TIẾNG KHÓC TRONG L̉NG
Phùng
Nhân
Kể từ ngày Tư Cầu làm công nhân cho tịm
tạp hóa Quê Hương, ở vùng Marrickville thuộc
tiểu bang NSW của xứ Úc Châu nầy. Anh mới
cảm thấy hết những điều khắc
khoải đang ầm ĩ ngún cháy trong ḷng của một
kẻ tha hương, mà trước kia anh không biết. Khi
buổi sáng hôm nay anh đă nh́n tận mặt cá chốt, cá
kèo và mấy con ba khía ở nơi đây. Mà kể từ
khi đất nước Việt Nam mở cửa
đến giờ, nên mấy thứ nầy
được người ta cho đi xuất khẩu.
Mỗi lần nh́n thấy như thế, anh mới cảm
thấy t́nh đất, t́nh người lại nung nấu
tâm can của anh trong những đêm trường thêm mănh
liệt.
Trong lúc ngồi nghĩ ngợi, anh lại liên
tưởng đến trận mưa đầu mùa,
đêm đến cả một cánh đồng Cả
Muồng xă Lộc Thuận, huyện B́nh Đại
tỉnh Bến Tre sáng rực ánh đèn như đang
mở hội hoa đăng. Bởi trên cánh đồng
ngập nước mưa đầu mùa, đă có mấy
chục cái đèn khí đá người ta đang đi soi
cá chốt, ếch, nhái, lươn. Bởi cá chốt
hằng năm, khi mưa đầu mùa nước nổi.
Là tụi nó lóc theo mấy con xẽo, rồi lên ruộng
đẻ. Nhưng phải là đồng nước
lợ. V́ vậy cá chốt thường ở vào mùa nầy
th́ mập lắm, và mỡ th́ làm ngọt ngào cả một
vùng đất Hậu Giang, lan dần đến từng
nồi cơm gạo Nàng Hương, Phụng Lùn, Nàng
Thước. Khiến cho người dân quê mỗi lần
cắn vào cái bụng của con cá chốt, dường
thể đang cắn vào cục đất nồng
nồng mùi mồ hôi dầu dăi của chính ḿnh.
C̣n bây giờ ở đây, cũng chính con cá chốt
đó, nhưng chúng đang nằm trong bọc nylon đông
lạnh. Được gởi tới bằng những con
tàu viễn dương xuyên qua nhiều cửa khẩu,
mỗi cửa khẩu đă lột bớt đi một
phần đặc sản mất rồi. Cho nên nó nằm
đó với thân thể cứng đơ, chớ không c̣n
gợi lên một thứ cá thật ngon ở vùng
nước lợ.
Hôm tuần trước, khi Tư Cầu cầm
từng bịt cá kèo chất vào trong ngăn tủ đông
lạnh, làm cho anh thẫn thờ đến độ ră
rời. Bởi v́ ngày xưa anh là con nhà ṇi đóng đáy,
mỗi lần cầm caí đục đáy phăng lên,
những con cá kèo nằm cuộn tṛn ph́nh lên một khúc
lưới. Nhờ vậy mà cả gia đ́nh anh, cũng
như dân chúng trong làng nhờ đó kiếm được
miếng ăn. C̣n bây giờ ở nơi đây, anh là
một kẻ làm công, hằng ngày cứ đi rảo trên
các dăy kệ. Thấy thứ nào hết th́ đi vô kho
bưng ra châm vào, nếu chậm trễ th́ có thể bị
la rầy hay cho nghĩ việc. Nhưng bữa nay trong ḷng
anh lại xao xuyến một cách bất thường, khi
chuyến tàu nhập cảng kỳ nầy chỉ toàn là cá
chốt, cá kèo, cá rô, cá lóc, cá trê làm cho anh gợi nhớ đến
quê hương, đó là làng Lộc Thuận, huyện B́nh
Đại, tỉnh Bến Tre mà ngày xưa cua cá nhiều
không kể xiết.
Anh cầm bịt cá kèo trên tay, như cầm lại
kỷ niệm của một thời thương khó. Quê
hương của anh đó, một huyện lỵ nghèo nàn
bao quanh bởi sóng biển nước mặn quanh năm,
cho nên con người phải biết quư giọt
nước ngọt như giọt máu của chính ḿnh.
Bởi giọt nước được chắc ra
từ ḷng đất, ở làng quê Tư Cầu vô cùng
vất vả, cho nên khi uống vào ḷng rồi th́ không
thể nào quên.
Nhưng cũng chính ḍng nước lợ đó,
sẽ cho quê anh một nguồn đặc sản hết
sức đặc thù. Tư Cầu mơ hồ thấy
lại h́nh ảnh của cha má ḿnh bất ngờ trồi
lên giữa đám bần dày đặc, trên tay cầm
một ổ ong Ruồi, vừa đi vừa phủi
những con ong nó cố bám theo. Đất nào có cá kèo, cá
chốt, ba khía là đất đó có lắm oan nghiên và
sầu đạo. Bởi ở những nơi đó, là
một vùng đất c̣n qua thấm u. Thậm chí c̣n
truyền thuyết về g̣ ông Hổ, ông Mây, Ông Voi, hay g̣
Trâu mà quân trộm đạo ngày xưa bắt trộm
được đem về cầm nhốt. Vùng
đất đó thường khi phải hừng hực
mùi phèn, để tôi luyện con người thuần lên cá
tính, và cũng dám sống dám chết trên phần đất
của ḿnh, nếu có kẻ khác từ đâu tới đây
cướp giựt!
Nhân lúc rỗi rảnh, Tư Cầu cầm bịt cá
kèo trong tay. Anh tính thầm trong bụng. Nếu là tháng giêng,
sau mùa gặt trống, đồng khô, đất lỗ
chưn trâu vừa nẻ lại, rau đắng đất
sẽ mọc lên non nhiều vô số kể. Lúc đó
chỉ cần đi nhổ một lát, th́ cũng đầy
một rổ quảo chớ chẳng chơi. Sau đó
đi ra sau hè giở cái khạp ra, xúc chừng nửa
rổ cá kèo bắt đi cắt đầu đánh vảy.
Phân nửa kho hơi mặn một chút, c̣n phân nửa
nấu canh rau đắng đất. Chỉ cần ăn
một lần thôi, rồi cũng đủ, sẽ yêu
đất vô cùng. Nhứt định sau nầy dù có sống
ở đâu, cũng vẫn nhớ về nơi chôn nhao
cắt rún. V́ đó là t́nh đất rất thiêng liêng,
sẽ ràng buộc con người cho tới hơi thở
cuối cùng trước khi nhắm mắt.
Nhưng sáng hôm nay Tư Cầu lại gặp một
niềm đau thầm kín khác, đó là mắm ba khía. Mà
hiện nay nhà nước Việt Nam, đang mở cửa
cho xuất cảng ồ ạt sang đây. Trong những
giây phút bàng hoàng bất chợt đó, làm cho anh nhớ
lại những năm đói khổ nghèo nàn. Cha má anh
phải sống cầm hơi nhờ con ba khía, v́ nhờ nó
mà công việc khai hoang vỡ đất để sau
nầy mới có hạt cơm.
Ở quê anh hầu ai cũng biết làm mắm ba khía,
bởi lẽ mắm ba khía làm rất dễ, mà ăn th́
rất bắt cơm. Tới bữa ăn người ta
chỉ cần đi lại khạp mắm giở cây gày
ra, lấy vô chừng vài con rồi tách mu ra, ăn kẹp
với khế chua và ớt sống. Nếu có vài cọng
rau thơm th́ càng tốt, không có th́ cũng chẳng sao.
Cũng có nhiều người bịnh vừa mới
khỏi, chưa bén được cơm. Chỉ cho họ
mút chừng vài ngoe, th́ vài giờ sau họ sẽ thèm cơm
như đàn bà đẻ c̣n nằm trong cửû. Có lẽ
nhờ hương vị đặc biệt của con ba
khía như vậy, nên nó rất nhiều truyền thuyết
ly kỳ.
Chẳng hạn như vào những đêm trăng
rầm, ba khía hội lại ở trong mấy xẽo sâu.
Rồi ḅ lên cây mắm hoặc cây bần để làm
lễ hội. Họ tộc ba khía thường tụ
hợp lại thành đàn, chúng vừa nhảy múa vui
chơi, vừa t́nh tự. V́ vậy người đi
bắt ba khía, chỉ cần bơi xuồng lủi vào
rọi đèn mà bắt, hoạc run mạnh cho tụi nó
rớt xuống xuồng. Sau đó người ta đem
rửa sạch, rồi đem đổ vào trong khạp,
rắc muối hột lên gày chừng mười hai
bữa th́ ăn. Nhưng nếu biết mắm ba khía ngon
hay dở, hoặc chín tới hay chưa. Người ta
trước khi mua, họ thường bẻ một cái
ngoe chèo. Hễ thấy thịt trong bóng sút ra, th́ họ
biết chắc rằng khạp mắm nầy ngon phải
biết. C̣n không th́ họ tiếp tục gày thêm vài ngày
nữa...
Tư Cầu cầm từng bọc ba khía xếp vào
trong ngăn lạnh, thỉ thoảng anh cũng làm tài khôn
lựa giùm cho bà con nào mà lớ ngớ chưa ăn rành
mắm ba khía. Rồi chỉ bảo cho họ biết thêm,
là chỉ cần bẻ một cái ngoe chèo, hễ thấy
thịt của nó sút ra th́ là con mắm đă vừa chín
tới, cứ việc mua về bẻ ra trộn với
chanh ớt tỏi đường. Nếu có
được vài trái khế chua xắt bỏ vô thêm, khi
nào ăn trộn thêm lá quế, rao răm th́ ăn ngon
hết xẩy. Những câu nói như vậy cứ tiếp
tục đẩy đưa mỗi ngày, làm cho công
chuyện làm hằng ngày của anh cũng bớt đi
phần nặng nhọc.
Mua mắm ba khía nếu là dân quê ở miệt
huyện B́nh Đại, tỉnh Bến Tre. Th́ người
ta không đời nào lựa con lớn, mà việc
đầu tiên họ cầm con ba khía lên xem coi nó có nhẹ
thịt và chín tới chưa. Sau đó bẻ một cái chèo
ngoe ở ngoài, thi thấy thịt sút ra nổi màu nâu bóng,
th́ mùi vị của con ba khía đă đến hồi nhắc
nhở trái khế chua. Cứ mỗi lần có dịp
lựa mua cho khách hàng như vậy, là anh có cảm
tưởng như ḿnh đang cầm lại trái bần,
trái mắm trong thuở xa xưa. Cái thuở mà anh
tưởng rằng không có một loại vũ khí nào có
thể đánh bật anh ra khỏi nơi chôn nhao cắt
rún.
Dù ngày đó bom đạn Mỹ có dội xuống
trên đầu, lựu đạn của Trung Cộng và
Tiệp Khắc lúc nào cũng ŕnh rập trong lùm cây bụi
cỏ hết sức dă man. Nhưng anh cũng chưa bao
giờ có ư nghĩ bỏ xứ đi đâu, anh ở
lại cũng không mong trở thành anh hùng bám trụ. Anh
ở lại như con ba khía với sự sống không
thể tách rời ra khỏi rể mắm rể bần.
Như người nông dân không thể tách họ ra khỏi
ruộng đồng quen thuộc. Anh ở lại như
ngày xưa cha ông phải đào hang mà ở, để tránh
gót giày xâm lược của thực dân. Nhưng rồi anh
cũng phải đành chối bỏ xóm làng trong một
đêm Đồng Khởi, bởi v́ anh đă nhận ra rằng đó là dấu
hiệu của những người Việt Minh hồi
kết trở về.
Thế là anh lại ra đi trong giữa lằn
lửa đạn, thân thể anh in chiến tích trải dài
trên các nẻo quê hương. Mănh đạn của Mỹ
hay của Trung Cộng th́ cũng vậy thôi, một khi măng
da non đă khép kín lại rồi th́ chỉ c̣n là một
nỗi ngậm ngùi cho dân tộc. Nhưng vết
thương ở nơi chân phải anh đă xuất
huyết trong mấy năm ṛng, để đợi
tới ngày ba mươi tháng tư năm một ngàn chín
trăm bảy mươi lăm, th́ anh mới biết
rằng cả dân tộc đang bị nhốt vào trong
một xă hội độc ác không lối thoát. Đói quá,
rồi anh cũng phải t́m cách để trốn đi...
Nhưng đi đâu, bốn bề là sóng sử. Sau 21
ngày lên đênh trên biển cả, nhờ trời
thương anh cũng được chiếc tàu buôn
cứu vớt đem gởi vào trại tỵ nạn bên
nước Đại Hàn. Những ngày ở đó, anh
mới thấm thía nhận ra rằng ḿnh đă mất quê
hương.
Thế rồi anh được định cư
cũng như bao nhiêu người khác. V́ thế giới
không thể nào ngoảnh mặt làm ngơ, với bao nhiêu
thuyền nhân đang vật vờ trên hoang đảo.
Rồi anh cũng được nước Úc Đại
Lợi nhận định cư, ngày anh mới đến
đây có nhiều đêm nước mắt âm thầm
rơi trên gối. Anh mường tượng ra
đất nước quê hương, tuy nghèo khó nhưng
anh không thể tách rời. Để rồi hôm nay, anh
lại cầm bịt ba khía, cá kèo, cá chốt, cá rô trên tay
như là một người bạn thân lâu ngày gặp
lại, nên anh cảm thấy bâng khuâng mà không thể
giải bài.
Con người lưu vong để thành người
tỵ nạn. Con ba khía cũng đi theo. Vậy th́ c̣n cái
ǵ ở lại trên đất nước bây giờ. Bao
nhiêu ư nghĩ vẫn vơ đó, làm cho Tư Cầu nghe
nhớ thương ngôi làng Lộc Thuận không sao tả
xiết. Ở đó, ngày xưa anh đă từng đi
vớt cá lia thia, anh đă từng thả trâu chém lộn.
Để rồi bây giờ anh lại sống ở
đây, tuy đời sống vật chất đủ
đầy, nhưng anh lại nghe thương nhớ
một cái ǵ xa xưa trong tiềm thức.
Bóng chiều đă ngả về tây, những tia
nắng yếu ớt của một ngày tàn bắt
đầu nóng bỏng. Anh lo đi đẩy mấy
chục bao gạo Thái Lan chất vào trong kho để ngày
mai c̣n bán nữa. Trong phút giây chạnh ḷng đó, anh lại
nhớ ở quê nhà giờ nầy không biết có cơm
ăn không. V́ lúc anh đi vượt biển, th́ cả lang
anh đều đói nghèo xơ xác. Người th́ trôi
giạt vô tới tận Cà Mau, người th́ đi lên
Đồng Tháp. Chỉ mong có người mướn làm;
rồi cho ăn ngày hai bữa cơm là măn nguyện lắm
rồi.
Gạo Thái Lan vừa thơm, vừa dẻo. Nhưng
dân tộc Thái Lan, nhứt là mấy người ngư
phủ. Họ đă có sẵn máu hải tặc trong
người, nên phần đông họ thấy ghe
người Việt Nam vượt biển như con
cọp thấy mồi. Cho nên họ cướp giựt
xong, là họ chạy tàu lớn đụng ghe tỵ
nạn ch́m để phi tang dấu vết.
Nhưng rồi người thuyền nhân Việt Nam,
đă vượt qua được bao nhiêu khổ nạn.
Họ đă nhanh chóng hội nhập vào đất
nước thứ ba. Rồi họ cũng đi du
lịch đến Thái Lan để hưởng thụ
chơi bời, mấy khi đó th́ người phụ
nữ Thái Lan chắc cũng nhận được
niềm tủi hổ. C̣n những tên hải tặc ngày
xưa, chắc cũng ngỡ ngàng khi thấy có rất
nhiều người Việt Nam bây giờ giàu có. Họ móc
Travel cheque ra xài như một chủ nhân ông, có làm cho họ
nhớ lại ngày xưa, những người Việt Nam
nầy đă từng bị họ dí ghe chạy trốn
trên con đường vượt biển.
Thế là cuộc đời nào cũng có hai bề,
bề trái và bề mặt. Bề nào cũng chứa
đựng cả một niềm u uẩn mà không ai có
thể giải bày. Nhưng với riêng thuyền nhân
Việt Nam, bề nào cũng đầy nước
mắt. V́ ở trong đó có quá thương tâm, mà
thuyền nhân Việt Nam không thể rửa sạch
đời ḿnh, để trở thành một người
du khách nhàn hạ như bao nhiêu người khác, khi cầm
tấm vé máy bai đi du lịch trong tay.
Tư Cầu nh́n đồng hương, rồi
lại nh́n ḿnh. Màu da vàng bắt đầu phân hóa trên
phần đất tạm dung, đời sống bắt
đầu biến thể, như con rắn cứ tiếp
tục lột xác để được hóa thân. Mọi
hệ lụy đang chi phối hằng giờ, làm sao có
thể giữ lại những nét đôn hậu của
chị Bé anh Tèo, cô Mận chú Bưởi ngày trước.
Mới đó mà đă phôi pha, lâu ngày th́ hết sạch.
Ngày ngày cũng có thể người ta ôm vô-lăng cán
lên dĩ văng của ḿnh, dĩ văng của ngày xưa,
của những chiếc xe ḅ, xe trâu, xe thổ mộ, xe
xích lô, xe đạp. Dĩ văng của những chiếc
lưng trần, ôm cứng ruộng đồng dầu dăi
để kiếm hạt cơm. Tư Cầu bỗng nghe
trong dĩ văng vọng lại tiếng vơng buồn buồn,
tiếng hát ru con ngọt ngào đưa êm trong gió, khi ngoài
đường yên vắng ngớt tiếng xe qua.
Bất giác, anh trật tay làm rớt chai nước
mắm. Mùi nước mắm sực lên một sự
nồng nàn, như ngấm vào huyết quản từ lúc
mới sanh. Anh đứng sững nh́n một hồi
rồi lo đi quét dọn, v́ sợ bà chủ thấy
được sẽ bị cằn nhằn. Chớ c̣n
không th́ anh cứ để nó bốc hơi, để cho
anh hửi cho nó đă. Bởi v́ anh đă nhớ nó từ
lúc bước xuống ghe, cho tới khi được tàu
buôn vớt lên đem bỏ vào trại tỵ nạn bên
nước Đại Hàn. Cho nên bây giờ đối
với anh, mùi nước mắm, nó là mùi máu, mùi thịt
trong cơ thể không thể nào thiếu được.
Trời chiều, những cơn gió khô bắt
đầu xoáy mạnh, mang giá lạnh đến bất
ngờ, nhưng giọt mồ hôi Tư Cầu vẫn
nhỏ xuống thái dương. Đó là những giọt
mồ hôi sức lực của con người lam lủ
đă chảy ra, anh đưa tay lên quẹt. Tiệm
tạp hóa Á Châu ở bất cứ nơi đâu, cũng
đều giống nhau một điểm, đó là
gạo, muối mắm, tương chao, trái cây nằm
lẫn lộn.
Ngày mới vô làm, Tư Cầu cứ đinh ninh
rằng với sức lực của anh, th́ bao nhiêu công
việc lặt vặt như vầy th́ có thấm vào
đâu, đến chừng nhào vô làm rồi mới
biết. Tiền đến đâu, mồ hôi chảy
tới đó. Cho nên trong mấy ngày đầu, tối
đến anh phải uống thuốc giảm đau
nhức mới mong ngủ được. Tiền của
mấy nước tư bản, bản vị của nó là
đô la, muốn bỏ túi cũng không phỉ là chuyện
dễ, ngoại trừ tiền của Bộ Anh Sinh,
họ cấp cho trong lúc đang thất nghiệp mà thôi...
Sau một hồi chất gạo, nước mắm,
tương chao vào kho cho ngăn nắp. Tư Cầu nh́n
đồng hồ đă thấy hết giờ, anh lo đi
quét dọn hành lang, v́ đó là những công việc của
người làm công không thể nào xao lảng. Bỗng
đâu có một bà sồn sồn, đi vào hỏi giọng
nhà quê:
- Chú có rảnh hôn? Lựa dùm tôi một chục con ba
khía có đầu coi. Nghe người ta đồn, nói anh
lựa ba khía tài lắm hả...
Tư Cầu mỉm
cười, đáp lại:
- Cái chuyện ǵ khác th́ tui hỏng dám. Chớ c̣n
lựa mắm ba khía là nghề của tôi. V́ hồi nhỏ
má tui đẻ ra ở dưới ghe mắm đó mà...
Bà kia đứng chàng ràng kế bên, nhưng có lẽ
cái tánh hơi tham, nên bà ta cứ biểu Tư Cầu
bốc con nầy, rồi bỏ con kia. Nên Tư Cầu nói
lại:
-Đă mượn người ta lựa, mà c̣n bày
đặt tài khôn. Con mắm nó hơn nhau là miếng thịt
ngon, chớ không phải là lớn xác. Như con ba khía bà
đang chỉ đó, thịt của nó chưa chín tới
đâu, bà bắt về ăn mặn như muối
lồi. Tới chừng đó, bà chị lại chê tui không
biết lựa...
Hai người đối đáp một hồi, th́
một chục mắm ba khía đă được đem
cân. Bà kia vui vẻ nói cười một hồi, rồi
cũng ra về với cơi ḷng vui rộn ră. C̣n lại
một ḿnh, Shop gần tới giờ đóng cửa. Ông
chủ Shop đang ngồi nơi két tiền uể oải
như một thói quen, c̣n bà chủ lo đi coi lại trong
ngoài. Bởi ông bà chủ Việt Nam nào cũng có một
thói quen là nhăn nhó. Họ chỉ vui vẻ là khi nào
ngồi đếm lại xắp tiền, chớ c̣n
mỗi lúc ngồi lại trả tiền công, hay đóng
thuế cho chánh phủ th́ trên gương mặt của
họ dường như đang bố thí cho ai...
Trong lúc dọn dẹp, Tư Cầu mới nhớ
lại là ở nhà tủ lạnh đă trống trơn, nên
anh bèn lựa thêm một chục ba khía, rồi đem đi
cân trả tiền theo giá cả. Về tới nhà Tư
Cầu hết sức bực ḿnh, khi thấy thằng An ngồi
tỉnh bơ coi cải lương Mỹ. Chắc có
lẽ đang tới hồi cụp lạt, nên thần trí
nó để đâu, nó không hay biết Tư Cầu đă
mở cửa vô nhà. Tới chừng nghe tiếng
động, nó vội bấm nút tắt máy như
người ăn vụng. Tư Cầu trợn mắt,
ném tia giận về phía thằng An. Anh đă cảm
thấy thằng An đă sớm hóa thân thành một tên
điếm đứng đường, bởi mới có
bao nhiêu tuổi đó mà đă mướn phim Sex đem
về nhà coi như người lớn.
Tư Cầu cảm thấy anh bất lực
trước một vấn đề xă hội, mà lẽ ra
giữa học đường và gia đ́nh phải có
một trách nhiệm với nhau. Đằng nầy ở
trường học, thầy cô cứ khuyến khích coi
đứa học sinh nào, nếu có bị cha mạ rầy
la hay đánh đập, th́ cứ việc nói với họ
để cho ho tố cáo với cảnh sát để
đưa ra ṭa. Chớ họ có biết đâu, đó
chỉ là những lằn roi vọt của sự
thương yêu. Tư Cầu uể oải bưng mấy
con cá hanh ra sau nhà ngồi làm, mà trong ḷng nghe đau
đớn. Trong phút giây vô h́nh đó, làm cho anh nhớ
lại khi anh gặp thằng An trong trại tỵ nạn
ở Đại Hàn. Anh nhận nó làm một đứa cháu
nuôi, anh thương nó thật ḷng mới đem ḷng đùm
bộc.
Anh bước vô nhà, nh́n thằng An nói xẵng:
- An. Mầy có biết ngày xưa mẹ của
thầy Mạnh Tử dời nhà bao nhiêu lần không?
Đến lần thứ ba gặp được một
người thầy giáo, mẹ thầy Mạnh Tử
mới vững bụng, mới định cư nuôi con
ăn học. C̣n tao, tuy không phải là một người
thầy giáo, nhưng cả đời tao chưa biết
gian tham. C̣n mầy, mới nứt mắt ra mà đă
biết nói láo, biết mướn phim Sex về coi, rồi
nay mai mầy cũng sẽ biết tới đàn
điếm rượu chè...
Thằng An nghe ḷng ḿnh trăn trở, vội nói:
- Chú ơi. Cái nầy là của mấy đứa
học chung với con. Tụi nó đem lại đây
để mượn máy ḿnh coi, rồi sẵn đó con
giữ lại coi luôn. Chớ thiệt t́nh con không có
mướn mà...
Tư Cầu lắt đầu ngao ngán. Anh nghĩ
đây là những h́nh thức đồi trụy quật
ngă con người. Với lứa tuổi của thằng
An, làm sao phân biệt được t́nh dục bạo hành,
với t́nh dục của con người trong lúc yêu
đương, nó có thể nhầm lẫn và phạm
tội. Bằng mọi giá, anh phải dạy dỗ nó. Anh
nói:
-Tao cũng không phải là thần thánh ǵ, một khi
đă sống trong cái xă hội nầy. Nhưng tao nghĩ,
thà là người lớn. Họ có thể hưởng
thụ theo nhu cầu của con người, hoặc
bị cảm xúc theo những cuộc vui. C̣n mầy là
học sinh, là cái tuổi của học hành, của sách
đèn giấy mực. Tại sao mầy nhiễm mấy
cái thứ đó. Tao mong mầy ư thức được
điều đó, c̣n không th́ tương lai mầy sẽ
ra sao. Mầy nên biết trong cuộc vượt biên
đến đây, tao với mầy đă đổi
bằng sinh mạng!
Thằng An biết Tư Cầu đang giận, nên
lẳng lặng dọn cơm. Mặc dầu giữa nó và
Tư cầu không phải là ruột thịt. Nhưng ông
Tư Cầu đă thương yêu nó, và nuôi dưỡng nó trong
những ngày tháng mịt mùng. Nếu không gặp
được ông, th́ đới sống của nó sẽ
ra sao. Không chừng bây giờ c̣n ở bên trại tỵ
nạn Đại Hàn, bởi đâu có ai cho ghép Form chung. V́
nó thuộc diện mồ côi trên đảo...
Khi ngồi vào bàn ăn.
Tư Cầu lựa một con cá kèo mập nhứt, anh
dẻ làm hai. Rồi gắp bỏ vào chén cơm thằng
An, đoạn nói:
- Ăn đi. Cái mùi mật nhẫn nhẫn, sẽ làm
cho mầy có cảm giác lạ lùng mà chỉ có con cá kèo
mới có được mà thôi. Cũng như mùi
nước mắm, thiếu nó người Việt ḿnh
sẽ cảm thấy nhớ vô cùng, cảm thấy mọi
nỗi cô đơn cùng cực. V́ nó là h́nh ảnh
đất nước tổ tiên, người Việt Nam
nào mà quên mùi nước mắm lâu dần, cũng có thể
quên đi tổ quốc.
Thằng An gắp miếng cá đưa vào miệng
nói:
- Ngon quá hả chú ơi. Vậy bữa nào chú mua
dừa khô về kho ăn một bữa đi nghen. Con thèm
nó quá chừng rồi...
Tư Cầu dịu dàng nói:
- Tao đă có tính rồi. Nhưng phải lựa
được trái dừa rám cái đă. Dừa rám mà kho khô,
ăn kẹp với cơm nguội nó mới ngon, nếu
có mắm cá linh ḿnh ăn kèm thêm nữa, th́ ăn tới
phát ách cũng chưa thấy đă mầy ơi...
Thằng An nghe như đang có một trận mưa
rào xối xả xuống hồn ḿnh. Nó cảm thấy
trong căn nhà nầy là một tổ ấm b́nh yên
nhứt, là một miếng vườn xanh tươi
đang kết trái bốn mùa. Những bữa cơm như
vậy, thường ấm áp như ngọn gió ṇm bất
chợt thổi qua, nên nó ngước lên nói nhỏ:
- Nầy chú. Ngày may để con bầm mắm linh xúc
hột vịt vô chưng, ăn với rau tía tô và dưa leo
nghen...
Tư Cầu nói nhỏ:
- Thôi để tuần tới. Ngày mai tao với
mầy đă có món ăn đặc sản nầy rồi,
nó ngon c̣n hơn mắm sặc, mắm linh nữa mầy
ơi. Tao đố mầy món ǵ, nói trúng th́ tao sẽ
thưởng...
Thằng An sau một hồi suy nghĩ, lắc
đầu nói bâng quơ:
- Chịu thua...
Tư Cậu bập thêm hơi thuốc, rồi
dịu dàng nói:
- Mắm ba khía mầy ơi...
Thằng An à lên một tiếng ngân dài, rồi phụ
họa:
- Vậy th́ số dách. Con nhớ ngày xưa má con làm
mắm c̣ng, mắm ba khía, mắm tép rong, mắm sặc,
mắm chua. Trong nhà quanh năm không thể nào thiếu
mắm, có lẽ nhờ vậy mà mấy anh em tụi con
mới không bị bịnh c̣i xương. V́ mắm đă
theo chưn cha má con, anh em con ra rẩy ra đồng.
Mắm theo cha con đi đốn củi tận rừng
sâu, mắm theo má con cấy lúa, cắt cỏ ruộng quanh
năm, con mắm với cha má con như là tri kỷ. Đôi
mắt của thằng An mơ màng nhớ lại thời
thơ ấu, nôn nao khi nhớ lại đă cầm trên tay
một gói bánh ḅ. Mà bà mẹ nào đi chợ về cũng
nhớ cho con, nên đôi mắt thằng An bất ngờ
mộng đỏ. Có lẽ nó đang khóc, v́ nhớ lại
tuổi thơ, mà nó đă đánh mất trên con
đường vượt biển. Để rồi khi
định cư ở tại đất nước
nầy, nó tự mưu sinh, tự làm người lớn
v́ không có cha má bên ḿnh...
Dưới ngọn đèn nê ông trong căn nhà nhỏ,
hạnh phúc từ đâu bất chợt kéo về, Tư
Cầu nghe đâu đây văng vẳng tiếng hót vành
khuyên. Anh muốn thằng An c̣n bé bỏng, tóc tai chải
gỡ gọn gàng, luôn miệng khoe rằng món ăn
đặc sản quê hương, không có món ăn nào ở
đâu sánh kịp, và khẻ run tay bốc những lá thơ
vàng ố của cha má nó được gởi qua từ
tận quê nhà. Chớ anh không muốn nó khen cái Hamburger, hay
cái xúc xích. Mặc dầu lâu lâu ăn một bữa th́
cảm thấy ngon, nhưng ăn nhiều ngày quá th́ sẽ
mập ph́ như người Úc. Mặc dầu đó là điều
bảo thủ, nhưng đối với Tư Cầu
không có cách ǵ làm khác hơn, bởi h́nh ảnh quê
hương luôn hiện về trong giấc ngủ, và anh
đang móng mỏi có ngày về để nằm lại
với quê hương...
Tuổi trẻ như thằng An, nếu không
chuẩn bị trước cho nó một tinh thần yêu
nước, th́ khi thế hệ cha ông trao lại tổ
quốc nó đâu có cảm nhận được sự
linh thiêng. Nếu cha ông ngày trước, không hiên ngang b́nh
Chiêm phạt Tống, th́ sông núi đâu được
rạng ngời, non sông đâu liền một cơi.
Thằng An rửa chén xong, đứng trong bếp
hỏi vọng ra:
- Chú ơi. Mắm ba khía cất ở đâu. Bỏ vô
tủ lạnh nghen...
Tư Cầu trả lời:
- Mầy cứ để nó ở ngoài, rồi lấy
lồng bàn úp lại cho tao. Rồi anh giải thích thêm,
mắm ǵ cũng vậy, nếu đem để ở
nhiệt độ lạnh, th́ thịt con mắm sẽ
cứng đi, mùi thơm cũng không c̣n nữa. Nhứt là
mắm ba khía, nó rất cần ánh nắng của mặt
trời, có như vậy thịt của nó đỏ
mới ngon. Ngày mai tao sẽ ướp tỏi, ớt chanh
đường rồi trộn với rau răm
đậy sẵn. Khi mầy đi học về, thấy
trời c̣n nắng, bưng ra phơi giùm tao, tối tao
điện thoại kêu tụi nó lại ăn chơi
một bữa...
Nói xong. Tư Cầu nằm duỗi dài trên chiếc
ghế sofa, điếu thuốc Winfield nhăn đỏ
được anh kẹp dưới bờ môi um khói.
Rồi anh lan man nghĩ ngợi đến kiếp
người, an sinh và tội ác, đạo đức và
bất lương, chung t́nh và phản trắc. Tất
cả những thứ đó, chỉ là ảo ảnh phù du,
do con người và xă hội tạo thành, chớ làm sao mà
thấy được. Nhưng phàm hễ làm con
người, mà không biết suy nghĩ tới những
thứ đó, liệu có giữ tâm của ḿnh trong sạch
được không. Hay là hết phạm tội nầy, rồi
tới tội khác...
Anh nhớ cách đây không lâu, trên tờ Việt
Luận có đăng tin tức và h́nh ảnh của
những nấm mồ hoang trên thành phố Townswille
thuộc tiểu bang Queensland Australia. Cách nay hơn 70
năm, đă có một số người Việt Nam
nằm xuống trên mảnh đất cực nam bán
cầu nầy, nằm xuống với cái chết của
người nô lệ, khi họ bị chánh phủ Pháp
bắt chở đi qua làm bia đỡ đạn ở
tận Châu Phi. C̣n ngày hôm nay cũng có một lớp
người tỵ nạn sẽ chết ở đây,
nhưng sẽ được phủ lên một danh từ
hoa mỹ, đó là người Việt Nam tỵ nạn khi
Cộng Sản cai trị đất nước hiện
giờ.
Cho dù có đứng dưới một danh từ nào,
một h́nh thức nào, một quyền lợi nào đi
nữa. Mà khi chết xương cốt không
được chôn cất trên chính quê hương của
ḿnh, th́ điều đó sẽ tự nói lên cả một
đớn đau cho lịch sử, lịch sử dân
tộc Việt Nam không thể làm thành trên đất
tạm dung. Mà phải làm thành bắng máu, và nước
mắt dân tộc của ḿnh...
Mấy lúc gần đây bỗng dưng anh cảm
thấy sợ hăi nỗi cô đơn, một nỗi chán
chường gần như tuyệt vọng. Mỗi khi có
dịp đi ngang nghĩa trang Lidcome anh đều nhắm
mắt, anh rất sợ rồi đây mai kia sẽ tới
tuổi già. Anh sẽ chết đi, rồi con cháu hay
những người thân, họ sẽ nhỏ cho vài
giọt nước mắt, rồi sẽ khiên anh
đến chôn xuống chỗ nầy. Sự sống và
sự chết, chỉ cách nhau có một lỗ huyệt,
vậy mà sự tranh giành quyền lợi cứ tiếp
diễn luân hồi. Giả sử Mỹ hay Liên Sô, nếu
đừng v́ quyền lợi của một nước
siêu cường, để bành trướng chủ
nghĩa bá quyền, hay học thuyết cộng sản
đại đồng, th́ nhân dân Việt Nam đâu có bôi
mặt với nhau mà chém giết trong suốt 21 năm
trường ṛng ră.
Bao nhiêu ư nghĩ hỗn mang đó, bất chợt kéo
về. Làm cho anh hơi bực dọc, nên anh đi lại
cái bàn, rồi rót tách nước trà ra ngồi uống.
Thấy vậy thằng An mới đi lại ngồi
xuống kế bên nói nhỏ:
- Bữa nay không có làm bài tập, để con nhổ
tóc ngứa cho chú nghen. Nói xong, rồi nó nâng cái đầu
của Tư Cầu đặt nhẹ lên đùi. Nó bắt
đầu rẻ tóc, lùa mười ngón tay vào để t́m
kiếm những sợi tóc bạc đi trước
thời gian.
Tư Cầu nằm khoan khoái trong tiếng thở,
rồi nói:
- Trong đời tao chỉ khoái nhứt là lúc nằm
dưới rặng trâm bầu, để nghe gió thổi
hiu hiu, nghe chim hót giữa đất trời. Sau đó
ngủ một giấc đă đời, rồi thức dậy
dụi mắt vác cuốc đi làm tiếp. Chiều
về, giở bội ẵm con gà ṇi ra tắm. Rồi
dầm nghệ, tối lại phơi sương.
Để chờ ngày ôm ra trường ngồi cáp. Khi
đụng độ, có bao nhiêu tiền trong túi móc ra đá
hết. Để rồi sau đó với bao nỗi lo âu
khi thấy con gà của ḿnh, bị con gà kia nắm đá cho
tơi bời hộc máu. Sau đó, nó gượng lại
phản công. Nắm đ̣n độc giũ con kia mấy
cái, th́ lại giành chiến thắng...
Thằng An cười thành tiếng, rồi hỏi
vặn:
- Mơ ước v́ b́nh thường quá. Bộ chú
không mơ ước được làm một ông thị
trưởng ở đây à...
Tư Cầu quơ tay lên nói lớn:
- Không... tao chẳng bao giờ mơ ước
điều đó, mà tao chỉ mơ ước có
được căn nhà lát gạch. Vợ tao chăm
chỉ cần cù, tối tối tao làm ngựa cho con tao
cỡi, tao sẽ phi nước đại chạy cùng nhà,
cho thằng nhỏ khoái chí cười vang. Khi nào mệt,
tao sẽ ôm thằng nhỏ vào ḷng truyền hết t́nh
thương. Tao sẽ dạy cho nó biết chiều dài
của tổ quốc, và phải biết căm thù khi có kẻ
xâm lấn biên cương, dám đứng lên giành lại
quyền tự chủ cho dân tộc. Tao mơ nhà tối
ngủ không cài then, khóa chốt. Mọi con người
sẽ b́nh đẳng ngang nhau, và tôn trọng lẫn nhau
không bao giờ thù hận.
Thằng An nghe man mác nỗi buồn, những sợi
tóc bạc trái mùa được nó nhổ ra rồi vun lên
thành nhúm. Nó nói thầm trong bụng:
- Chú ơi. Tuổi đời chưa được
bao nhiêu, mà sao tóc của chú đă bạc quá nhiều. Có
phải chú đang ôm mối sầu vong quốc?
Thằng An đưa móng tay cào xuống da đầu,
những tế bào chết đă tróc ra, làm cho Tư Cầu
nghe đă ngứa bâng quơ khó tả. Trong phút giây bần
thần đó, mọi sự cơ cực của cuộc
đời ḿnh dường như được gác
lại sau lưng. Sau đó anh lại ch́m vào giấc
ngủ, tiếng thở đều đều lại toát
ra trong giấc ngủ nồng say.
Thằng An nhẹ nâng cái đầu lên đặt vào
trên chiếc gối, mái tóc bạc hoa râm đang rủ
xuống trong giấc ngủ muộn màng. Khiến cho
gương mặt của anh càng trông giống một gă
nông dân đang cày sâu cuốc bẩm, chớ không phải là
một gương mặt của Việt kiều, hay
gương mặt của một người đang
tỵ nạn chánh trị tại đây. Bởi v́
gương mặt của anh đă hằn sâu bao nét
khắc khổ của đời người, nên những
năm tháng sống ở xứ người cũng không sao
gột hết.
Ngồi một ḿnh trong căn nhà vắng lặng,
thằng An cảm thấy buồn buồn. Bất chợt
nó nh́n lên giá sách, thấy cuốn An Lộc Anh Dũng h́nh
như Tư Cầu mới mượn ở thư
viện đem về. Cuốn sách mà ngày hôm qua, khi
đọc xong nó đă thấy anh ngồi khóc như
một đứa trẻ thơ. Nhưng với nó th́ làm
sao cảm nhận được, chứng tích của
lịch sử đă viết trong cuốn sách nầy. Mà nó
chỉ ṃ mẵm đọc ở trang b́a hai câu thơ An Lộc địa sử ghi chiến tích - Biệt
cách dù vị quốc vong thân, rồi tự dưng nó cũng nghe một nỗi
buồn thấm vào gan ruột...
Khi nó đọc đến đoạn cô giáo Pha
chẳng c̣n ai thân thích sau trận mưa pháo B́nh Long, và chính
cô Pha cũng bị thương ở cổ chân, trong
những chiều buồn im tiếng pháo. Cô giáo Pha đ̣i
các anh biệt cách khiêng ra hè, để nh́n cảnh B́nh Long
đổ nát, rồi cùng các anh bàn bạc làm cách nào
để hàn gắn lại khổ đau. Làm cách nào
để dựng lại mái trường, để cho cô
chống nạng đi lại mà dạy học. V́ đó là
trách nhiệm, mà cô đă chọn từ lúc c̣n là một cô
nữ sinh.
Thằng An nghe đoài đoạn cơi ḷng, nó nh́n Tư
Cầu bằng cơi ḷng kiêu hănh, rồi thầm nói. Chú ơi,
con sẽ noi gương chú mà biết sống cho ḿnh, cho
đời và cho tổ quốc. Con hứa chẳng bao
giờ làm chú thất vọng. Ngoài trời h́nh như
đang trở lạnh, bởi vừa mới có ngọn gió
trái mùa mới thổi ngang đây, nên làm rung cây dương
sau hè bật ra tiếng kêu xào xạc.
Đêm nay chắc chú ngủ nơi pḥng khách. Rồi nó
tắt đèn, bóng đêm phủ xuống. Nơi ngạch
cửa có con dế mọi bắt đầu gáy vang lên
rả rích giữa đêm trường. Căn nhà ch́m xuống
trong cơi mong lung, khi tiếng thở của Tư Nam
đều đều vang lên nơi pḥng khách. C̣n thằng An
th́ đang ngồi thức để học bài, nhưng
liệu rồi đây nó có vượt qua được
kỳ thi trung học phổ thông. Hay là nó rớt, rồi
điền Form xin tiền thất nghiệp, để
đi t́m một việc làm tay chưn nào đó để mà
nuôi sống qua ngày. Hay là nó thất chí, rồi lêu lổng
ăn chơi. Việc đó có thể xảy ra hay không, nó
c̣n tùy thuộc vào gia đ́nh và xă hội. Nếu hai bên
kịp thời uốn nắn, v́ tuổi trẻ như
thằng An là một mụt măng non. Muốn cho ngay
thẳng, th́ phải biết uốn khi c̣n là măng mới
được./-
Phùng Nhân