Cô Nam Kỳ Đáng Yêu
Tiểu-Thu
Dọn xong mâm cơm, Cúc
ló đầu ra cửa bếp:
-Tùng, Hương ra ăn
cơm tụi con. Anh Hưng, cơm xong rồi, tắt cái
tivi em nhờ!
Hai đứa nhỏ từ
trong phòng chạy ùa ra ngồi vào bàn. Hưng tắt tivi,
vừa đi vô bếp vừa lên giọng cải
lương:
-Dạ thưa mình có anh
đây!
Cúc háy: -Chỉ được
cái tài...
Chưa dứt câu thì
điện thoại reng inh ỏi, Cúc vừa với
lấy cái phone vừa nhíu mày:
-Điện thoại viễn
liên. Ai kêu gìờ này vậy kìa?
Vừa mới Allo, Allo thì
tiếng chị Trang bên kia đầu giây ríu rít:
-Cúc đó hả? Chị Trang
đây. Gọi để báo cho tụi em biết Tết này
anh chị qua chơi với tụi em đó.
Cúc ngạc nhiên:
-Ủa, tháng hai mà ông... Bắc
kỳ cục cũng xin nghỉ được sao?
Chị Trang cười
hăng hắc:
-Tao đã ra tối hậu
thư. Nếu năm nay ổng không xin nghỉ để
tao qua Canada ăn Tết với tụi bây thì sẽ có
chiến tranh...nóng ngay. Không thua gì trận “Bão Sa mạc”
xảy ra ở Irak hồi nẩm! Ổng phải làm “súp”
tối tăm mặt mũi để tháng hai xin nghỉ
hai tuần. Cứ nghe tụi bây rên vì thời tiết bên
đó, tao cũng tò mò muốn qua coi cho biết. Xứ Cali
này muốn ngắm tuyết phải tốn bộn bạc
chạy lên núi!
Cúc bật cười: -Welcome,
welcome. Tưởng gì chớ cái mục này thì sẵn
lắm. Chỉ sợ chị diện kiến một
lần là tởn tới già không dám qua nữa! À, mà chị
đi vắng, khách cơm tháng của chị ai lo?
Chị Trang chắc
lưỡi:
-Ối, chết chóc gì có hai
tuần. Bên đây tiệm ăn còn nhiều hơn khách!
Kẹt lắm thì mì gói, phở gói, hủ tiếu gói
cũng xong. Thôi ngày giờ sẽ phone sau nghen. Cho chị
thăm dượng út với hai đứa nhỏ.
Cúc chưa kịp hỏi
tiếp thì bà chị thân mến đã cúp điện
thoại cái cụp! Cúc lắc đầu ngao ngán: Bả
cần thì bốc điện thoại lên gọi. Nói xong là
cúp liền, không cà kê dê ngỗng gì ráo. Nhiều khi làm người
đối thoại chưng hửng!
Trước ánh mắt dò
hỏi của ba cha con, Cúc nói:
-Thì bà Trang chớ ai. Hai ông bà
sẽ qua ăn tết với gia đình mình năm nay. Tùng,
Hương, còn hai tuần nữa dì dượng ba qua.
Tụi con lo do dẹp cái chuồng gà (Tùng tuổi dậu)
với cái chuồng heo (Hương tuổi hợi) cho
sạch sẽ nghe chưa. Thiệt tình nhìn vô phòng của
tụi con, ai cũng tưởng có trận bão cấp
năm vừa mới thổi qua!
Cu Tùng với tuổi
mười bảy, mặt đầy mụn trứng cá,
cười mơn:
-Được rồi,
được rồi, mẹ khỏi lo. Ý mà mẹ chưa
biết đâu, con có mấy thằng bạn, phòng của
tụi nó còn không có chỗ để đặt chưn vô
nữa đó. Rồi bỗng nhiên nó nhăn nhó:
-Con đã dặn mẹ hoài.
Mẹ đừng dọn phòng con. Mỗi lần muốn
kiếm món gì mất thì giờ quá trời. Thà mẹ cứ
để lộn xộn như vậy con lại biết
món nào nằm ở đâu.
Cúc thở dài, đưa
mắt nhìn lên trời như cầu mong Thượng
đế cứu dùm! Bây giờ bé Hương mới lên
tiếng:
-Mẹ à, hồi nảy sao
mẹ kêu dượng ba là ông Bắc kỳ cục?
Cúc cười trả lời
con:
-Thì tại dượng ba là
người Bắc!
Hương trợn tròn
mắt: -Bộ người Bắc thì kỳ cục sao?
Cúc càng cười lớn
hơn:
-Mẹ nói chơi thôi. À,
tụi con có muốn nghe chuyện của dì dượng Ba
không nè?
Hưng nhăn nhó: -Thôi em ơi. Anh đã
thuộc lòng cái câu chuyện gọi là “Tình Bắc Duyên Nam”
của em từ phia rồi. Anh nghe chắc lần thứ
một trăm lẻ mấy rồi đó nghen. Cúc
cười cười, giở giọng “đâm sau lưng
chiến sĩ”:
-Thôi mờ ông Nam Kỳ... quặc
của tui. Đã có kiên nhẫn nghe một trăm lần
rồi, thì thêm một lần nữa nhằm nhò gì, phải
hôn tụi con?
Tùng, Hương nhìn nhau
cười tủm tỉm, bởi tụi nhóc biết
trước sau gì ba tụi nó cũng sẽ đầu hàng
vô điều kiện. Hồi xưa bên Việt Nam ổng
là phi công lái máy bay, nhưng má tụi nó lái tới... phi công
lận!
Cúc tắng hằng lấy
giọng: -Chuyện là như vậy nè...
... Sau hiệp định
Genève, theo dòng người di cư vô Nam năm 54, có gia
đình Huy. Ông bà Trác
bố mẹ Huy, người chị gái tên Xuân, Huy năm
đó lên mười chín và ba đứa em. Ngoài Hà Nội
ông Trác là công chức, bà vợ ở nhà lo cơm
nước. Vào Sàigòn gia đình Huy thuê một căn nhà
nhỏ nhưng khang trang ở đường Nguyễn
Trãi. Ông Trác xin được vào Sở Bưu Điện
gần Nhà Thờ Đức Bà. Bà Trác tiếp tục
sự nghiệp hầu chồng hầu con. Huy xin vào năm
chót Chu-Văn-An. Thiếu phòng ốc nên phải học ké
bên Pétrus Ký và nơi đây Huy quen với Thanh (anh của
Trang và Cúc). Ông Tân, ba Thanh đã qua đời, mẹ và hai em
vẫn ở Cao Lãnh,
riêng Thanh lên ở đậu nhà bác ba Đại gần
chợ Bà Chiểu, hàng ngày đạp xe vô học tuốt
trong trường Pétrus Ký. Thanh cùng tuổi với Huy. Trang
mười tám. Sau khi sanh Trang bà Tân nghỉ xả hơi
cả chục năm mới “rặn” ra được Cúc.
Vì vậy mà cả nhà cưng con nhỏ quá trời. Trang
học hết lớp nhứt bà nội phán: —-Con gái học
nhiêu đủ rồi. Cần nhứt là học nữ công
nữ hạnh để còn gả chồng. Học
nhiều như cô
Tư Hà hổng ai dám rước!! Cúc mới
lên tám nên vẫn còn hồn nhiên tung tăng hai buổi
tới trường, trong khi chị Trang hì hục làm
hết món bánh nọ tới món mứt kia. Rồi còn thêu còn
đan đủ thứ... Nhỏ Cúc được
hưởng hết: những chiếc áo thêu, áo móc rực
rỡ màu sắc. Vào lối tháng mười, mười
một âm lịch, gió bấc hiu hiu lạnh, tụi bạn
co ro mặc hai ba áo, cái nọ chồng lên cái kia, thì nhỏ
Cúc phây phây tới trường trong chiếc áo len màu xanh da
trời do chị Trang đan. Mà phài công nhận chị có
khiếu. Món gì do tay chị làm ra cũng ngon, cũng
đẹp. Chẳng những vậy chị còn có làn da
trắng muốt mịn màng. Mái tóc đen dài xỏa tới
thắt lưng. Đôi mắt bồ câu trong như trời
mùa thu nữa chớ. Chỉ có cái răng khểnh làm
chị mắc cở, không dám cười toét miệng mà
chỉ chúm chím. Nhưng ôi thôi, chính cái chúm chím đầy
vẻ e lệ này mới làm cho bao trái tim rụng rời
thổn thức! Đã có hai đám nhờ mai mối
tới nói chuyện với bà Tân. Đám thứ nhứt là
cậu út Tường, con ông
Cai Tổng Báu dưới chợ Cao Lãnh (gia đình Cúc ở
làng Tân An, cách chợ Cao
Lãnh bảy cây số). Trước khi nhờ
bà mai tới dạm hỏi, cậu Tường đã
từng chạy xe đạp Peugeot lượn qua
lượn lại trước nhà Cúc năm lần bảy
lượt, có lần còn làm bộ ghé vô hỏi mua trái cây
để ngắm nhìn Trang cho mãn nhãn. Thấy ánh mắt đầy
vẻ gian tà của cậu Tường, Trang đã phát ghét,
thành thử khi bà Tân hỏi ý kiến, cô nàng xí một cái dài
thòng:
-Trời đất! Con mà
ưng cái thằng đó hả? Người hổng ra
người khỉ hổng ra khỉ. Mặc bi-da-ma
sọc mà còn viền xanh viền đỏ. Đầu chải
Bi-dăng-tin láng mướt thấy mà ghê! Còn bày đặt
đeo đồng hồ, cà rá vàng nữa chớ. Rồi
nàng chặt ngọt: Con thà ở giá còn hơn!
Bà Tân đành trả lời
với bà mai là cháu còn “khờ” lắm. Đợi vài năm
nữa hả tính. Bà mai mất cái đầu heo đâm
tức:
-Chị Năm nói sao chớ
vài năm nữa cháu nó “hăm” rồi cũng kẹt
lắm đó chị. Tuổi xuân qua đi làm sao kéo
lại!!
Bà Tân nghe vậy cũng
chột dạ:
-Chị Tám nói cũng phải.
Thôi để tui khuyên cháu từ từ...
Đám thứ nhì ở Phong
Mỹ. Con nhà đại điền chủ. Đất
rộng cò bay thẳng cánh. Trâu bò cả trăm con. Mỗi
năm góp mấy ngàn giạ lúa ruộng. Lộc lớn
hơn Thanh hai tuổi. Trước đây cũng học
trường dòng Tabert trên Sàigòn. Một chuyến về
nghỉ hè, hai cậu đi chung chuyến xe đò nên quen.
Cả mùa hè hai bên qua lại thăm nhau rất
thường. Chỉ gặp có hai lần thì Lộc đã
bị cái nụ cười chúm chím của Trang hớp
mất tiêu hồn vía. Lộc bảnh trai lại “văn
minh”, khác xa cái cậu công tử vườn con ông Cai Tổng, nên Trang
cũng cảm thấy có cảm tình với Lộc. Thành
thử khi bên nhà Lộc nhờ người mai mối, cô
nàng chỉ làm bộ dùng dằng:
-Con hổng biết, tùy má hà!
Nhưng chuyện tưởng
xuôi chèo mát mái, ai ngờ bỗng tan rã như hồ gặp
mưa! Số là chàng Lộc dễ thương bao nhiêu thì
bà mẹ lại khét tiếng hách dịch, khinh người
bấy nhiêu. Phong Mỹ - Tân An cách nhau có 5 cây số nên
những lời “rên rỉ” không biết vô tình hay cố ý
cũng bay tới tai Hồng Trang:
-Chèn đét ơi, cái thằng
con của tui mặt mày coi sáng sủa mà thiệt là khờ.
Có biết bao nhiêu chỗ giàu có sang trọng muốn gả
con, mà nó nằng nặc đâm đầu vô cái đám này.
Nói chi xa, ông Hội Đồng Cảnh ở bên Long Xuyên,
ruộng khít bên ruộng nhà tui, nói nếu nó chịu ưng
cháu gái ông, ổng sẽ cho 30 mẫu ruộng tốt làm
của hồi môn. Thiệt tui tiếc hùi hụi!
Trang nghe những lời tâm
sự bi ai này thì máu tự ái bỗng sôi lên sùng sục nên
đó mỗi lần Lộc tới chơi Trang đều
lánh mặt. Anh buồn lắm, nói với Thanh là chàng sẽ
ở vậy, hổng thèm lấy vợ cho bà mẹ
biết tay!
Từ rằm tháng chạp bà
Tân và Trang đã tất bật lo quết bánh phồng, bánh
tráng. Sau đó làm đủ thứ mứt: mứt bí,
mứt me, mứt chùm ruột,mức dừa... Nem chua,
thịt kho nước dừa với cá lóc tới hăm
bảy hăm tám mới làm. Bánh ít, bánh tét sáng 30 mới gói.
Cúc mong anh nhứt nhà -vì anh Thanh thì ít, mà vì những món anh
Thanh sẽ đem về thì nhiều- Thơ anh gởi
về tuần trước nói hôm hăm sáu ảnh
về tới và sẽ dành cho gia đình một sự
ngạc nhiên(?). Chính cái câu thòng này khiến cho nhỏ Cúc
bồn chồn, bứt rứt. Sáng trông cho mau tối,
tối trông cho mau sáng để ngày hăm sáu tới cho
lẹ lẹ! Nhỏ cứ chạy theo hỏi Trang,
thử đoán coi cái “sự ngạc nhiên” của anh Thanh là
cái gì? Riết rồi Trang bực mình nạt:
-Bộ tao là thầy bói
hả? Tới bữa đó rồi biết chớ làm gì mà
như lọt vô ổ kiến lửa vậy nhỏ?
... Rốt cuộc ngày hăm
sáu cũng tới. Từ sáng Cúc không ngừng chạy ra
đường ngóng, dù biết phải xế chiều anh
Thanh mới về tới. Saìgòn-Cao Lãnh cách nhau có 140 cây
số, nhưng không có đường thẳng. Phải qua
bắc Mỹ-Thuận, vòng qua thành phố Sadec mới
trở ngược về bắc Cao Lãnh. Tới
chợ lại phải đi xe lôi về Tân An. Mất
cả ngày đường! Hơn bốn giờ chiều
mới thấy xe lôi ngừng ngoài đường cái, cách
nhà một mảnh vườn nhỏ trồng cây ăn
trái. Cúc mừng quá la lên:
-Anh hai về tới, anh hai
về tới, rồi chạy vụt ra đường. Bà
Tân và Trang đang lo bữa cơm chiều cũng lật
đật chạy ra theo. Cúc đang trên đà chạy
tới chợt ngừng lại cái rột, trố mắt
nhìn “cái sự ngạc nhiên” của ông anh quí: đó là
một thanh niên cũng trạc tuổi Thanh, nhưng ốm
và cao hơn chút xíu. Da trắng nhưng không xanh, cặp
mắt thật sáng. Thấy nhỏ Cúc trố mắt nhìn
mình, anh chàng toét miệng cười, khoe hàm răng
trắng bóng, hỏi:
-Làm gì nhìn anh đăm
đăm thế cô bé?
Cúc giựt mình: Uả sao anh
này kêu mình bằng cô lận? còn bé là cái gì?
Bà Tân và Trang cũng vừa ra
tới. Thanh chỉ chàng thanh niên:
-Đây là Huy bạn học
của con đó má. Con rủ Huy về nhà quê ăn Tết
cho biết.
Huy cúi đầu:
-Cháu kính chào bác.
Thanh tiếp:
-Còn đây là hai cô em gái mà tao
kể cho mày nghe hoài đó. Cô lớn là Hồng Trang và cô
nhỏ xí xọn này là Hồng Cúc. Trang lại có dịp
biểu diễn nụ cười chúm chím, gật
đầu chào Huy. Anh chàng cũng cười chào lại.
Trang vừa cúi xuống định xách cái va ly nhỏ
của Thanh, thì Huy cản lại:
- Nặng lắm. Cô Trang
để đó cho tôi.Thanh bật cười:
-Cho mày hay, con gái miệt
vườn không yếu ớt như mấy cô trên Sàigòn đâu
nghe. Trèo cây, lội sông, đố mày qua mặt mấy
nhỏ em của tao.
Trang nguýt: -Anh Thanh có tài nói xấu
em không hà. Rồi cúi xuống xách bọc bánh mì quày quả vô
nhà.
Bà Tân lắc đầu:
-Anh em bây xa thì nhớ, gặp
thì chọc ghẹo nhau tối ngày. Thôi vô nhà. Thanh dẫn
cháu Huy tắm rửa rồi ăn cơm chiều con.
Thanh nói dạ dạ, còn Huy
lại nói: Vâng ạ. Cả đời chưa có dịp
tiếp xúc với người Bắc nên bà Tân ngạc nhiên
lắm. Tuy vậy bà không dám hỏi.
Tối đó dưới ánh
đèn măng xông sáng rực, Huy được ăn
những món thuần túy miền Nam như canh chua cá lóc
nấu với bạc hà, giá, cà chua, khóm rắc rau mò om. Cá mè
vinh chiên dòn dầm nước mấm tỏi ớt, béo
ơi là béo. Nhưng cái món cá rô mề kho tộ, nước
đặc sệt, thơm sực mùi hành tiêu thì hết ý.
Huy vừa ăn vừa tấm tắc:
-Thưa bác, lần đầu
tiên cháu mới được thưởng thức
những món ngon như thế này. Tuyệt vời bác ạ.
Thanh cười:
-Má tao nấu ăn ngon nổi
tiếng xứ Cao Lãnh
này đó. Mấy đám cưới, đám cúng đình
cũng phải rước bà tới nấu. Mà cái tài này
hình như truyền hết lại cho Trang rồi phảo
hôn Trang?
Trang cười bẽn
lẽn: -Em làm sao so với má được mà anh hỏi...
Nhỏ Cúc lanh chanh:
-Anh Huy ở đây lâu lâu thì
biết liền. Chị Trang em nấu cơm ngon dễ
sợ luôn.
Trang mắc cở cú
đầu em: - Xí xọn!
Huy nhìn Trang:
-Anh ăn tham lắm đáy
nhé. Anh xin tình nguyện nghe lời Cúc ở lại đây
thật lâu để thưởng thức tài nấu ăn
của Trang.
Trang đỏ mặt:
-Mấy món quê mùa làm sao bì
được với cao lương, mỹ vị ở
Sàigòn. Chắc anh Huy nói cho vui thôi.
Huy phản đối kịch
liệt:
-Ấy chết, tôi không nói
dối đâu. Tính tôi thành thực có sao nói vậy, cô Trang
không nên hiểu nhầm.
Trang ngơ ngác nhìn anh dò
hỏi. Thanh cười lớn:
-Thằng Huy nói nó không nói láo
đâu. Trang không nên hiểu lầm tội nghiệp nó.
Phải vậy không mày Huy?
Huy gật: -Đúng thế,
đúng thế... làm mặt Trang càng đỏ thêm.
Lúc này bà Tân mới lên tiếng
hỏi về gia cảnh Huy. Anh chàng nói:
-Thưa bác bố cháu làm
việc ở Sở Bưu Điện. Mẹ cháu chỉ
ở nhà lo cơm nước. Cháu còn 3 đứa em đang
đi học.
Bà Tân quay qua Thanh:
-Sở Bưu Điện là
sở gì vậy con?
Thanh trả lời mẹ:
-Là nhà giây thép đó má. Anh chàng
quay qua rên rỉ với Huy:
-Chắc một tuần ở
đây tao phải làm “thông ngôn” cho mày mỏi miệng luôn!
Huy cũng nhăn nhó:
-Khổ nổi tao đâu
biết nói tiếng nam! Nhưng không hề gì, tao sẽ
học dần dần với bé Cúc. Cô em út mày lém lỉnh,
dễ thương lắm!...
Sau bữa cơm, Trang Cúc dọn dẹp
chén bát. Bà Tân ngồi bên bàn nước ăn miếng
trầu cho thơm miệng trước khi đi ngủ.
Thanh và Huy bắt ghế ra trước hàng ba vừa tán dóc
vừa ăn chè đậu xanh bột báng, nước
dừa tráng miệng. Đêm nhà quê tĩnh mịch. Tiếng
côn trùng rỉ rả khắp nơi. Trời tối đen
nhưng lấp lánh đầy sao. Vài chú đom đóm lập
lòe. Càng về đêm, hương bưởi cùng
hương lài, hương dạ lý càng tỏa ra thơm
ngát. Như không muốn khuấy động cái không khí
tĩnh mịch này, Huy nói như gần như thì thầm:
-Tao vẫn yêu cái không khí trong
lành ở nhà quê. Mới từ chiều đến giờ
mà tao cảm thấy khoẻ hẳn ra... Lúc còn ở Hà
Nội, cứ có dịp là tao vù về Hưng Yên. Chỉ
cách Hà Nội hơn 50 cây số mà sao ngày ấy mình thấy
xa thế! Vườn bà ngoại tao trồng đầy
nhãn mày ạ. Nhãn Hưng Yên cơm dầy, hột bé xíu.
Chả bù nhãn trong Nam, quả nào trông cũng to mà toàn là
nước! Về Hưng Yên, đến mùa nhãn là tao ăn
chết bỏ. Về đây thấy lại cảnh
vườn tược tao nhớ ngoài đó quá mày ạ!.
Thanh tiếp lời:
- Ngày mai mày sẽ
được thưởng thức đủ thứ trái
cây vườn nhà. Lúc sanh tiền, ba tao khoái trồng cây
lắm.
Hai người nói chuyện
lan man tới gần 9 giờ thì Trang bước ra:
-Hai anh ngồi ngoài này coi
chừng muỗi cắn. Em giăng mùng sẵn rồi,
mời hai anh vô nghỉ.
Thanh đứng lên vươn
vai:
-Ừ, đi xe cả ngày
cũng mệt dữ. Thôi tụi mình đi ngủ, sáng
dậy sớm cho khỏe.
Huy cũng đứng lên:
-Chúc cô Trang ngủ ngon nhé. Trang
lí nhí cảm ơn rồi đi lẹ vô buồng.
Tuy lạ nhà nhưng mệt vì
đường xa nên Huy vừa đặt lưng xuống
là ngủ ngay...Mới năm giờ sáng, tiếng gà gáy
rộn ràng trong xóm khiến chàng tỉnh giấc. Ngơ ngác
một chặp Huy mới nhớ ra mình đang ở nhà
Thanh. Ngủ một giấc ngon nên chàng cảm thấy
người nhẹ nhàng, khoan khoái. Huy nhè nhẹ
bước xuống giường sợ làm bạn thức
giấc. Ra khỏi phòng chưa biết đi hướng
nào để ra vườn, chợt thấy phía bếp có
ánh sáng. Huy bước nhẹ về hướng đó.
Trang đang lúi húi bắt cái nồi đồng và một
cái ơ đất lên trên hai cái cà ràng lửa đỏ
rực. Huy đứng sững ngắm cô gái. Trang mặc
quần đen và áo bà ba bằng lụa màu tím cà. Tóc chải
gọn ghẽ, kẹp bằng chiếc kẹp đồi
mồi, thả dài xuống lưng. Ánh lửa hắt lên khiến
gương mặt Trang đỏ hồng. Những
động tác vừa nhẹ nhàng vừa thong thả. Không
hiểu cô nàng nghĩ gì mà thỉnh thoảng lại mĩm
miệng cười. Huy thấy Trang đẹp một cách
mộc mạc và tràn đầy nhựa sống. Cảm
thấy như có người đang “dòm lén”, Trang
ngước lên. Bốn mắt giao nhau có tới mấy giây
đồng hồ. Tim Trang chợt đập thình
thịch, lúng túng không biết nói gì. Huy vội lên tiếng:
-Cô Trang làm gì sớm thế?
Tôi tưởng chỉ có tôi là dậy sớm nhất
chứ.
Trang đã lấy lại bình
tĩnh:
-Dạ em nấu cháo
đậu đỏ, kho tiêu mớ cá bống trứng
để cả nhà ăn lót lòng. Bộ lạ nhà anh
ngủ không thẳng giấc sao?
Huy cười:
-Đâu có. Tôi ngủ say như
chết đấy chứ. Nhưng nghe gà gáy nên thức
giấc. Định ra vườn tập thể dục
một tí cho khỏe người, không ngờ cô Trang còn
thức sớm hơn tôi.
Trang giải thích:
-Dạ ở nhà quê ai cũng
ngủ sớm để sáng hôm sau dậy sớm. Ăn lót
lòng xong là kẻ ra đồng, người đi chợ.
Mà chợ cũng hơi xa. Thường phải đi
bộ hoặc đi xuồng, thành thử có khi phải
thức từ canh một, canh hai mới kịp.
Tất nhiên anh chàng Bắc Kỳ
này đâu có hiểu ất giáp gì về canh một canh hai,
nhưng không muốn lòi cái sự kém hiểu biết
của mình ra nên cũng chỉ chấm câu:thế à, thế
à, cực nhỉ!
Trang cười: -Dạ ở
nhà quê cực lắm anh. Nhà em nhờ có ruộng cho tá
điền mướn. Có vườn bán trái cây lai rai nên
cũng đỡ. Hơn nữa ông bà nội tiếp
tế đều đều từ khi ba em mất. Nhà ông bà
em cách đây vài trăm thước thôi. Thế nào anh hai em
cũng dắt anh tới thăm ông bànội.
Huy ngó chăm chăm vô cặp
môi hồng và đôi mắt long lanh vì ánh lửa. Thấy ánh
mắt của Huy, Trang chợt mắc cở ngang. Cô nàng
vội bước lại mở cánh cửa bếp ăn
thông ra vườn:
-Anh Huy ra ngoài tập thể
dục đi. Buổi sáng mát lắm. Trang tự trách
thầm, không hiểu bữa nay mắc chứng gì mà nói
nhiều quá trời quá đất như vậy nữa?.
Huy mĩm cười
bước ra ngoài. Mặt trời vừa ló dạng ở
phương đông. Những hạt sương mai còn
đọng trên lá bị tia sáng mặt trời chiếu vào
long lanh như những hạt kim cương. Bọn chim chóc
đã hắt đầu bản hoà tấu chào bình minh
rực rỡ. Huy nhìn chung quanh. Căn nhà ngói đỏ
nổi bật giữa màu xanh của khu vườn. Không
nhỏ cũng không đồ sộ quá. Vừa phải,
dễ thương như Trang. Huy nhủ thầm rồi
chợt thấy mình sao là lạ? Chàng tập độ
mười lăm phút thì ngừng, ung dung đi dạo trong
vườn. Có những cây chàng biết tên, nhưng phần
lớn mù tịt! Thường mẹ mua trái cây về thì
ăn, chớ có bao giờ được thấy mặt
mũi cái cây đã tạo ra những quả ngon lành đó.
Định bụng sẽ hỏi Thanh cho biết.
Trong khi Huy đang thơ
trẩn ngoài vườn thì Thanh cũng thức dậy.
Không thấy bạn, chàng vội mở cửa phòng ra ngoài.
Bà Tân đã chỉnh tề ngồi bên chiếc bàn
nước ăn cử trầu buổi sáng. Thấy con
trai bà ngoắc lại. Thanh ngồi xuống cạnh
mẹ. Bà Tân hỏi:
-Cái cậu bạn con đó,
hình như hổng phải “người Việt” mình hả
con?
Thanh phì cười:
-Nó đích thị người
Việt mình, nhưng gốc Bắc đó má à. Gia đình
thằng Huy ở Hà Nội, rồi di cư vô Saìgòn năm
54. Tụi con học chung từ năm đó tới
giờ. Tánh tình nó tốt lắm. Bố mẹ nó cũng
thiệt là hiền. Con tới nhà họ chơi
thường lắm. Ông
bà Trác rất thích con nên mới để nó
theo con về đây chơi đó má. Bà Tân còn chưa mấy
tin tưởng :
- Sao hồi đó má nghe
thiếm sáu trên Sàigòn về chơi nói mấy người
Bắc đó, họ lén bắt cóc con nít đem giết,
lấy thịt làm chả lụa, còn xương thì nấu
phở bán. Thành ra người Bắc với người
Việt mình chưỡi lộn hà rầm.
Thanh trấn an:
-Hổng có đâu má. Tại
người Nam mình ghét người Bắc nên đặt
điều nói xấu, chớ làm gì có chuyện bắt cóc
con nít làm chả lụa! Còn chưỡi lộn là tại
ngôn ngữ bất đồng, hai bên không hiểu nhau.
Nhưng bây giờ khác rồi. Má thấy hôn, thằng Huy nói
gì là con hiểu hết trơn.
Bà Tân ờ ờ. Thiệt tình
một câu nói của cẩu má hiểu hổng tới phân
nửa. Mà coi cẩu củng lễ phép, vui vẻ lại
lịch sự trai quá chớ.
Thanh tố thêm:
-Còn học giỏi nữa.
Từ bên Pétrus Ký qua Sư phạm, lúc nào nó cũng
đứng đầu lớp. Mà hè này tụi con ra
trường rồi nghen má.
Bá Tân cảm động nhìn
con, hai mắt ươn ướt:
-Ra trường rồi con ráng
xin về dạy ở Cao
Lãnh cho gần nhà. Con Trang mà gả chồng
rồi là má cu ky có một mình với con Cúc. Hổng còn ba
con nghĩ cũng buồn. Còn con nữa, qua năm mới
là hăm ba rồi. Để má coi có đám nào...
Thanh ngắt lời:
-Thôi má à. Con phản
đối cái chuyện làm mai lắm nghen. Nhiều mối
bị tráo hôn rồi đó. Lúc coi mắt là một cô
thiệt đẹp. Đêm động phòng mới khám phá
ra một bà Chung Vô Diệm đang sẵn sàng chờ
đón... Tề Tuyên Vương!
Bà Tân bật cười:
-Thôi thôi tui hổng xía vô
chuyện của mấy người. Ai có thân nấy lo,
rồi đừng có đổ thừa cho bà già này. Thôi
đi rửa mặt đi con. Em Trang sắp dọn cháo lên
rồi đó. Bà quay mặt vô phòng Trang và Cúc kêu:
-Cúc à, trưa trờ trưa
trật rồi. Thức dậy phụ chị Trang dọn
đồ ăn cho mấy anh con ăn lót lòng.
Cúc vừa đi ra vừa ngáp
dài ngáp vắn. Chừng nhớ tới Thanh và Huy con nhỏ
chợt tỉnh như sáo sậu, chạy đụi
đụi xuống bếp miệng hỏi tía lia:
-Anh hai với anh Huy dậy
chưa chị Trang?
Trang vừa nhắc nồi
cháo đậu tỏa hơi nghi ngút ra khỏi bếp
vừa nói:
-Tao mới thấy anh hai ra
ngoài. Còn anh Huy dậy lâu rồi, đang tập thể
dục ngoài vườn. Thôi phụ chị dọn cháo lên
rồi ra kêu hai anh vô ăn.
Cúc rửa mặt xong, phụ
Trang dọn cháo đậu đỏ, cá bống trứng
kho tiêu, củ cải mặn và trứng vịt muối ra
bàn ăn, xong chạy tọt ra vườn. Huy và Thanh
đang đứng nói chuyện dưới gốc cây
mận, trái sai oằn. Huy nói:
-Cây doi này sai quả quá
nhỉ.
Cúc trợn tròn mắt:
-Cây này mà anh kêu cây doi? Cây
mận mà.
Huy tắc lưỡi:
- Ngoài Bắc họ
gọi là cây doi đó cô
bé. Thôi bây giờ anh nhờ Cúc dạy anh
tiếng Nam nhé.
Cúc le lưỡi:
- Em đâu phải cô giáo mà dám
dạy anh._
-Thế bây giờ anh phong Cúc làm cô giáo
của anh, chịu chưa?
Cúc nói dạ được.
À, má kêu hai anh vô ăn lót lòng đó.
Hai người nối gót
Cúc đi vô nhà. Bà Tân đon đả:
-Nhà quê hổng có món ngon
vật lạ như trên Saìgòn. Đợi Tết mới có
bánh ít bánh tét. Bây giờ mời cháu Huy ăn tạm cháo
đậu đỏ..
Huy nhanh nhẩu:
-Thưa bác cháu mới nhìn thôi
cũng đã thấy ngon rồi. Xin bác cứ xem cháu như
con cháu trong nhà.
Bà Tân vui vẽ:
- Vậy cháu Huy nói chuyện
khỏi cần phải thưa gởi cho rắc rối.
Người Nam của bác thiệt bụng lắm.
-Cháu xin vâng lời bác
dạy.
Ăn sáng xong, hai chàng thay áo
chỉnh tề để đi chào ông bà nội và chú thím
út. Cúc cũng xin tháp tùng theo hai anh. Trên đường
đi, ngang qua nhà mấy người bà con. Nhà nào cũng có
mảnh vườn con con trước cửa trồng cây ăn
tráii. Cúc vừa nắm tay Huy vừa chỉ trỏ:
-Anh Huy thấy cái cây cao
thiệt cao, lá một bên xanh một bên tím đó là cây vú
sữa tím. Hể là một bên xanh một bên vàng là vú
sữa hột gà. Vú sữa tím coi đẹp mà ăn không
ngon bằng vú sữa hột gà. Còn trước nhà ông Năm Nghi nè,
mấy cái cây lùn lùn, cành dài thậm thượt là cây
Sa-bô-chê.
Huy chỉ một hàng cây
trồng dọc bờ sông, thân hình suông duột, lá nhỏ
lăn tăn:
-Còn cây này?
-Đó là cây so đủa. Anh
không thấy trái của nó giống y mấy chiếc
đủa treo tòn teng. Mấy con dê khoái ăn lá so
đủa lắm nghen.
Huy gật gật:
-Ừ nhỉ. Nhìn giống
như hàng trăm chiếc đủa treo trên cây. Trong này
lắm thứ cây ngoài Bắc không có. Nhất là soài thì
chịu. Ngoài Bắc có muỗm, giống như một
loại soài con, nhưng chua lắm, chỉ để
nấu canh...
Chào ông bà nội và chú thiếm
út xong, Thanh, Cúc dẫn Huy đi tuốt ra chợ Vàm, cách nhà
độ một cây số, chỗ khúc sông con đổ ra
sông cái. Trời nước mông mênh.Rặng cây phía bên kia
sông, phía bên Mỹ Hiệp xanh mờ mờ. Huy ngẩn
người ra ngắm con sông Cữu Long:
-Thật là hùng vĩ. So
với con sông này, sông Hồng Hà không lớn bằng.
Thanh cười chọc
bạn:
-Coi lớn vậy mà hiền
khô. Năm nào cũng ngoan ngoãn đem phù sa bồi
đắp hai bên bờ. Lại cung cấp vô số cá tôm
nữa chớ. Con sông Hồng của mày nhỏ mà dữ
tợn, năm nào cũng lụt lội làm khổ dân.
Mắt Huy chợt mơ màng:
- Lúc vào Nam rồi tao mới
thấy dân trong này được Trời chìu đãi.
Đồng ruộng phì nhiều. Hoa màu tươi tốt.
Tôm cá đầy sông...
-Và người dân thì hiền
hòa dễ thương. Thanh chêm vô và hai người cùng
cười xòa.
Những ngày sau đó, Thanh-Huy
phụ dọn dẹp nhà cửa đón Tết.
Trước sân nhà ông nội có cây lão mai. Năm nào Thanh
cũng xin một cành cắm vào cái độc bình da
rạn, có vẽ thất tiên màu xanh, đặt cạnh bàn
thờ ông Tân. Chiếc
lư đồng được đánh bóng ngời. Mâm
ngũ quả chưng trái cây tươi hực hở. Trang
o bế nồi thịt kho nước dừa với
trứng, cá lóc thiệt ngon để ba ngày Tết ăn với
bánh tét. Vui nhứt là chiều ba mươi, cả nhà
thức canh nồi bánh. Bánh tét nấu trong chảo
đụng. Hai người mới khiêng nổi cái chảo
đặt lên ba ông đầu rau ngoài sau hè. Phải canh
chừng cẩn thận vì đôi khi bánh không cánh mà cũng
bay đi mất tăm, chủ nhà còn nước
đứng chưỡi đổng cho đở tức!
Bốn người ngồi chung quanh nồi bánh. Củi khô
nổ tí tách, thỉnh thoảng văng tàn đỏ như
pháo bông.Thanh và Huy thay nhau kể chuyện vui khiến Trang và
nhỏ Cúc cười lăn chiêng, quên cả buồn
ngủ. Tới giao thừa thì bánh vừa chín. Bà Tân cúng giao
thừa đón năm mới, rồi mọi người
đi ngủ.
Sáng hôm sau khỏi cần kêu
réo, ai củng tự động dậy thiệt sớm
để sửa soạn. Hai tên đực rựa chỉ
diện quần tây, áo sơ-mi là xong. Thanh pha hai ly cà phê
rồi ngồi nhâm nhi với Huy trong khi chờ đợi
phái nữ làm đẹp. Bà Tân coi cũng còn khá mặn mà
trong chiếc áo dài gấm màu huyết dụ, nổi bông mai
lan cúc trúc vàng ánh. Cổ đeo chuổi hột vàng, bông tai
vàng. Chiếc cà rá hột xoàn chiếu lấp lánh nơi ngón
áp út. Mái tóc muối tiêu bới như thường ngày,
chỉ có giắt thêm cây trâm vàng mười tám cẩn
hột trai óng ánh. Nhỏ Cúc từ trong phòng chạy ào ra
như cơn lốc:
-Anh hai, anh Huy coi em đẹp
không nè?
Thanh chọc em:
-Nhỏ này miệng còn hôi
sữa...bò mà đã điệu quá trời!
Cúc chu mỏ:
-Xí, em mà còn hôi sữa hả?
Cho anh hay trong lớp em...
Huy lật đật chen vô:
-Anh Thanh trêu bé thôi. Bảo
đảm bé Cúc của anh xinh nhất. Chiếc áo
đầm thêu hoa cúc tuyệt quá. Trông bé xinh như cô Công Chúa Bạch
Tuyết.
Cúc ngơ ngác:
-Công Chúa Bạch Tuyết là ai
vậy anh Huy?
-Là cô Công Chúa trong
chuyện cổ tích. Thôi để lần sau anh sẽ mang
về tặng Cúc quyển Bạch Tuyết và Bảy Chú
Lùn.
Đang nói chuyện chợt
Huy ngưng ngang, mắt nhìn sững về phía buồng
của hai cô gái. Trang
từ trong đó đang đi ra. Huy nhắm mắt lại
rồi mở to ra tự nhủ có thể nào là cô Trang
của những hôm trước đây??? Cô nàng thấy Huy
nhìn mình đăm đăm thì mắc cở hai má
đỏ hồng. Thanh quay qua thấy mặt Huy thộn ra
coi thiệt tức cười, bèn đưa bàn tay quơ
qua quơ lại trước mặt bạn, miệng hô
lên:
-Bớ ba hồn chín vía
thằng Huy. Có đi lạc ở đâu thì quay về cho
mau.
Trang càng mắc cở:
-Anh hai. Bộ hổng chọc
ngườì khác anh ăn mất ngon hả?
Huy đập vai bạn:
-Thôi mày. Bữa nay mùng một
cấm chọc giận người khác.
Thanh làm bộ ngó trời ngó
đất:
-Thiệt lạ quá, đâu có
mưa gió gì mà sao có người bị sét đánh trúng
vậy kià? Phải không Huy?
Huy cười cười
đáp lững lờ:
-Ừ thì cũng có bị chút
chút!...
Từ trước tới
giờ, Thanh vẫn coi hai cô em còn nhỏ dại lắm.
Bữa nay thấy thằng bạn thân bị em mình hớp
hồn, Thanh mới để ý dòm kỹ và bỗng cảm
thấy như đây là lần đầu chàng mới
thật sự nhìn thấy em. Cái áo nhung màu hồng đào
tôn làn da trắng mịn của Trang đẹp lên bội
phần. Cặp lông mày nhổ khéo khiến đôi mắt
đen huyền như to hơn. . Nàng đánh phớt
một lớp phấn hồng lên má và đôi môi cũng
được tô một lớp son hồng lợt. Cổ
chỉ đeo cây kiềng vàng trơn. Tai đeo đôi bông
hột xoàn nhỏ nhưng chiếu lấp lánh. Ngón tay
giữa đeo chiếc cà rá nhận hột trai thật
đơn sơ. Tóc chải kiểu tango phồng
trước trán và mái tóc bữa nay được kẹp
bằng chiếc nơ cùng màu áo. Ừ con nhỏ coi cũng
đẹp quá, hèn chi... Thanh nghĩ thầm. Chàng mời bà
Tân ngồi nơi bộ trường kỷ cho chàng và hai em chúc Tết
trước khi đến nhà ông bà nội. Huy cũng
bước ra chúc Tết mẹ bạn. Bà Tân lì xì cho
mỗi người một phong bao đỏ lấy hên.
Ngoài đường thiên
hạ dập dìu. Đám con nít rắn mắt đốt
pháo chuột thẩy tùm lum, làm các bà các cô la oai oái! Nhà ông bà
nội cũng trang hoàng rực rỡ. Bàn ghế, tủ
thờ cẩn xà cừ được chú út lau chùi óng ánh.
Ông bà ngồi chểm chệ trên bộ trường kỷ
giữa nhà cho con cháu chúc Tết. Sau đó mọi người
cùng ở lại ăn cơm trưa. Thịt cá, bánh trái ê
hề. Người nào cũng “chở” hết nổi
mới bỏ đủa...
Trở về nhà, bà Tân vô
buồng nghỉ trưa. Ba anh em và Huy đem bộ bài cào ra chơi.
Ăn tiền xu thôi. Mỗi lần kinh hoặc rút bài,
lỡ hai bàn tay có chạm nhẹ nhau, Huy cảm thấy
như bị điện giựt, còn Trang thì lúng túng không dám
ngó thẳng Huy. Thanh cũng khám phá ra điều đó nên
đưa mũi lên trời hít hít:
-Tết năm nay tui thấy
không khí trong nhà này khác lạ. Nhưng chắc chắn là có
người bị a... bị a...Thanh làm bộ tịch như
đang kiếm chữ để diễn tả cái sự
rất khó “diễn tỏa” kia...Trang bẽn lẽn
đứng lên:
-Anh hai kỳ quá hà. Thôi em
đi dọn chè xôi nước lên ăn. Cúc, vô phụ
chị chút coi. Con nhỏ lon ton chạy theo Trang vô bếp.
Còn lại hai người, Thanh nheo mắt hỏi:
-Tao đoán đúng không Huy? Em
tao coi bộ hạp nhãn mày rồi?
Huy cũng hơi ngường
ngượng:
-Cô ấy đẹp quá đi
chứ. Theo tao Trang còn xinh đẹp, dễ thương
hơn khối cô
trên Sàigòn. Hễ có tí nhan sắc là kênh kiệu
chịu không nổi!
Thanh vỗ vai bạn:
-Vậy mày còn chờ gì mà không
“nhào dô”. Em tao ưng mày tao đỡ lo nó “ trao thân lầm
tướng cướp!”
Huy nói cái thằng! Rồi
chợt nhớ ra điều gì, anh chàng toét miệng
cười:
-Sáng nay đằng nhà cụ,
tao thấy chú út mày ốm tong teo như cây tre, còn bà
thiếm lại vừa thấp vừa tròn như hạt mít.
Đứng cạnh nhau trông giống hệt số 10,
buồn cười ghê!
Nhỏ Cúc bưng chè lên nghe
tiếng buồn cười bèn chất vấn liền:
-Anh Huy nè, em không hiểu
tại sao anh buồn mà lại cười?
Huy ú ớ rồi giở
giọng lý sự cùn: -Ối giời, buồn mà khóc là
chuyện thường. Buồn mà cười
được mới giỏi, mới hay. Giống như
người Nam nói tức cười. Tức mà xụ
mặt một đống thì kể số gì. Tức mà
cười mới là oai, đúng không?? Nhỏ Cúc thấy
cũng có lý bèn gật đầu.....
...Rồi ngày trở lên Sàigòn
cũng phải tới. Từ hôm trước, bà Tân và Trang
đã sửa soạn đủ thứ để Thanh
đem lên nhà bác Đại. Lại còn gởi cặp gà mái
tơ cho ba má Huy ăn lấy thảo. Huy cố từ
chối nhưng khi nghe Trang nói anh không nhận má em buồn,
tưởng anh khi dễ, là chàng bở vía phải nhận
cả hai tay.
Cơm chiều xong, dọn
dẹp rồi Trang đi tắm. Mái tóc được
gội với xà bông cô ba thơm nhẹ nhàng. Nàng
đứng dưới gốc cây bưỡi đơm
bông trắng muốt gần nhà bếp, vừa chải
vừa hong mớ tóc mây mượt mà. Huy từ trong phòng
ngó ra thấy Trang đứng một mình, sau một hồi
lưỡng lự bèn thu hết can đảm đi ra. Nhìn
Trang mặc cái áo túi lụa màu mỡ gà, cánh tay trắng
nuột, cầm chiếc lược đồi mồi
chải tóc, đẹp như một cô tố nữ trong
tranh, lòng Huy bồi hồi ngây ngất. Chàng kêu nho nhỏ:
-Trang, Trang...
Đang thả hồn đâu
đâu, Trang giựt mình suýt rớt cây lược. Nàng đưa
bàn tay chận lên ngực:
-Ý, anh Huy làm em hết hồn.
Huy cười:
-Anh xin lỗi. Mái tóc Trang
đẹp quá. Các cô ở Sàigòn bây giờ thích uốn tóc,
nhưng anh vẫn yêu mái tóc dài xõa xuống lưng như
của Trang.
Trang thật thà:
-Em ở nhà quê, uốn tóc
người ta quở chết!
-Vì vậy mà anh thấy Trang
đáng yêu bội phần. Mấy hôm ở đây anh
thấy vui vô cùng. Mai anh về Sàigòn rồi, Trang có buồn
không?
Trang thẹn thùng mặt
ửng đỏ: -dạ em...dạ em...
Thấy cô gái nín lặng
mắt nhìn xuông đất, Huy làm gan cầm bàn tay nàng bóp nhè
nhẹ:
-Sao, Trang nói đi. Có buồn
không?
Bị hỏi dồn, Trang lí
nhí: -Dạ...dạ có!
Huy thở phào như trút
một gánh nặng:
-Đừng buồn, hè
tới anh sẽ theo Thanh về thăm em. Anh sẽ thưa
bố mẹ anh xuống đây nói chuyện với má. Em
ráng chờ anh nhé.
Trang bình tĩnh hơn:
-Dạ em chờ. Chỉ
sợ nơi thành thị có nhiều cô gái đẹp dễ
làm anh thay lòng thôi hà...
Huy đưa bàn tay Trang lên môi
hôn:
-Anh thề. Trong lòng anh chỉ
có Trang thôi, không ai có thể thay thế được.
Trang sợ sệt:
-Coi chừng có người
thấy. Em sợ cái miệng nhỏ Cúc. Nó thấy là la um
sùm, mắc cở chết!
Huy vẫn nắm chặc bàn
tay Trang:
-Kệ. Trước sau gì
người ta cũng biết. Chúng mình sẽ viết
thư cho nhau nhé. Về Sàigòn anh nhớ em chết luôn. Hai
người còn tỉ tê thêm một hồi mới chia tay.
Nhưng đâu có thoát được cặp mắt cú
vọ của Thanh. Tối trước khi ngủ Thanh
hỏi:
-Sao mậy? “Chiện đó”
tới đâu rồi? Chiều nay tao thấy có
người đứng dưới gốc bưởi....
Huy cười:
-Chịu thầy! Xong rồi.
Trang làm tao hồi hộp quá. Ra trường tao sẽ
cưới Trang ngay.
-Ừ mày tính sao cho trọn. Em
tao khổ là tao tùng xẻo mày đó thằng em.
-Sư mày! Chưa chi đã lên
mặt đàn anh.
-Ủa, bộ mày quên tao là anh
Hai thứ thiệt rồi hả?
Cả hai cùng cười. Ít
phút sau Thanh ngáy khò khò. Huy trằn trọc mãi mới ngủ
được...
... Về lại nhà, lúc
soạn quần áo đem giặt, Huy chợt thấy
một cái khăn mùi soa bằng vải phin trắng. Nơi
chéo khăn có thêu mấy đóa bông trang màu hồng. Cầm
chiếc khăn ngắm nghía chán lại đưa lên
mũi hít, mắt nhắm nghiền, hồn bay tận chín
từng mây. Từ đó những cánh nhạn xanh có,
hồng có bay qua bay lại vù vù. Mỗi lần nhận
được thơ là Trang đóng kín cửa phòng không cho
nhỏ Cúc vô. Vậy mà nhỏ cũng ráng lục cho
được cái hộp bánh bích qui, lấy xấp thơ
của Huy ra đọc lén. Thơ nào cũng bắt
đầu bằng câu: Cô
Nam Kỳ bé nhỏ của anh, hoặc Cô Nam
kỳ đáng yêu của anh.... và chấm dứt bằng
câu: Một nghìn chiếc hôn cho người yêu bé nhỏ
của anh... hoặc yêu em với tất cả con tim...
dĩ nhiên con nhỏ chẳng hiểu gì ráo, nhưng
thấy chị Trang bí mật quá mà, nên quyết đọc
lén cho biết! Trên đời, chuyện càng bị cấm
bao nhiêu càng lôi cuốn lòng tò mò bấy nhiêu!
Rồi xuân qua, hè tới. Thanh
vớí Huy cùng ra trường. Thanh xin đổi về
dạy ở Cao Lãnh.
Huy xuống Vĩnh Long. Huy xin phép bố
mẹ cưới Trang trước khi nhận nhiệm
sở mới. Bà Tân hỏi con gái, giọng đầy lo
lắng:
-Má nghe nói người Bắc
lễ nghĩa khó khăn hơn người mình. Con
liệu làm dâu nổi không?
Trang trả lời chắc
như bắp: -Má à, má quên là tụi con sẽ ở Vĩnh
Long chớ đâu có ở chung với ba má ảnh. Lâu lâu
về thăm thì con chỉ việc cúi đầu dạ
dạ là qua hết. Má đừng lo.
Bà Tân thở dài: -Ờ, thì
tụi bây tính sao đó tính. Có gì đừng đổ
thừa má hổng cản!
Phần Huy, gia đình
chàng không phải là không có ý kiến. Bà mẹ có vẻ
hơi lo lắng :
-Con đã suy nghĩ kỹ
chưa? Mẹ thấy người Nam ăn nói bộc
trực, không khéo léo, rất dễ mất lòng người
khác. Hơn nữa chuyện cô Quờn ghen đốt
chết luôn ông chồng khiến mẹ sợ quá!
Huy vội vàng trấn an :
-Mẹ yên tâm. Hồng
Trang xinh đẹp, giỏi nội trợ và rất
hiền. Con bảo đảm gặp mặt rồi là
mẹ sẽ yêu cô ấy ngay.
Đám cưới Trang Huy diễn ra
tưng bừng. Hàm răng đen nhánh và mái tóc vấn
khăn nhung của mẹ Huy làm làng xóm ngạc nhiên quá
đổi. Cặp uyên ương Nam-Bắc cho ra
đời 3 tí nhau dễ thương hết sức: Hoàng,
Hồng Lan và Hồng Mai.
Lúc còn dạy ở Vĩnh
Long, anh chị may mắn có quen một người bạn
trong Hải Quân, nên năm 75 họ kêu anh chị và ba nhóc tì
lên tàu thẳng một lèo qua Guam và sau đó qua định
cư bên Cali. Riêng vợ chồng Cúc được em
chồng bảo lảnh qua Canada. Bà Tân mất vài tháng
trước 75. Riêng gia đình Thanh kém may mắn, phải
vượt biên năm 78 và đang định cư bên Úc...
Thường thì Cúc hay qua Cali thăm chị. Rủ hoài
nhưng chị Trang cứ hẹn.
-Hổng hiểu bữa nay sao
bả lại cao hứng bất tử, đòi qua ăn
Tết bên xứ tuyết lạnh lẽo này?
Cúc như chợt nhớ ra
điều gì, cặp mắt chợt sáng như hai đèn
pha:
-Anh ơi, em nhớ ra rồi.
Năm nay vừa đúng 40 năm đám cưới của
chị Trang. Tụi mình sẽ dành cho ảnh chỉ một
“sự ngạc nhiên” thích thú. Em sẽ tổ chức
một bữa tiệc kỷ niệm tưng bừng.
Mời đám bạn bè của tụi mình tới hát Karaoké
cho vui. Anh thấy vợ anh có sáng kiến hay chưa?
Hưng lại giở
giọng Út Trà ôn:
-Hỡi ơi, còn ai hiểu
vợ anh hơn anh nữa??? Ừa, anh thấy cái hỗn
danh mà hồi xưa anh Thanh với chị Trang đặt
cho em “nhỏ Cúc xí xọn” sao mà đúng “chăm phần
chăm”...
Cúc véo vô bắp vế Hưng
một cái đau điếng:
-Cho chừa cái tật nói
xấu vợ! Thôi ra coi hockey đi cho em dọn dẹp.
Chuyện chị Trang hạ hồi phân giải.
Hưng đứng lên cái
rột :- Xin tuân lịnh...bà lớn!
Cúc trợn mắt :
-Nè, bộ muốn có ...bà
nhỏ hay sao mà bữa nay phong tui lên chức bà lớn
vậy cà? Nói thiệt đi cho tui còn liệu...mua xăng!
-Chi vậy cưng?
-Chèn đét ơi. Bộ anh
quên chuyện cô Quờn rồi hả?
Nghe tới đây Hưng
vội vàng đưa tay lên trời :
-Xin Thượng đế làm
chứng cho con. Đời con chỉ yêu có một nàng.
Đó chính là "cô Cúc xí xọn"!
Cúc cười xòa :
- Thôi được rồi.
Tha cho anh.
Hai đứa nhỏ
đưa mắt nhìn nhau: Thiệt hết ý hai cái ông bà già
này!!!...