Từ
Huỳnh Văn Lang đến Lê Ngộ Châu
đến
các tác giả viết cho Bách Khoa
Nguyễn Thụy Hinh
Tờ
Bách Khoa là một trong số tờ báo có tuổi thọ cao nhất ở miền Nam trước 1975. Nó
thọ 18 năm: Từ 1957 đến 1975 và ra được 426 số. Thử hỏi không có biến cố 30
tháng tư, nó sống thêm được bao lâu nữa? Trong suốt thời gian ấy hẳn có nhiều
thay đổi về nhân sự, về nội dung và đường lối tờ báo, về sự gia tăng các tác giả
viết bài. Người viết bài này xin giới thiệu lại hai khuôn mặt nổi bật nhất của
tờ Bách Khoa và một số tác giả viết cho tờ Bách Khoa: Chủ nhiệm sáng lập, ông
Huỳnh Văn Lang và người thừa kế ông Huỳnh Văn Lang, ông Lê Ngộ Châu.
1.- Chủ nhiệm sáng lập: ông Huỳnh Văn Lang
Tôi
nhớ lại là khi tờ Bách Khoa ra đời, tên ông Huỳnh Văn Lang gắn liền với tờ báo.
Đối với người đọc báo, tôi chỉ biết tờ Bách Khoa là do Huỳnh Văn Lang, bên cạnh
có Hoàng Minh Tuynh. Nhưng đối với các tác giả viết bài sau này th́ có thể họ
nghĩ khác, họ chỉ trực tiếp liên hệ với ông Lê Ngộ Châu nên nhận định có phần
khác. Chẳng hạn trường hợp ông Nguyễn Hiến Lê Viết đến hơn 200 bài cho BK, đi
lại ṭa báo chắc hai lần hơn số bài ông viết và chỉ tiếp xúc với Lê Ngộ Châu.
Ông sẽ có ư nghĩ khác, nhận xét khác về vai tṛ chủ bút. Làm sao tránh khỏi ?
Ông
HVL là người sáng lập, góp vốn, xây dựng cơ sở, xin quảng cáo, viết bài chủ,
chọn và kiểm duyệt bài. Mọi việc đều có ông Huỳnh Văn Lang dính vào. Nhờ ông mà
nó sống c̣n trong lúc đầu. Mà nếu không có ông th́ không thể có tờ Bách Khoa.
Sau này, dù ông không thực sự c̣n nắm tờ báo, ông vẫn đứng đằng sau tài trợ.(
Năm 1972, ông được giải thưởng Văn Bút 100.000 đồng, ông cũng trao lại cho ông
Lê Ngộ Châu. Cũng như Hăng BGI, dù ông HVL không coi sóc tờ BK nữa, họ vẫn đăng
quảng cáo trong suốt gần 20 năm, ở trang b́a sau)
Cho
dù ông không trực tiếp điều hành, không liên lạc tiếp xúc với các nhà văn … Ông
vẫn là chủ tờ báo và danh xưng đó, không ai có thể thay thế được, cho dù là ông
Lê Ngộ Châu. Đó là công bằng mà nói..
Tuy
nhiên, nh́n lại chặng đường Bách Khoa của những năm đầu cho thấy có một số điều
không ổn. Thứ nhất, từ ông Huỳnh Văn Lang đến ông Hoàng Minh Tuynh cho thấy
thiếu nhạy bén về văn học nghệ thuật, về truyện, về thơ văn, về hội họa. Chủ
trương tờ báo nhắm vào sự hướng dẫn, truyền đạt và giáo dục người đọc.Tờ báo v́
thế có nhiều bài vở chuyên môn, chuyên ngành. Khá là khô khan. Thời đó, tôi
đọc đă thấy không trôi, nay đọc lại cũng vẫn không lấy ǵ làm thích. Sau một
thời gian th́ số lượng các bài viết về tôn giáo có giảm đi nhiều.
Tôi
nghĩ rằng làm báo khác làm thương mại. Không phải cứ có tiền là đủ. Cần một ư
thức về văn hóa, một chủ trương sáng tạo về văn học và cần một hướng đi cho tờ
báo. Có thể, khi làm báo, ông Huỳnh Văn Lang chỉ nhắm tới khía cạnh thực dụng,
khía cạnh giáo dục, khía cạnh truyền bá kiến thức phổ thông đủ loại Hiểu như thế
th́ chưa đủ. Như lời nhận xét của ông Nguyễn Hiến Lê về tờ Bách Khoa:Lại thêm
Bách Khoa không có một chủ trương mới mẻ cải cách cả về tư tưởng lẫn sự tŕnh
bày như tờ Phong Hóa, Ngày nay, trước sau vẫn giữ lập trường ôn ḥa, đứng giữa,
không theo Cộng, không theo Mĩ, như vậy làm sao nói một phong trào mà ảnh hưởng
tới quốc dân được như nhóm Tự lực (Trích Hồi kư Nguyễn Hiến Lê, trang 549).
Nhận
xét của ông nguyễn Hiến Lê cho thấy một cách rơ ràng tờ báo ít chú trọng đến
văn chương, nghệ thuật.
Xem
ra có vẻ coi nhẹ lănh vực văn chương, nghệ thuật. Một số báo có độ hai truyện
ngắn tùy tiên. Sau này th́ có khá hơn. Vốn không quen biết nhiều giới nhà văn
nhà báo nên tờ báo lúc đầu không tránh khỏi khô khan, đọc đến chán ngán. Nói
đúng ra, không ai có thể làm báo một ḿnh được. Bỏ tiền chưa đủ. Tờ báo sống
c̣n, mạnh hay yếu tùy thuộc rất nhiều vào sự cộng tác của các nhà văn, nhà báo
này.
Không
có ông Huỳnh Văn Lang th́ tờ báo Bách Khoa không sống nổi, nhưng không có sự hợp
tác của vô số nhà văn th́ Bách Khoa sẽ không có vóc dáng như mọi người trông
đợi lúc bấy giờ.
Theo
ông Nguyễn Hiến Lê, khi báo Bách Khoa ra được hai số th́ nhà văn Nguyễn Ngu Í
dắt bà Phạm Ngọc Thảo lại giới thiệu ông để nhờ ông giúp viết cho tờ Bách Khoa.
Không ngờ, cuộc giới thiệu này trở thành duyên Văn Học. Nguyễn Hiến Lê trở thành
cây bút chủ lực trong suốt 18 năm của Bách Khoa. Và nhiều nhà văn khác đă nối
gót theo Nguyễn Hiến Lê như Vơ Phiến, Đoàn Thêm, B́nh Nguyên Lộc và hằng trăm
nhà văn khác.
Ngày
nay, ông Huỳnh Văn Lang muốn mọi người nh́n nhận lại vai tṛ người sáng lập,
người tài trợ Bách Khoa, người chủ nhiệm đầu tiên. Thiết tưởng điều đó nên coi
là một điều hiển nhiên không chối căi được. Hăy trả cho Ceasar cái ǵ của Ceasar
như điều Ông Huỳnh Văn Lang mong muốn..
Theo
tôi, sự thành công của Bách Khoa không thể thiếu hai ông này. Mỗi người có một
vai tṛ nhất định.
Ông
Huỳnh Văn Lang cho biết trong một bài phỏng vấn: thường ông Lê Ngộ Châu một hai
tuần phải mang bài vở tới nhà ông Huỳnh Văn Lang để ông đọc và duyệt. Như thế,
trong giai đoạn đầu, khoảng 4,5 năm, rơ ràng vai tṛ chủ nhiệm, chủ bút do ông
Huỳnh Văn Lang đảm niệm.
Nhưng
sau 4,5 năm, những năm c̣n lại của tờ Bách Khoa, ai là người trách nhiệm phê
duyệt, ai trách nhiệm trực tiếp bài vở, chọn bài, sửa bài?
Chắc
hẳn nay là lúc ông Lê Ngộ Châu đảm nhận chẳng những vai tṛ quản lư tờ báo, thư
kư ṭa sọan mà kiêm thêm chủ bút tờ báo?
V́
thế, ông Huỳnh Văn Lang có thể yên tâm và hănh diện v́ chỗ của ông trong vai tṛ
sáng lập viên và chủ nhiệm trong giai đoạn đầu không bị sứt mẻ.
Không
có ông BK đă không sống nổi. Mỗi kỳ phát hành một hai ngàn số mà chỉ bán được
vài trăm số, chỉ có 2,3 chục độc giả mua báo dài hạn.
Ở
giai đọan sau 1963, dù ông không c̣n làm chủ nhiệm nữa, ông vẫn có thể tự hào v́
kiếm ra được người kế vị ông đă không làm uổng công tŕnh xây dựng tờ Bách Khoa
lúc ban đầu.Trước sau, danh dự và danh tiếng của ông không mất mát ǵ. Ông Lê
Ngộ Châu có giỏi, có tài th́ ông được tiếng thơm lây.
2.-Ông Lê Ngộ Châu: Kẻ thừa kế làm nên sự nghiệp
Không
phải đợi đến năm 1963, ông Lê Ngộ Châu mới chính thức được giao vai tṛ chủ
nhiệm Bách Khoa. Thực ra, thời gian ông Huỳnh Văn Lang đi du học từ năm 1958 đến
tháng 5/1959 ở Mỹ. mọi công việc ṭa sọan, bài vở đều do ông Lê Ngộ Châu một
ḿnh quyết đoán cả.
Theo
ông Huỳnh Văn Lang th́ cuối năm 1955, bộ tài chánh giới thiêu ông Hoàng Minh
Tuynh làm phó cho ông ở Viện Hối Đoái. Lúc đó ông HVL đang cần một thư kư ṭa
sọan. Ông Tuynh bèn giới thiệu ông Lê Ngộ Châu. Cứ như lời xác nhận này của ông
HVL th́ tôi có cảm tưởng ông Lê Ngộ Châu làm thư kư ṭa sọan Bách Khoa có thể là
ngay từ đầu?
Và
sau này, có thể nói, không có bất cứ nhà văn nào mà không có lời lẽ trân trọng
đối với ông LNC. Khen và trân trọng hết lời.
Theo
Nguyễn Văn Trung, (bài báo đầu tiên đăng trên BK là bài Tự tử, kư biệt hiệu
Hoàng Thái Linh), th́ ông Lê Ngộ Châu có thể đọc bài, sửa bài rồi đề nghị cắt
hay thay đổi một đoạn. Mặc dầu không viết bao giờ, ông có khả năng thuyết phục
cao, có bon sens, hiểu biết từng nhà văn, nắm được tất cả. Cuối cùng th́ ai ai
cũng đồng ư để ông sửa và cắt bài.
Sau
này, khám phá ra Nguyễn Thị Hoàng cũng là công của Lê Ngộ Châu. Ngoài ra c̣n Túy
Hồng, Nguyễn Mộng Giác, Thế Uyên đều từ Bách Khoa mà lớn lên.
Phần
Tạ Tỵ th́ viết về ông như sau: «Ông Lê Ngộ Châu, dáng người trắng trẻo, mập
mạp, ăn nói rất khôn khéo. Lê Ngộ Châu tuy không phải nhà văn nhà thơ, nhưng có
cái tài đọc văn, đọc thơ và biết giá trị của nó tới đâu. Ngay tờ Bách Khoa khởi
đầu do Huỳnh Văn Lang chủ trương, sau v́ lư do chính trị, Huỳnh Văn Lang, giám
đốc sở Hối đoái bị thất sủng, trao lại cho Lê Ngộ Châu, khi đó giữ vai tṛ quản
lư.(….). Lê Ngộ Châu, tính t́nh thẳng thắn, nhất là vấn đề tiền bạc, không làm
mất ḷng ai bao giờ, kể cả nhừng người anh không ưa..Anh em gặp nhau nói chuyện
như bắp rang, cứ thêm một người lại thêm chuyện. Nhiều lúc căn pḥng khách của
Kim Lai chặt cứng không c̣n chỗ v́ anh em đến quá đông»
Cứ
theo như những nhận xét của Tạ Tỵ th́ Lê Ngộ Châu có những đặc điểm sau đây:
- Có
có khả năng, đọc bài, sửa bài. Đó là vai tṛ một chủ bút tốt.
- Tính nết ngay thẳng, tiền bạc ṣng phẳng đâu ra đấy.
- Có
khả năng quản lư, tài chánh để Bách Khoa không rơi vào t́nh trạng lỗ lă.
- Nhất là tính t́nh ḥa nhă biết quy tụ người, nhờ đó Bách Khoa là tờ báo quy tụ
được nhiều người viết nhất.
Theo
ông Nguyễn Hiến Lê, trong Hồi kỳ của ông, trang 545 th́:«Khi báo có uy tín
rồi, từ 1960 trở đi, Ông Châu tập hợp thêm được một số cây viết trẻ, từ đó báo
đăng nhiều bài có giá trị cả biên khảo lẫn sáng tác và chính nhờ hợp tác với
Bách Khoa mà những cây viết đó nổi tiếng như Vũ Hạnh, Vơ Phiến, Lê Tất Điều, Cô
Liêu, Ngu Í, Phạm Việt Châu, Phan Văn Tạo, Đoàn Thêm( hai người sau là những
nhân viên cao cấp trong chính quyền Ngô Đ́nh Diệm), nhất là các nữ tiểu thuyết
gia Nguyễn Thị Hoàng, Trùng Dương, Thụy Vũ, Túy Hồng »
Cũng
theo Nguyễn Hiến Lê: «ông Châu làm việc rất siêng, đọc hết mọi bài đă nhận được,
đăng được hay không đều báo cho tác giả biết. Ông nhận rằng, ông đă bỏ lầm một
số bài rất khá. Tôi mến ông, v́ ông có tinh thần trách nhiệm, làm việc đàng
ḥang, biết cương quyết giữ vững chủ trương cả khi tờ báo suy, biết xét người,
xét văn và có t́nh với người cộng tác: ai gặp tai nạn ǵ th́ ông lại nhà thăm,
t́m mọi cách giúp đỡ”.
(Trích Hồi kư Nguyễn Hiến Lê, trang 553).