí Bách Khoa): Nhà văn Ngô Thế Vinh, tác giả
truyện dài Ṿng đai xanh
vừa nhận được giải thưởng bộ
môn Văn trong Giải Văn học Nghệ thuật Toàn
quốc 1971 trước Tết, th́ sau Tết lại
nhận được trát gọi ra ṭa về bài
"Mặt trận ở Sài G̣n" trên tạp chí Tŕnh Bày số 34, có
"luận điệu phương hại trật tự
công cộng và làm suy giảm kỷ luật, tinh thần
chiến đấu của quân đội." Nếu
giải Văn trao cho Ṿng
đai xanh không gây dư luận sôi nổi như
giải Thơ th́ trái lại vụ án Ngô Thế Vinh đă
là đề tài cho rất nhiều anh em cầm bút trên các
nhật báo cũng như tuần báo, tạp chí, trên báo dân
sự cũng như báo quân đội và dư luận
đă nhất trí bênh vực nhà văn quân đội mà ngày
lĩnh giải thưởng văn chương vẫn c̣n
lận đận hành quân ở cao nguyên. Do đó mà có
cuộc đàm thoại sau đây để độc
giả Bách Khoa biết
rơ tác phẩm trúng giải Ṿng
đai xanh đă được thai nghén h́nh thành ra sao,
và tác giả Ṿng đai xanh
đă quan niệm vụ án của anh thế nào.
Cũng xin ghi lại: Ngô Thế Vinh sinh
năm 1941 ở Thanh Hóa, Anh đă là chủ bút báo T́nh Thương, cơ quan
tranh đấu văn hóa xă hội của sinh viên y khoa
63-66. Tốt nghiệp y khoa năm 1968, anh gia nhập quân y,
phục vụ tại Lực lượng Đặc
biệt và đă giữ chức vụ y sĩ trưởng
Liên đoàn 81 Biệt cách Nhảy dù. Tác phẩm đă
xuất bản: các tiểu thuyết Mây băo (1963), Bóng đêm (1964), Gió mùa (1965) và Ṿng đai xanh (1970).
Bách Khoa: Cuốn
"Ṿng đai xanh" của anh đă được
giải thưởng Văn học Nghệ thuật Toàn
quốc 71. Xin anh cho biết hoàn cảnh nào đă gợi ư
cho anh viết tác phẩm trên?
Ngô Thế
Vinh:
Trong khoảng thời gian 63-66 cùng các bạn hữu ở
trường Đại học Y khoa chủ trương
tờ T́nh Thương, chúng tôi có dịp đề
cập tới nhiều vấn đề, từ những
sinh hoạt giới hạn trong ṿng thành đại học
tới cả các biến cố sôi bỏng của
đất nước. Vấn đề "nổi
dậy" của người Thượng và cao nguyên là
một trong những biến cố được chú ư
ở giai đoạn đó. Từ năm 1957, người
ta đă nghe thấy những tin đồn về một
"Phong trào Thượng Tự trị". Tiếp theo là
các vụ nổi dậy chính thức bộc phát vào
những năm sau. Sau mỗi vụ tàn sát của
người Thượng, vấn đề cao nguyên
được đặt ra sôi nổi rồi cũng
lại rơi vào quên lăng. Nhưng cho đến biến
cố tháng 12-65, cả một âm mưu tổng nổi
dậy của người Thượng tại khắp các
tỉnh cao nguyên của phong trào đ̣i tự trị FULRO,
cùng với những vụ thảm sát người Kinh,
hiểm họa đe dọa cao nguyên đă trở thành
một sự thực. Lại thêm những lời tuyên
bố úp mở của một số nhà lănh đạo
Việt Nam lúc đó về "những hành động vô ư
thức của những tay sai ngoại bang", sự
đả kích gần xa của báo chí về một thứ
"Thực dân Mới", khiến cho mọi
người cảm thấy một điều ǵ thiếu
minh bạch đằng sau những biến cố đó.
Nói trắng ra, thái độ lúng túng của chính quyền
thời đó về vấn đề này càng làm cho
người dân tin rằng đă có bàn tay và áp lực từ
phía người Mỹ, nhất là khi mà các thành phần
nổi dậy lại thường phát xuất từ các
trại Lực lượng Đặc biệt và Dân sự
Chiến đấu Thượng, huấn luyện và
trợ cấp trực tiếp bởi người Mỹ.
Đó là những lư do của các chuyến đi của tôi
lên cao nguyên với tư cách một nhà báo sinh viên. Và một
số báo T́nh Thương đặc biệt về
phong trào FULRO và vấn đề chủ quyền Việt
Nam được h́nh thành sau đó. [1]
Phải nói là tôi bị xúc động sâu xa bởi những
chuyến đi này, khi ư thức được rằng
cả người Thượng lẫn người Kinh
chỉ là nạn nhân của một âm mưu lớn lao.
Như anh biết, chế độ kiểm duyệt
thời đó đă giới hạn tối đa mọi
phổ biến trên báo chí và do đó tôi có ư định
viết một cuốn sách, không phải là tiểu
thuyết, sưu khảo về vấn đề cao nguyên.
Bách Khoa: Rồi
tại sao từ cuốn sưu khảo dự định
viết lại trở thành cuốn tiểu thuyết mà
khung cảnh là cao nguyên?
Ngô Thế
Vinh:
Ra đến số 30, tờ T́nh Thương bị
Nội các Chiến tranh đóng cửa. Không có những
bận rộn về báo chí, tôi đă có th́ giờ
để khởi viết những chương đầu
tiên của cuốn sách và tiếp tục thu thập thêm tài
liệu, tiếp xúc với các giới chức liên hệ
kể cả những người Thượng.
Phải
ghi nhận ở đây là kiểm duyệt là mối ám
ảnh thường xuyên mỗi khi tôi cầm bút. Và cũng
thật khó để mà có thể giữ nguyên hứng
khởi và cả kiên nhẫn nữa để hoàn thành
một cuốn sách khi không thấy tương lai có thể
xuất bản.
Bởi
vậy sau một thời gian gián đoạn, tôi phải
t́m cách vượt qua khó khăn này bằng một lực
chọn h́nh thức tiểu thuyết cho cuốn sách.
Bách Khoa: Và anh
đă viết và cho xuất bản cuốn "Ṿng đai
xanh" trong những trường hợp nào?
Ngô Thế
Vinh:
Có lẽ do bởi mối duyên với người
Thượng, nên khi vừa tốt nghiệp y khoa, gia
nhập quân đội, tôi đă t́nh nguyện chọn binh
chủng Lực lượng Đặc biệt, với
địa bàn hoạt động là vùng cao nguyên chung
đụng rất nhiều với các sắc dân thiểu
số. Tôi đă viết tiếp được một
số chương của Ṿng đai xanh trong giai
đoạn này.
Nhưng ư
định xuất bản Ṿng đai xanh chỉ
thật mănh liệt khi tôi có trong tay cuốn Green Beret
của Robin Moore, một cuốn sách Best seller trong nhiều
tuần và nổ như một trái bom trên đất
Mỹ, với nội dung ca ngợi những chiến
sĩ Mũ xanh LLĐB Hoa kỳ, c̣n lại là sự xuyên
tạc và hạ giá người Việt cùng với sự
kỳ thị tệ hại của các sắc dân Kinh -
Thượng ở cao nguyên. Đối lại với Green
Beret, Ṿng đai xanh sẽ là một "lối nh́n
Việt Nam" về vấn đề cao nguyên, cùng
với thực chất và huyền thoại De Oppresso Liber
của những người lính LLĐB Mũ xanh Hoa Kỳ
lúc nào cũng tự nhận là anh hùng giải phóng các dân
tộc bị trị. Họ quan niệm đang làm một
cuộc giải phóng cho những người Thượng
bị áp bức ở cao nguyên...
Bách Khoa: Việc
xuất bản “Ṿng đai xanh” gặp khó khăn ǵ không và
tại sao anh lại chọn nhà xuất bản Thái
Độ để cho ra đời tác phẩm của anh?
Ngô Thế
Vinh:
Với kinh nghiệm từ ba cuốn sách trước
về những khó khăn của kiểm duyệt,
để Ṿng đai xanh có thể được
chấp thuận ra mắt, tôi đă phải tự cắt
xén đi gần một nửa số trang của cuốn
sách. Đó gần như một sự phá hỏng tác
phẩm với mục đích để được
xuất bản. Bởi v́ như tôi đă tŕnh bày với
anh, tôi thiết tha mong muốn cho Ṿng đai xanh ra
đời được khá sớm để kịp
đối lại với Green Beret của Robin Moore.
Nhưng Sở Kiểm duyệt vẫn làm khó dễ,
vẫn cấm đoán. Thoạt tiên anh Thế Nguyên chủ
trương nhà Tŕnh Bày, nhận xuất bản. Sau anh
chịu thua kiểm duyệt. Anh Thế Uyên chủ
trương nhà Thái Độ lại nhảy vào ṿng tranh đấu
và anh kiên nhẫn làm đơn từ lên xuống măi,
rồi sau cùng th́ kiểm duyệt nhượng bộ,
Thế Uyên thành công và Ṿng đai xanh được ra
đời sau những hậu thuẫn nhiệt thành
của các anh em cầm bút trên báo chí.
Bách Khoa:
Tại sao anh có ư kiến gửi “Ṿng đai xanh” dự
giải Văn học Nghệ thuật 71 và xin anh cho
biết cảm tưởng khi trúng giải.
Ngô Thế
Vinh:
Sống với người Thượng và cao nguyên tôi không
ngừng nghĩ tới tương lai Vùng Đất
Hứa này, tương lai đó ra sao là do mức độ
quan tâm của nhiều người. Từ một cuốn
sách bị cấm đoán cho tới khi được
xuất bản, việc tham dự giải văn
chương đối với tôi là một cách thế bày
tỏ thái độ. Sự kiện Ṿng đai xanh
được chọn, hay chính quan điểm của Ṿng
đai xanh được công khai chấp nhận,
đối với tôi là một dấu hiệu khích lệ
trong một hoàn cảnh nhiều thách đố như
hiện tại.
Bách Khoa: Hôm phát
giải anh cũng không có mặt ở Dinh Độc
Lập?
Ngô Thế
Vinh:
Trước Tết, sau cuộc hành quân vượt biên
ở Krek, tôi theo đơn vị trở lại Sài G̣n
để rồi sau đó lại trở lên cao nguyên v́ t́nh
h́nh được coi là khẩn trương lúc đó. Có
nhiều dấu hiệu của một cuộc tổng
tấn công của cộng sản Bắc Việt trên
khắp lănh thổ, nhất là ở cao nguyên vào dịp
Tết, điều mà Hà Nội gọi là “cú đấm then
chốt” để tạo một “dấu ngoặt lịch
sử”; trong sự căng thẳng chờ đợi
đó, tôi nhận được công điện từ
hậu cứ báo tin về kết quả của giải
thưởng văn chương. V́ nhu cầu hành quân, tôi
đă không về Sài G̣n và quyết định ở lại
đơn vị. Cũng như cách đấy gần
một năm, tôi đă không thể về Sài G̣n để
dự buổi ra mắt cuốn Ṿng đai xanh do nhà
xuất bản Thái Độ tổ chức.
Bách Khoa: Gần
đây anh vừa bị ra ṭa về một bài báo trên
tập san Tŕnh Bày?
Ngô Thế
Vinh:
Dứt cuộc hành quân kéo dài gần hai tháng, trở lại
Sài G̣n, tôi được anh Thế Nguyên cho biết tin
bị truy tố v́ một bài viết ở Tŕnh Bày
số 34, mà theo anh, ngoài chủ nhiệm, Bộ Nội
vụ c̣n truy tố đích danh tác giả. Tuy là một
vụ án truy tố theo quy chế báo chí, điều 28,
nhưng tôi quan niệm ngay tính cách văn nghệ của
vụ án này, liên quan tới nhà văn và quyền phát
biểu trong sáng tác. Đó là lư do tôi quyết định sẽ
ra ṭa chứ không chấp nhận một bản án
khuyết tịch như ư kiến một số bạn
hữu khác.
Bách Khoa: Anh có
thể cho biết qua nội dung bài báo mà anh bị truy
tố không?
Ngô Thế
Vinh:
Đó là bài "Mặt trận ở Sài G̣n", một bút
kư ngắn ghi lại cuộc hành tŕnh ư thức của
một người lính chấp nhận cuộc hy sinh
chiến đấu gian khổ hiện tại, đồng
thời cũng có những mơ ước về một
xă hội tốt đẹp hơn trong tương lai.
Chỉ với nội dung đó mà tôi bị truy tố dùng
báo chí phổ biến luận điệu phương
hại trật tự công cộng và làm suy giảm kỷ
luật, tinh thần chiến đấu của quân
đội, một tập thể mà chính tôi là một thành
phần trong đó!
Bách Khoa: Vụ
án diễn tiến ra sao?
Ngô Thế
Vinh:
Như anh biết, vụ án đă được đem ra
xét xử sáng ngày 18-5-72 sau hai lần bị đ́nh hoăn. Các
luật sư Vũ Văn Huyền, Mai Văn Lễ và
Đinh Thạch Bích đă biện hộ theo chiều
hướng một vụ án văn nghệ chứ không phải
một vi phạm báo chí. Về việc tách rời một
câu một đoạn ra khỏi một bài hay một tác
phẩm để buộc tội, luật sư Huyền
có đem cuốn Ṿng đai xanh ra ṭa trích ngay một
đoạn đầu đọc lên và nói rằng nếu
tách ra riêng đoạn đó th́ không phải là phát giải
Văn học Nghệ thuật cho tác giả mà có thể
lại truy tố tác giả thật nặng nề là khác
nữa. Phải xét sự nhất trí của lập
luận toàn bài hay toàn tác phẩm chứ không thể cắt
rời một mảnh mà phê phán được. Tuy nhiên phán
quyết của ông chánh án Nguyễn Huân Tŕnh vẫn là xác
nhận tội trạng của tác giả bài "Mặt
trận ở Sài G̣n" và phạt án treo 100.000 đồng
tiền vạ, và cùng bồi thường 1 đồng
bạch danh dự cho Bộ Nội vụ.
Đây là
vụ án có tính cách tượng trưng và để tránh
một tiền lệ cho nhà văn có thể bị truy
tố ra ṭa bất cứ lúc nào về những phát biểu
trong sáng tác của họ, nên tôi quyết định kháng án
lên ṭa thượng thẩm.
Bách Khoa: Sau cùng
xin anh cho biết dư luận báo chí và các hội đoàn
văn nghệ về vụ án của anh.
Ngô Thế
Vinh:
Mặc dù vụ án xảy ra giữa một t́nh h́nh sôi
bỏng của chiến cuộc, như anh thấy, đă
có một hậu thuẫn khá tốt đẹp trên dư
luận báo chí, kể cả những tờ báo đại
diện cho khuynh hướng của quân đội. Và tôi
nghĩ rằng một dư luận báo chí như vậy
sẽ có tác dụng ngăn chặn những vụ án
tương tự xảy ra trong tương lai. Riêng
đối với Hội Bút Việt, sự im lặng
của hội cho đến hôm nay là một sự kiện
đáng phàn nàn. Ngoài những cuộc tiếp xúc riêng tư
với các cấp lănh đạo của chánh quyền, tôi
nghĩ một khuyến cáo chính thức của hội
với nhà nước là một sự cần thiết.
Phải chăng đó là một thái độ không làm chính
trị như linh mục Thanh Lăng đă xác nhận, đúng
với Hiến chương của Văn bút Quốc
tế, chính trị ở đây phải hiểu bao gồm
cả những phát biểu của nhà văn trong sáng tác
tự do của họ. Một lư lẽ thứ hai
để giải thích sự không lên tiếng của
Hội Bút Việt là vụ án chưa xử hay bản án
chưa thành h́nh, trong khi tiếng nói đó có thể ngăn
chặn lại vụ án. Không lẽ ban chấp hành của
một Hội Nhà văn lại tự giới hạn trong
cái quyền đi xin nhà nước gia ân tha cho những
văn nghệ sĩ đă bị án tù tội chứ không
phải là ngăn chặn những sai lầm của chính
quyền trong quyết tâm bảo vệ nhân quyền,
với văn nghệ sĩ là quyền tự do được
thể hiện trong các sáng tác phẩm của họ[tlw1] [2] .
Dù trong hoàn
cảnh nào, tôi vẫn không ngừng tin tưởng rằng
trong tương lai miền Nam vẫn có một chỗ
đứng xứng đáng cho nhân phẩm và trí tuệ
để có thể giữ vững cuộc chiến
đấu.
[1]T́nh
Thương số 25, 1965
[2]Sau
khi có bản án của ṭa sơ thẩm Sài G̣n, trong phiên
họp ban chấp hành ngày 24-5-72 vừa qua, Hội Bút
Việt đă quyết định lên tiếng về
vụ án Ngô Thế Vinh và một bản tuyên bố đă
được phổ biến ngày 25-5 phản đối bản
án xử các nhà văn Ngô Thế Vinh và Thế Nguyên "là
một trường hợp xâm phạm đến tự do
tư tưởng và ngôn luận" và "tố cáo
trước dư luận trong nước và quốc
tế, cùng kêu gọi các vị có thẩm quyền xét
xử tại ṭa thượng thẩm hăy sáng suốt
duyệt xét nội vụ để tiêu hủy bản
án." (Ghi chú của ṭa soạn Bách Khoa.)
Nguồn: Bách Khoa CCCLXX, Sài
G̣n 1972