Chuyện xưa tích cũ

 

Đi T́m Hạnh Phúc

Hồ Đắc A-Trang

Nguyễn Văn Trường

(Phỏng theo Paulo Coelho. The Alchemist) [1]

 

Trần Sinh là một thầy đồ trẻ, sớm có duyên với Thiền Tông. Ngoài việc dạy học, Sinh tham thiền. Một hôm, đang ngồi tu tập, Sinh bỗng thấy Đức Phật hiện ngay trước mặt. Sinh cung nghinh đănh lễ, nhưng ngạc nhiên nghe người kia dạy:

"Đừng ngộ nhận ta là Đức Phật, v́ 36 tướng tốt, v́ hào quang bao quanh, v́ hương thơm hay tiếng nhạc trời mà ngươi cảm nhận. Ta là Ma Thiên Vương. Vua của các cỏi Trời, Người, và Địa Ngục. Thấy ngươi thành tâm, ngày ngày tham thiền, mong rời cái khổ thế gian, đi t́m cơi phúc, ḷng ta muốn ban cho nhà ngươi một phương cách.

Cách đây trăm dặm, trong dăy Trường Sơn, về hướng Tây Bắc, có một hành giả, tinh thông chuyện con người. Người ấy có thể chỉ ngươi con đường hạnh phúc. Hăy nghe ta, đến đấy t́m người. Cũng ghi nhớ: không mang lễ vật, chỉ niệm nhỏ tên ta là được tiếp."  Nói xong biến mất.

Sinh xả thiền. bàng hoàng, thao thức.  Lời nói của Ma Thiên Vương lấy đâu làm tin. Chữ Ma làm ḷng Sinh e ngại. Nhưng người ấy có thật, vừa mới hiện thân ràng ràng trước mắt Sinh và thật là tiên phong đạo cốt. Sau cùng, Sinh khăn gói lên đường trực chỉ  Tây Bắc đi sâu vào Trường Sơn.

 Y như rằng Sinh gặp được một tiên ông cốt cách phi phàm.

Ngài bảo:" Ta chờ ngươi đă ba hôm nay. Ngươi đến ngay lúc  ta bận.  Thôi th́  hăy đi viếng khắp dinh cơ của ta, hai giờ sau trở lại đây. Hăy nhận cái th́a này, trong đó có hai giọt dầu, ngươi thấy không?  Phải giữ đừng bao giờ đánh rơi mất hai giọt đó. Ta sẽ đợi ngươi ở đây." 

Sinh vâng lời, đi ṿng hết dinh cơ , hai giờ sau trở lại.

Tiên ông hỏi:"Ngươi đă thấy được những ǵ, hăy nói cho ta nghe. Cái ǵ ngươi thích thú nhất?  Cái ǵ ngươi ghét nhất?"

Sinh khẻ bạch: "V́ phải trông giữ sao cho hai giọt dầu không rơi mất, đệ tử chẳng thấy được cái chi cả."

"Thế th́ không được, tiên ông bảo, ngươi phải biết cơ ngơi của ta, th́ mới tin được lời ta dạy. Thôi th́ đi lại một ṿng nữa và trở lại cho ta biết ngươi đă trông thấy được những ǵ."

Sinh cầm muổng dầu và đi thêm một ṿng, quan sát cảnh vật chung quanh. Sinh được những ngạc nhiên thích thú. Thật là  bồng lai tiên cảnh, giữa rừng lại có dinh cơ, điêu khắc tin xăo, những tranh vẽ, tranh thêu, tượng đúc, bàn ghế chạm trỗ bằng gỗ quí, đâu đâu cũng có hoa thơm cỏ lạ, có nhạc trời.  Sinh như thoát tục. Thật không sao kể hết. Trở lại gặp tiên ông, Sinh lần lượt kể những ǵ trông thấy.

"Nhưng c̣n hai giọt dầu giao cho ngươi ở đâu? "   Tiên ông hỏi.

Sinh nh́n  xuống th́a,  nhận ra rằng hai giọt dầu đă rơi mất tự bao giờ, chẳng biết, chẳng hay.

Tiên ông từ tốn mà rằng: "Bí quyết hạnh phúc là ở chỗ thấy được cái đẹp huyền diệu của thế gian mà chẳng bao giờ quên để rơi mất hai giọt dầu trên muổng."

Sinh cảm như đă hiểu bài học: "Tận hưởng cuộc đời, biết đó, biết đây, núi sông, thú rừng, thị thành, thôn dă, người đời, nhưng cũng chẳng bao giờ quên cái thực chất cuộc sống của ḿnh."

 

Lời bàn của Bất Tịnh Thiền Sư:

 Hai giọt dầu nói cái cốt tủy trong mỗi người. Nó là cái gốc, nguồn. Mất nó  là vong thân.

 Ông đồ thuộc Khổng Nho. Với Khổng Nho th́ gốc con người  là nhiệm vụ, phận sự.

Trai phải đổ đạt, "có danh ǵ với núi sông" , thỏa chí b́nh sinh.

Về  cái mộng sinh b́nh ấy,con người có thể  mất ḿnh trong miếng đỉnh chung,  trong những cái "thần tiên chi nhất thế", thí dụ dưới một người mà trên trăm vạn sinh linh. Cho nên, hiền nhân nhắc nhở: đừng để mất ḿnh. Đừng quên hai giọt dầu trong, mà với Khổng nho th́ có thể tóm lược trong trung, hiếu, tiết nghĩa.

Cuộc đời như bóng câu. Sống vội ở th́ chăng?  Cũng có thể  được, nhưng đừng quên cội gốc, đừng để đánh mất hai giọt dầu trong.

Gặp thời loạn, hoặc chẳng may không có duyên với thi cử và  quan trường, trở về làng làm thầy đồ.

Được cái an nhàn, tiêu dao cùng tuế nguyệt, th́ giờ đây gởi gấm cái  mộng trị quốc và b́nh thiên hạ lại cho lũ trẻ. V́ vậy cái đám môn sinh là một phần đời chánh yếu. Trong một giới hạn nào đó, chúng là lẽ sống.

Cho nên, khi hỏi đến hai giọt dầu, Sinh liên tưởng ngay đến bọn trẻ.

Nhưng  Sinh cũng không là một ông đồ thường.

Sinh được duyên may kỳ ngộ. Có thể, Sinh đă thấy được rằng "chết hay khóc v́ một hôn quân vô đạo quả thật phi lư, điên khùng", và vô số cái phi lư và diên khùng khác, Sinh treo ấn từ quan. Cũng có thể, Sinh không qua được những qui định khắc khe của trường qui, nên về làng dạy trẻ.

Không thích nghi được với khuôn thước Khổng Nho, Sinh t́m một thang giá trị khác.

Nương bóng Thiền Tông, t́m về nguồn gốc.

Gốc ḿnh là ǵ?  Ḿnh vốn là ai?

Từ đó, lấy Phật pháp làm duyên, lấy Thiền môn làm phương tiện, nghĩ rằng khi ḷng thanh tịnh, th́ sẽ trở về được với cái tâm chân thật của ḿnh. Cho rằng như vậy là chân hạnh phúc.

Ma Thiên Vương có thể chỉ là một sản phẩm của tâm thức. Hằng ngày, đi đứng nằm ngồi, sâu trong tiềm thức, hằøng mong gặp Phật, mong  được hướng dẫn đến chân hạnh phúc. Đến  một lúc nào đó gặp duyên, tất cả những mong cầu ấy phóng ra. Người tham thiền cảm giác trông thấy Phật. Theo kinh, th́ đó là Ma. V́ đó chỉ là do tâm thức vong cầu.  Đă là Ma th́ có ma lực. Ma lực huyền bí và sức cuốn vô cùng. Huyền bí v́ nó tận sâu trong tiềm thức, mà vô cùng v́  nó là mong cầu tích tụ lâu dài, tháng năm từng phút, từng giây.

Vừa gặp Ma Thiên Vương th́ lời dạy "gặp Phật, giết Phật" trở lại với Sinh. Cho nên, Thiên Vương phải nhận ngay ḿnh là Ma.

Những do dự, ngại ngùng trước khi lấy quyết định đi Trường Sơn, chỉ là sự chống cự yếu ớt của tri thức. Muốn quá nên  phải liều, nên Trường Sơn trực chỉ.  Chỉ có vậy.

 

Lời bàn của Ông Tướng Thầy Ba:

Ta nghe rằng:

Đă tu Phật, phải nói tâm. Đă tu Phật, phải biết xả, buông bỏ, không dính mắc. Tâm không dính mắc trong vật chất, trong giá trị, trong tiên kiến, ở sách vở, ở kinh luật, không dính mắc ở bất cứ cái chi ở ttần gian này. Không dính mắc cả trong nghĩa t́nh. Không dính mắc v́ thấu hiểu vô thường, nên không cột , không đóng đinh sự việc ở thời điểm mà nó xảy ra.

Hai giọt dầu có thể biểu hiện cho tâm chân thật lúc nào cũng trong suốt, không bợn nhơ v́ không dính mắc, không nhiểm bụi trần.

Đó là hai, là  âm dương phân biệt. Nhưng cái thể nó là một, là dầu. Tự tánh nó là một, là sự trong suốt. Là hai, nhưng thực chất chỉ một.

Khi giác quan tiếp xúc với đối tượng, th́ có thấy, có nghe, có mùi, có vị, có cảm nhận, có nghĩ suy. Đó là hiện tượng có trong thời khắc. Nó là kết tinh dĩ văng với hiện tại. Nó bị giới hạn bởi khả năng của giác quan, bởi cấu trúc tương quan giữa nội tâm và tha vật, giới hạn bởi thời gian. Khi ta thấy một bông hồng thời điểm A, th́ đă có một thời gian t để ánh sáng đi từ bông hồng đến ta. Vậy ta chỉ thấy bông hồng ở thời điểm A-t mà thôi. Cái thấy của ta không thật chánh yếu v́ hai lẽ: 1)bị giới hạn bởi giác quan và 2)  nhận thức sự việc lúc nó ở thời điểm A-t mà nghĩ rằng nhận thức nó lúc nó ở  thời điểm  A. Mặt khác sau cái trực nhận ban đầu, c̣n những phê phán, phân biệt do kinh nghiệm, giá trị thu lượm được trong quá tŕnh sống. Cho nên, đă sai lạc, thêm sai lạc.

Vậy, cái thấy, nghe,  hiểu biết  thông tục của ta không thật. Nhà Phật gọi đó , là vọng, là hư giă, mộng uyễn. Tâm thức, cái ư thức về những ǵ xăy ra trong ta và ngoài ta chỉ có thể là vọng. Nhưng nó là biểu hiện của tâm.

Ṿng đi thứ nhất, cố giữ không đánh mất hai giọt dầu, mà không  thấy biết ǵ về ngoại cảnh. Đó là cảnh ngày ngày ngổi tham thiền, giữ thân tâm tĩnh lặng, mọi việc để ngoài tâm. Kinh ví đó như đi t́m thỏ có sừng.

Ṿng thứ nh́: Bị ngoại cảnh chi phối, đánh mất cái tâm thật của ḿnh. Hai giọt dầu rơi mất lúc nào, chẳng hay chẳng biết. Đó là bị ngoại cảnh nuốt trôi, vong thân mà chẳng biết.

Cả hai hành vi đều xa đạo.

Sống là sống với tha nhân, vạn vật, có quan hệ, có t́nh, có nghĩa. Cuộc sống vốn là như vậy. Đừng chối bỏ, khư khư quay về bên trong, chỉ biết ḿnh với ḿnh, t́m một chân tâm mà không khởi duyên cho nó biểu hiện.

Tuy nhiên, cũng đừng để hiện tượng, vốn hư giả, mà mất ḿnh Đừng để cái tâm thật của ḿnh mai một trong biển cả bao la của vọng niệm.

Houston, ngày 2 tháng 10, 2000

 

[1] Paulo Coelho. The Illustrated Alchemist. 1998. Trang 43