Ông già xay lúa
Sơn Nam
Tây cai trị xứ
mình... đem lại nhiều cái hay nhưng cũng có
lắm điều dở, phải không chú phó hương
quản ?
Chú phó hương
quản ngạc nhiên, chưa dám trả lời. Ðây là
lần đầu tiên mà chú nghe cậu xã Nê tuyên bố
lạ lùng như vậy. Cậu xã là người thanh niên
độc nhất ở U Minh làng Ðông thái này thi đậu
bằng cấp tiểu học, học trường
của nhà nước ở chợ. Nhiều lần, cậu
xã giải thích riêng cho chú hiểu : tên Nê của cậu do
chữ Tây Rờ-Nê, Rê-Nê gì đó mà ra. Chính cậu xã phổ
biến cách chào hỏi mới, bắt tay "bủa
xua" với ông đại hương cả. Mỗi
kỳ đi hầu ông Ðốc Phủ Xứ chủ
quận, cậu xã Nê không mặc áo dài, đội khăn đóng
như mấy ông hương chức khác. Cậu diện áo
bành tô, cổ thắt "cà ra quách". Lại còn một
việc lẫy lừng khác, thiên hạ đồn phong phanh
chớ chú không chứng kiến tận mắt : năm
ngoái, lúc ông Chánh Soái đi tàu tới Cạnh
Ðền mang theo sắc thần của Bảo Ðại phong
cho Hoàng tử Cảnh, cậu xã Nê bắt tay "bủa
xua" với ông Chánh Soái, rồi "bật"
tiếng tây rôm rốp khiến quan Ðốc Phủ Sứ,
mấy thầy thong thầy ký và tất cả hương
chức hội tề các làng trong quận đều khâm
phục...
Cậu xã Nê nhắc
lại câu hỏi khi nãy :
- Phải không chú phó
hương quản, Tây cai trị đem lại lắm
điều dở, chú nghĩ coi.
- Ðiều gì vậy
cậu. Tôi thiếu hiểu.
- Cờ bạc
lộng quá. Dân mình như tự do cờ bạc suốt
năm. Ở chợ Ngã Năm, ở chợ Xẽo Rôn nhà
"xẹt" đông nghẹt dân nghèo.
Chú phó hương
quản suy nghĩ, giải thích :
- Tại cái máu cờ
bạc. Dân miệt này toàn là người tứ xứ
tới làm ăn. Họ cờ bạc không cần ăn
thua, cốt để khuây khỏa nỗi nhớ nhà.
- Không phải đâu !
Tại họ ở không, quanh năm chỉ làm một
nghề ruộng hoặc một nghề đốn
củi. Thiếu tiểu công nghệ...
- Thưa cậu,
tiểu công nghệ là cái gì ?
- Là thuộc da,
dệt chiếu, may quần áo... Làng mình không có thứ
tiểu công nghệ nào để cầm chưn họ.
Vùng rừng bùn
lầy, khai thác chưa xong, làm sao họ nói đến
tiểu công nghệ ? Chú phó hương quản mải
lục soát trong trí nhớ. Làng gồm bốn ấp, tháng
Tết rảnh rang, ai nấy bỏ nhà đi chơi.
Ấp Ðông Bình, sát mé biển chuyên về chài lưới ;
thường thường mấy tay khá giả ở đó
đi ghe ra chợ Rạch Giá đánh me, đánh vố.
Hết tiền thì họ ngồi nhà mà đờn ca
vọng cổ hoặc nói chuyện tiếu lâm. Hồi mùng
ba Tết, chú phó hương quản đến đó
một lần, họ kéo chú lại bắt ép uống
rượu đến say mèm rồi mới chịu thả
ra. Vui quá ! Lại còn "ông Năm xay lúa" từ ngoài hòn
Cổ Trơn vào xay lúa mướn ! Thiên hạ bao vây
ổng, hỏi han rối rít. Cái ông già này mới cừ
khôi, đứng xay từ hừng sáng tới mười
giờ đêm mà không nghỉ tay, sắc mặt luôn luôn
tươi rói. Bất chấp Tết nhứt, ông ra
nghề từ bữa mùng bốn, xay lúa ròng rã tới hôm
nay, ai cần thì cứ gọi ông đến cho vui nhà vui
cửa.
Chú phó hương
quản nói :
- Ở xóm biển có
người chuyên môn xay lúa mướn. Ðó là tiểu công
nghệ, phải không cậu ba ?
Cậu xã Nê gật gù
:
- Không phải...
nhưng mà có còn hơn không. Ai xay vậy ?
- Dạ, ông Năm
ở hòn Cổ tron mới vô.
Nghe qua, cậu xã
như bị điện giựt, nhảy nhổm, sáng
mắt lên :
- Chú nói sao ! Hòn Cổ
Tron à ! Thiệt không ?
- Dạ, thiệt
chớ.
- Trời đất
ơi ! Mấy năm rồi tôi muốn biết cho rành
cái... tụi người đó. Kỳ cục lắm kia.
Tôi thấy tận mắt một lần mà còn nhớ, còn
giận hoài. Họ ở truồng.
Chú phó hương
quản ngạc nhiên :
- Sao lạ vậy
cậu ? Ông già này... có bận quần. Hằng năm mùa
Tết ổng vô đây xay lúa mướn. Qua tháng mưa,
ổng thất nghiệp trở về hòn ; ổng đui hết
một con mắt, nói chuyện sành sõi, nghe ngộ lắm.
- Ðây là lần thứ
nhì tôi gặp họ... Nếu không ở truồng thì họ
cũng mang vô đây vài phong tục lạ lùng. Chú
đốt đuốc mau. Mình đi kiếm ổng nói chuyện...
Dịp may hiếm có.
Con trăng đêm hai
mươi lăm u ám quá ; hai thầy trò đốt
đuốc soi đường. Mùa hạn, đồng
trống hoang, cây cỏ héo cằn, con rạch khô cạn. Ði
bộ trong làng rạch đã mát chân lại được
bảo đảm nạn rắn rít.
Gió biển hiu hiu,
hơi lạnh như gió bấc, muỗi bay thưa thớt
từng con bên cây đèn tọa đăng, tuy vặn tim lên
cao nhưng mãi lu câm vì ống khói không chùi sạch. Ông Năm
nắm tay vào giàn xay, đưa tới lui. Thớt cối
quay tròn, lúa phun ra kêu rồ rồ, vang đều đều,
mãi rồi sanh nhàm tai, buồn ngủ, cơ hồ không có.
Kế bên ông Năm, đờn kìm trổi giọng, không na
ná tiếng gà mổ vào nia. Ðờn "ghi ta" hòa theo, tuy
nhanh nhưng buông rõ rệt từng giọt đồng, kém
dồn dập hơn giọng đờn ở bên Tây Ban Nha
tuyệt vời. Bãi biển sình lấy của vịnh Xiêm
La chứng tỏ đủ năng lực hấp thụ
và đồng hóa những gì xa lạ !
Năm ba bạn bè
đang nghe bài Tây Thi quốc sự, nhắc gương
chiến đấu của nhà chiến sĩ quốc gia Phan Châu Trinh,
Mấy chai "ắp xanh", "con cọp đen"
rượu rừng... lần lần cạn. Tuy bận
rộn xay lúa nhưng ông Năm vẫn lắng nghe,
thưởng thức. Bỗng có kẻ chạy vào như
tên quân trong tuồng hát bội cấp báo :
- Thầy xã với phó
hương quản tới. Nghe không ! Hai chả đốt
đuốc... Lặn hụp giữa ruộng nãy giờ.
Tôi thấy rõ ràng.
Ai nấy ngưng
đờn ca. Ông Năm vẫn xay lúa rồ rồ... Họ
vừa nói vừa cười, cãi cọ qua lại một
cách thân ái :
- Mấy chả gan
mật cùng mình sao kìa ! Hồi nào tới giờ họ
chưa đặt chân tới xóm mình. Chắc có chuyện
gì, mình ăn thua đậm.
- Nói bậy đi.
Hễ không tới thì chê người ta nhát, kiêu căng. Bây
giờ người ta tới thì công kích. Thầy xã này là
người có âm đức. Ba của thẩy, chú của
thẩy hồi đó hiền lắm.
- Hiền đâu không
thấy, chớ tôi hồ nghi mấy "chả" toan
xét giấy thuế thân đặng mà dằn mặt tụi
mình.
- Tết mà, thẩy
đâu dám. Tôi nghi thẩy làm "ăn kết" dân
lạ mặt, thí dụ như ông Năm xay lúa. Mình cứ
trả lời rằng đã trình diện ổng với ông
chủ ấp. Chủ ấp của mình bữa nay đi
vắng, dễ nói dóc quá, đâu có mặt mà đôi chối.
Nè ông Năm ! Ngừng tay lại, nghe tôi dặn : Lát
nữa, ai có hỏi, ông làm bộ như câm, như
điếc. Nói chuyện nhiều, nguy lắm. Ông có
"giấy lão" không ?
Ông Năm nói :
- Không có giấy
tờ gì hết. Tôi tàn tật hư một con mắt mà...
Muốn dẫn tôi đi đâu cũng được...
Theo lẽ, nhà nước phải nuôi tôi nữa kìa.
- Cha này coi vậy mà
gan ta !
Ánh đuốc sáng lòe
trước cửa. Ai nấy lặng im. Chú phó hương
quản đập đuốc xuống đất
để dụi tắt. Cậu xã Nê bước vào, trong
khi ông Năm mải xay lúa rồ rồ.
Cậu xã tươi
cười, khoát tay như bảo ai nấy cứ ngồi
xuống, đừng đứng dậy chào.
- Ðược !
Ðược ! Phiền bà con quá. Tết năm nay đầy
đủ không ? Ðờn địch vui quá hả ? - Thầy
nói.
Một người
đáp lại :
- Dạ, nhờ...
"bà cậu" nên năm rồi cũng khá, tạm
đủ tiền xây xài.
Chú phó hương
quản lườm mọi người :
- Bà con ăn nói vô ý
tứ quá. Tại sao nhờ... "bà cậu" ? phải
nhờ người này người kia chớ. Còn ông già kia
sao xay lúa hoài vậy ? Nghỉ một chút để người
ta nói chuyện. Bữa nay cậu xã tới...
Cậu xã ngắt
lời :
- Ổng xay để
ổng xay. Nếu dân mình ai nấy đều siêng năng
như vậy thì quý lắm.
- Dạ đó là ông già Cổ
Tron mà tôi nói hồi nãy với thầy.
Cậu xã hơi
phật ý vì thái độ quá sốt sắng của
người cộng sự :
- Chú phó hương
quản để mặc tôi. Tôi không muốn làm rầy
ổng.
Rồi giọng
thầy ôn tồn :
- Ông ở hòn Cổ
Tron hả ! Làm gì sanh sống ở ngoải ?
Ông Năm ngưng tay,
trả lời :
- Dạ, tôi
đốn cây săn đá để làm cối giã gạo,
bán cho bà con trong bờ này.
- In là ông hư một
con mắt ?
- Dạ bẩm, tôi tàn
tật hồi còn nhỏ chớ không phải vì nghề...
cầm búa.
Một người
nói tiếp như muốn chứng minh sự lương
thiện của ông Năm :
- Thưa thầy,
ổng giỏi lắm. Nghèo là tại trời... vậy thôi
! Cây săn đá ngoài hòn Cổ Tron bền tới thiên niên.
Cối bằng săn đá giã gạo mau trắng. nhịp
chày vô nghe bon... bon như thiếng chuông đồng. Ở
nhà đằng kia, còn một cây cối thứ đó.
Cậu xã gật
đầu :
- Ðó là tiểu công
nghệ, nghe không chú phó hương quản.
Rồi cậu
ngắm nghía ông
Năm. Nỗi thắc mắc của cậu
vẫn chưa giải tỏa. Không lẽ dân ở hòn
Cổ Tron lại siêng năng, khéo léo, hiền hậu
tới mức này. Day qua mấy cây đờn, mấy chai
rượu, cậu như hối hận :
- Bậy quá ! Làm
lỡ cuộc vui chơi của bà con anh em. Thôi
"làm" một bản vọng cổ nghe coi ! Lựa
thứ nào văn chương hay một chút.
Vọng cổ mà
văn chương hay ! Họ rao sơ sơ rồi
bắt đầu :
- Ác ngậm non Ðoài,
ngọn gió Ðông Nam nó thổi đưa mặt nhựt
hồi về nơi Tây Bắc...
Anh ca sĩ ngạc
nhiên, tức tối vì thình lình cậu xã dơ tay lên, ra
dấu hiệu chận lại, thiệt không đúng
"điệu" ! hay là cậu hồ nghi câu hát này
ẩn ý chuyện quốc sự, sấm truyền ? Hồi
lâu, cậu xã mới nói :
- Câu hát khó hiểu quá
! Rắc rối mà lại vô duyên.
Anh ca sĩ cãi lại
:
- Thưa cậu,
đó là tả cảnh chiều, gió thổi nhè nhẹ
mặt trời sửa soạn lặn... Bài này trích trong
cuốn Vọng cổ Bạc Liêu bán tại chợ
Rạch Giá.
- Tôi hiểu... Bài ca
lăng nhăng quá, trật sách vở khoa học. Tại
sao mọc ở Ðông Nam rồi lặn ở Tây Bắc ?
Anh ca sĩ nhìn qua ông
Năm như cầu cứu. Cậu xã nói cố ý :
- Ông già xay lúa này
cắt nghĩa thử coi. Tôi nói câu hát trật văn
chương mà !
Ông Năm vừa xay
lúa vừa nói chậm rãi :
- Dạ, lệ
thường mặt trời mọc hướng Ðông
lặn hướng Tây. Nhưng gần sa mưa hay gần
Tết thì mặt trời đi xéo. Vì vậy ngày và đêm
không đều, "tháng năm chưa nằm thì sáng, tháng
mười chưa cười thì tối". Từ Ðông
Nam hồi về Tây Bắc, tức là bài ca vọng cổ
muốn nói lúc tháng mười ; ngọn gió đó là gió
Tết. Mặt trời ít khi đi ngay hướng Ðông Tây,
thưa cậu.
Cậu xã Nê hoảng
hồn vì dường như ông già xay lúa nọ nói đúng,
đúng theo cuốn sách địa lý mà cậu đã
học. Nhìn nhận rằng ổng nói đúng thì e mất
thể diện mình, cậu đánh trống lảng :
- Ông học
điều đó ở đâu vậy ? Ai dạy ông ?
- Dạ, không ai
dạy hết. Tôi nghiệm ở hòn Cổ Tron. Ở
ngoải buồn lắm. Tối ngày, tôi coi mặt trời
mọc, mặt trời lặn cho khuây khỏa. Ðiều
đó, lần lần tôi hiểu được, không rõ
hồi nào.
Cậu xã Nê hơi
tức giận. Chú phó hương quản nãy giờ
ngồi im lại nói :
- Ông biết cái gì ông
ơi ! Hòn Cổ Tron là nơi quê mùa, còn tệ hơn quê mùa
nữa kìa ! Dân hòn Cổ Tron chuyên môn ở truồng, đàn
ông đàn bà gì cũng vậy, cậu xã của tôi biết
rõ.
Anh em đờn ca
cảm thấy áy náy vì bầu không khí hơi bất hòa.
Họ muốn an ủi cái thể diện của cậu xã
mà họ không hề thù oán. Sẵn câu nói này, họ đồng
hè trả lời :
- Cậu xã hay quá !
Ở ngoài hòn Cổ Tron có gì lạ vậy cậu, tụi
tôi chưa biết. Ông Năm xay lúa mới ra hòn lúc sau này,
chắc cũng chưa biết, Xin cậu nói lại cho tui
tôi nghe.
Thích chí, cậu xã Nê
thuật lại :
- Năm đó, hồi
còn nhỏ mỗi ngày tôi đi học, từ nhà muốn
tới trường thì phải quẹo ra sân banh sát mé
biển chợ Rạch Giá. Bữa đó, hừng sáng, dân
chài lưới la hoảng chạy về báo với ông cò Tây.
Tôi tới nơi xem : rõ ràng trên bãi biển có
hai người đờn ông, hai người đờn bà
nằm dài lim dim con mắt, miệng chúm chím cười.
Họ ở truồng đông đổng ! Chập sau,
thầy đội mã tà ra tới, Thẩy kêu mấy
người đó. Họ nhúc nhích rồi nằm yên. có
người bàn : "Chắc họ bị chìm ghe ngoài
biển khơi trôi tấp vào đây, dọc
đường họ cởi quần áo để thân
thể nhẹ nhàng, tiện bề bơi lội. Họ
ở xa lắm, không chừng ở ngoài hòn Cổ Tron".
Nghe qua họ vẫn chúm chím cười. Tiếng
đồn ngày một lẹ, mấy người ở
chợ kéo nhau đến nghẹt tới mé biển mà coi
cho rõ hư thiệt. Ông cò Tây hoảng sợ, thầy
đội mã tà cũng hoảng sợ. Làm sao giải tán
được ? Làm sao che dấu chuyện ở truồng
đó được ! Sau rốt, ông cò Tây
bèn sai lính mã tà qua chợ mua bốn chiếc chiếu đem
xuống mé biển, phát cho mỗi người một
chiếc, biểu họ quấn chung quanh mình rồi lên
bờ. Họ không trả lời. Mấy người mã tà
bắt buộc họ đứng chính giữa, rối
căng chiếu che bốn bên, dẫn họ về bót.
Họ bằng lòng đi. Cái cảnh lạ lùng quá, như
công chúa ngày xưa đi tắm có tỳ nữ che rèm
bốn bên.
- Hay quá vậy câu xã.
Nói tiếp nữa đi.
Cậu xã nói tiếp :
- Ông cò không chịu
chứa mấy ông bà ở hòn Cổ Tron này trong bót, e xui
xẻo. Ổng ra lịnh giam họ bên nhà việc (nơi
làm việc của chính quyền ở làng, xã) làng Vĩnh
thanh Vân. Mấy ông hội tề đành giam giữ họ.
- Rồi họ
chịu bận quần áo không ? Có người hỏi.
- Chịu chớ sao
không chịu. Hương chức làng xuất tiền công
nho, may cho mỗi người một bộ vải xiêm láng.
Họ cười, không nói không rằng, ra về.
Rồi cậu xã
kết luận :
- Ðó, mấy
người ở hòn Cổ Tron theo tôi thấy rõ ràng thì
như vậy đó. Ông Năm xay lúa nghĩ sao ?
Ông Năm mỉm
cười, trả lời rằng không biết. Chú phó
hương quản nói :
- Hồi đó,
chắc ông già này có tham dự quá !
Ai nấy cười
rộ. Cười để làm thỏa mãn lòng tự ái
của cậu xã, hòng chấm dứt câu chuyện cho
đúng lúc.
Cậu xã, chú phó
hương quản đốt đuốc ra về.
* * *
Ông Năm lại
tiếp tục xay lúa. Ông nói :
- Tôi không biết cái
chuyện ở truồng này ! Chẳng qua là thiên hạ
hiểu lầm hòn Cổ Tron. Mấy người ở
truồng nào đã tự xưng quê quán, danh tánh. Như
cậu xã nói, họ im lìm từ hồi đầu mùa kia mà
! Cậu xã nói thiệt chớ không nói dóc đâu.
- Vậy thì vụ
đó là vụ gì ?
- Vụ này tôi nghe
nhiều lần phong phanh. Tôi hồ nghi đó là mưu mô
của mấy người nào đó ở gần chợ
rạch Giá. Vì thiếu quần áo - nên nhớ là năm
đó đồ khổ lắm, họ liều thân làm
xấu để xin quần áo của nhà nước. Nhà
nước sợ họ ; họ đã thành công. Dễ gì
đi làm mướn một buổi sáng mà sắm
được bộ quần áo, hồi năm quần bao
áo bố đó !
Ai nấy khen ngợi
:
- Ông Năm cắt
nghĩa hay quá !
- Tôi nhắm chừng
vậy thôi. Người trong cuộc họ hiểu rõ
sự thật hơn tôi. Họ không nói gì thì làm sao mình
biết ; sự thiệt nó im lặng, không có lời nói. Bây
giờ chắc họ cũng không muốn nói ra, e bị
ở tù về tội gạt hương chức làng.
- Vậy mình cũng
nên kêu cậu xã trở lại, nói cho cậu nghe. Cắt
nghĩa như vậy chắc cậu chịu lắm mà
lại còn phục tài người ở hòn Cổ Tron như
ông đây.
Ông Năm lẩm
bẩm :
- Ðừng kêu trở
lại nửa chừng ; ban đêm, cậu hồ nghi.
Ðể cậu về ngủ. khuya, gió lạnh lắm. Mà
chưa chắc cậu chịu nghe. Nhưng không sao. Năm
mười năm nữa, chừng tóc bạc hoa râm cậu
hiểu một mình, không cần ai cắt nghĩa. Muộn
gì !