ĐÔI ĐŨA... SO LE
Tiểu Thu
Năm nay nhà ông Cả Trọng sẽ ăn một cái
Tết đặc biệt. Cả nhà chuẩn bị
tưng bừng từ cả tháng nay. Hai mươi lăm
tháng chạp này là đám cưới của cậu út Khanh,
con trai ông bà Cả. Ông Cả người nhỏ thó, khô
khan, nhưng bù lại bà Cả trắng trẻo, phốp
pháp, mũi cao mắt sâu như một phụ nữ Tây
phương. Sáu người con giống mẹ nên
đều cao ráo đẹp đẻ. Chỉ tội
cậu út, hồi nhỏ chạy giỡn rủi bị té
vô nồi nước sôi, nguyên một bên chân phải bị
phỏng nặng. Thời xưa chỉ trị bằng
thuốc bắc hoặc thuốc ta nên hậu quả là cậu
út đi hơi cà thọt. Còn
cái tật cà lăm thì không biết có phải do cú ”sốc”vì bị phỏng nước sôi hay không nữa? Thôi
thì bàn tay năm ngón cũng có ngón dài ngón vắn, ông bà Cả
tự an ủi. Mấy người anh lớn học xong
Tiểu học là lên Sài gòn tiếp tục dùi mài kinh sử.
Ông Cả có một căn biệt thự ở gần
chợ Bà Chiểu. Riêng cậu Út từ nhỏ đã không được thông minh
dĩnh ngộ như mấy anh, mấy chị. Cậu
học trước quên sau, ít khi thuộc bài nên
thường bị thầy giáo khẻ tay, phạt
quỳ. Sau khi xát xà bông ông thầy
khó tánh này một trận, ông Cả cho cậu Út nghỉ
học luôn. Ông vẫn thường nói của cải ông con
cháu ăn ba đời cũng chưa hết. Cậu Út
biết đọc biết viết là đủ rồi.
Năm nay tuy đã hăm ba nhưng cậu còn rất
khờ khạo chuyện trai gái. Không như mấy ông anh
lớn, mười sáu mười bảy đã liếc gái
như chớp. Gặp cô nào cậu cũng ấp a ấp
úng. Mà càng lúng túng cậu càng cà lăm dữ, rồi
cuối cùng đành rút êm! Vì vậy tuy con nhà giàu mà mấy cô
trong làng không cô nào chịu ưng cậu Út. Con gái nhà nghèo
sẵn sàng nhảy vô nâng khăn sửa túi cho cậu thì ông
bà Cả chê không xứng với gia đình ông bà. Mỗi
lần thấy bạn bè cùng trang lứa cưới vợ
là cậu Út lại cảm thấy buồn tê buồn tái.
Cuối cùng túng thế ông bà Cả nhờ người em bà
con lấy chồng về miệt Hồng Ngự coi có chỗ nào được làm
mai giùm. Cô Sáu Sơn sốt
sắng nhận lời và sau vài tháng tìm kiếm, cô về
Cao Lãnh “ráp bo” với ông anh rằng cô đã tìm thấy viên
ngọc quí cho thằng cháu thân mến rồi. Đó là con
Hạnh, con gái của em chồng cô chớ ai đâu xa
lạ. Theo lời cô kể thì con nhỏ mới tới
tuổi cập kê, vừa được người
lại vừa được nết. Tóm lại đủ
cả công dung ngôn hạnh. Gia đình cũng thuộc
loại khá giả, có ăn có để. Nghe tới cái
mục này ông Cả gạt ngang nói miễn con nhỏ
hiền hậu ...đừng ăn hiếp thằng Khanh là
được rồi.
Nghe lời như cởi tấc lòng, cô Sáu hứng chí
tiếp:
- Gì chớ cái đó anh khỏi lo. Tui biết con
Hạnh từ nào tới
giờ. Ôi thôi con nhỏ trắng da dài tóc, khuôn mặt
chữ điền, cặp mắt lá răm, lông mày lá
liễu thiệt đáng trăm quan tiền đó anh
Cả. Ăn nói lại mềm mỏng, nhỏ nhẹ
hết biết luôn. Thằng Út nhà mình mà cưới
được con nhỏ này thiệt là có phước.
Ông Cả còn lo lắng:
- Họ có hỏi gì về thằng Khanh không vậy
cô?
Cô Sáu cười tươi đầy vẻ tự
tin:
- Có chớ. Tui nói với họ là thằng cháu tui tuy
không có bằng cấp cao như mấy anh nó nhưng tánh
tình thiệt thà, ít nói. Mấy con chị gả chồng xa,
mấy anh lớn có vợ con cũng ở hết trên
Sàigòn. Một mình thằng Khanh có hiếu nhứt, ở nhà
với cha mẹ để hầu hạ sớm hôm,
lại còn giúp anh Cả trông nom ruộng đất. Nghe
vậy bên kia họ chịu liền. Họ cũng hổng
đòi hỏi sính lễ gì nhiều đâu anh Cả.
Ông Cả dẫy nẩy:
- Úy, tuy họ nói vậy chớ mình cũng phải làm
sao coi cho được. Xong vụ này tui sẽ đền
ơn cô hậu hỉ.
Cô Sáu nói mại hơi:
- Chỗ anh em, anh Cả nói vậy tui buồn. Dầu
gì hai đứa cũng là cháu tui mà.
- Vậy cô ráng lo cho cháu yên bề gia thất, vợ
chồng tui thiệt mang ơn.
Từ đó bà mai Sáu Sơn xách cây dù đầm lên
xuống Cao Lãnh- Hồng Ngự như cơm bữa.
Cuối cùng hai bên đồng ý ngày đám hỏi vào dịp
Tết Ngươn Tiêu. Đường sá xa xôi nên hôm
đám hỏi chỉ có ông bà Cả và Út Khanh lên Hồng
ngự. Có vợ chồng cô Sáu Sơn là đủ lắm
rồi. Bên đàng gái đã dành mọi sự dễ dàng nên
cũng yên bụng. Bánh trái, trà rượu, mợ Tư Tâm đã lo đâu đó
đầy đủ. Nữ trang có cặp bông và đôi
xuyến vàng. Chiếc cà rá nhận hột cẩm thạch
xanh dờn. Nghe nói cô dâu tương lai da trắng như ngó
sen nên mợ Tư chọn hai xấp cẩm nhung màu
hồng cánh sen và màu hoàng yến. Hai xấp lãnh Mỹ a dệt bông dâu láng
mướt để may quần.
Gà gáy là mọi người đã thức dậy.
Cữ trà tàu buổi sáng đối với ông Cả quan
trọng bực nhứt, nên sáng nào mợ Tư cũng lo
bắt ấm nước sôi lên bếp trước tiên, pha
bình trà cho cha chồng rồi mới làm công chuyện khác.
Trong khi ông bà Cả và cậu Út ăn lót lòng, mợ
Tư sai thằng Đức đem hết lễ vật
xuống ghe. Chiếc ghe hầu là phương tiện di
chuyển của ông bà Cả nên được sơn
phết lộng lẫy. Mui ghe
khá cao, thoáng mát. Cửa sổ có rèm che nên người
ngồi trong khoang có thể ngắm nhìn hai bêb bờ
hoặc trên sông mà vẫn kín đáo. Trong khoang trải
chiếu bông màu đỏ, cặp gối dựa thêu ngũ
sắc để ông bà dựa lưng. Có bình trà và trái cây
để giải lao trên con đường dài. Mợ
Tư còn nấu sẵn một nồi cơm. Cá mè vinh
muối chiên và rau luộc để khi mặt trời lên
cao độ ba sào thì ghé vô bờ ăn cơm. Ông bà Cả
không đói lắm, nhưng hai người bạn chèo ghe
phải ăn để có sức chèo tiếp.
Gần đứng bóng mới tới Hồng Ngự.
Mọi người lên nhà vợ chồng cô sáu Sơn. Bà
Cả nhờ cô em chồng tiếp tay bày lễ vật vô
mâm. Tất cả năm mâm được phủ nhiễu
đỏ. Ông Cả và cậu Út thay áo dài gấm xanh, bông
chữ thọ màu bạc, đầu bịt khăn đóng
nhiễu đen. Bà Cả cũng thay áo dài gấm
Thượng Hải màu lục, cổ choàng cái khăn
lụa Bombay.
Trước khi tới nhà gái, ông Cả dặn dò
thằng con cưng năm lần bảy lượt
chỉ mở miệng trả lời lúc tối cần, còn
thì cứ nín thinh. Lúc làm lễ trước bà thờ, ai
biểu gì cứ làm nấy, đừng hỏi tới
hỏi lui rồi lòi cái tật cà lăm. Đi đứng
phải khoan thai thì cái chưn thọt mới không lộ
liễu quá.
Đàng gái đã có cho biết trước, sau giờ
ngọ bên đàng trai tới lúc nào cũng được.
Bắt đầu giờ ngọ là họ đã sẵn sàng
tiếp đón. Tới trước cổng nhà ông bà Ba Bang
(sui gái), thấy căn nhà ngói ba căn hai chái khá khang trang,
ông Cả cũng yên bụng. Ông bà Ba Bang khăn áo chỉnh
tề, ra tận cửa rước đàng trai vô. Nhớ
lời cha dặn, út Khanh cứ nhìn thẳng phía
trước, mặt mũi nghiêm trang không dám liếc qua
liếc lại. Nghe tiếng xì xào và tiếng cười khúc
khích sau bức màn thêu, có lẽ là lối đi vô buồng.
Cậu nghĩ thầm chắc có hàng chục cặp
mắt đang lén quan sát mình đây nên bỗng đâm
bối rối, mặt mũi đỏ bừng, mắt
chớp lia lịa...
Bà mai đưa cô dâu từ trong buồng ra làm lễ.
Cô mặc áo dài màu bông phấn. Mái tóc dầy, đen và
hơi quăn tự nhiên. Nước da trắng mịn.
Chính tay bà Cả đeo đôi bông cho cô Hạnh. Sau đó
đôi trẻ đứng trước bàn thờ làm lễ
gia tiên. Cậu Út bị khích động đến nỗi
sau đám hỏi, cậu chẳng nhớ mình đã làm
những gì nữa! Ai biểu sao cậu cứ thi hành
như một cái máy.
Bữa tiệc do nhà gái khoản đãi có đủ
mặt các Hương Chức Hội Tề xứ Hồng
Ngự và khá linh đình cho xứng với tiếng tăm
của nhà trai.
Sáng sớm hôm sau ông bà Cả và cậu Út lên ghe trở
về Cao Lãnh. Trước khi giã từ, ông Cả có mời
ông bà sui gái xuống nhà chơi một chuyến cho biết
gia đình ông.
... Độ nửa tháng sau ông bà Ba Bang tháp tùng cô Sáu
Sơn xuống Cao Lãnh với mục đích... thăm dân
cho biết sự tình và không quên đem biếu ông bà sui
mấy ký lô cá thiều, cá gộc là những món thủy
sản đặc biệt của miệt Hồng Ngự.
Thiệt là tai nghe không bằng mắt thấy! Căn nhà
nền đúc đồ sộ của ông bà Cả không thua
gì dinh ông Phủ, ông Huyện. Nền nhà đúc cao tới
ngực, có căn nhà bánh ú mái cong nằm giữa
vườn bông phía trước để ngồi uống
trà thưởng trăng. Chung quanh trồng đủ
loại cây ăn trái. Bước vô trong nhà, ôi thôi là tủ
thờ, trường kỷ, hoành phi bằng gỗ mun
cẩn xà cừ choáng lộn. Mặt bàn bằng đá cẩm
thạch nổi vân xanh, vân đỏ. Bộ lư
đồng sáng chói như gương. Không kể cặp
lục bình cao cả thước. Ông bà Ba Bang có cảm giác
như đi trên mây. Chắc mẻm con gái mình chuyến này
sa vô hủ... vàng ròng!
Ông bà Cả đón tiếp anh chị suôi thiệt
nồng hậu. Lúc ra về không quên “lại quả”
một cặp vịt xiêm mập tròn, một quày dừa
lửa trái màu đỏ rất hiếm quí. Giữa mấy
trăm cây trong vườn dừa, ông chỉ trồng
được có hai cây dừa lửa mà thôi. Một
chục cam sành cũng thuộc loại quí. Thấy ông sui
ghiền thuốc, ông Cả không quên tặng năm bánh
thuốc rê vô phân cá linh, ngon
hạng nhứt, do nhà ông sản xuất. Ông bà Ba Bang ra
về trong sự sung sướng tột cùng. Cái miệng
cười hoài không khép lại được. Nói dại,
bây giờ mà cô con gái rượu của ông bà trở
chứng đòi lộn nài bẻ ống, chắc ổng dám
đem ra giết cái một không chút gớm tay! Cũng nhân
dịp này, ông Cả trình nhà gái là đã coi được
ngày lành cho đám cưới đôi trẻ. Đó là ngày 25
tháng chạp tới đây. Ông Cả nói:
- Tuy là hơi gấp gáp một chút, nhưng có câu
cưới vợ thì cưới liền tay, chớ
để lâu ngày...
Không chờ ông Cả dứt lời, ông Ba Bang lật
đật ngắt lời:
- Dạ không sao. Anh sui dạy như vậy thiệt
chí lý. Trước sau gì cũng cưới...
Riêng cậu Út nghe cha nói vậy thì mừng như
bắt được vàng. Cậu cứ mong mau tối mau
sáng cho tới ngày cưới vợ lẹ lẹ.
Từ đầu tháng chạp bà Cả đã ra
lịnh quét tước nhà cửa, sửa soạn phòng
ngủ. Chuyến này chỉ còn một đám cưới
cuối cùng nên ông bà yêu cầu tất cả các con phải
về đông đủ. Trước ăn đám
cưới, sau ăn Tết với ông bà cho vui. Con bò tơ
lông vàng được thằng Đức chăm sóc
đặc biệt. Ba con heo, con nào cũng gần một
tạ nhốt sẵn trong chuồng. Gà vịt độ
năm chục con. Tôm cá chờ gần tới đám
cưới mới mua cho tươi.
Cậu Út không quên viết thơ lên Sài gòn nhờ
người anh thứ năm mua giùm cậu một đôi
giày da “đơ cu lơ”để cậu diện hôm đám cưới.
Cậu đặt bàn chân lên tờ giấy, rồi dùng
viết mực vẻ chung quanh, đoạn bỏ vô bì
thơ gởi đi cho anh Năm biết ni chân của
cậu.
Số là cách đây hai tháng, người anh thứ
tư là cậu Tư Tâm, sau khi đậu “Đít lôm”khôn học tiếp mà đâm đơn xin làm công
chức ở bộ Canh Nông. Bộ đổi cậu lên
làm việc trên Nam Vang. Cậu lên trên đó một mình,
để mợ Tư ở lại trông nom nhà cửa
tiếp bà Cả. Thỉnh thảng cậu về thăm,
ở chơi ít ngày rồi lại trở lên làm việc.
Kỳ về thăm nhà vừa rồi, cậu Tư mang
đôi giày hai màu trắng đen coi sang trọng kịch
liệt. Út Khanh cứ theo rờ rẫm, trầm trồ. Ngặt
nỗi mang không vừa, nên dầu ông anh có nhã ý thân tặng,
cậu cũng đành từ chối. Vì vậy cậu
viết thơ dặn anh Năm ráng mua cho được
để cậu mang trong ngày trọng đại nhứt
đời. Tức cái là ông già còn thủ cựu không cho
mặc đồ tây. Chớ bộ đồ “vét”bằng vải tuýt xo màu mỡ gà anh Ba Đức
mặc về chơi hôm hè cũng mê ly quá trời! Bởi
vậy, dầu có bị bắt mặc áo dài khăn
đóng, cậu cũng quyết “chơi”cho bằng được đôi giày “đơ cu
lơ” mới thỏa chí bình
sanh!
Hăm ba tháng Chạp, ông Cả huy động đám
tá điền tới dựng rạp ngoài sân. Các ông tai to
mặt lớn sẽ dự tiệc trong nhà. Những
người ít quan trọng hơn
ngồi ngoài rạp. Ông bà Cả mời người
em dâu thứ Bảy tới chỉ huy đám hỏa
đầu quân. Bà Bảy Lân là con gái một ông Huyện Hàm
bên Long Xuyên. Trước khi về nhà chồng đã học
tất cả nghệ thuật nấu nướng với
bếp Tây, bếp Ta, bếp Tàu. Một khi bà đã ra tay thì
dầu người khó tánh cách mấy cũng không thể
vạch lá tìm sâu, chê ở điểm nào được.
Nhờ bà mà đám cháu chồng cô nào cũng khéo léo về
nữ công nữ hạnh.
Chiều hăm ba thì mấy anh chị cậu Út
về đông đủ. Cô Hai Bạch lấy chồng
về Tân Châu, nơi nổi tiếng sản suất lãnh
Mỹ a. Cô Bảy Sương lấy chồng về Nha
mân. Cô Tám Ánh theo chồng
về Đốc Vàng. Cậu Ba Đạt, cậu Năm
Tiến và cậu Sáu Tánh cưới vợ Sài gòn rồi
đóng đô trên đó luôn. Nói cho ngay, mấy nàng dâu này cô
nào cũng có ở với bà Cả một thời gian.
Nhưng không quen nếp sống ở thôn quê, nên chỉ ít
lâu họ nằng nặc đòi chồng phải trở lên
Sài gòn. Vì lẽ đó bà Cả không được “mặn”
lắm với mấy bà dâu văn minh quá thế này.
Nhứt là bà dâu thứ năm. Gia đình bà này vốn còn
giàu có sang trọng hơn gia đình chồng. Hôm đám
cưới, cô dâu chỉ đeo nữ trang hột xoàn. Nhà
trai đưa sính lễ một miếng mề đay, đôi
bông và chiếc cà rá nhận hột xoàn lóng lánh. Lúc cô dâu ra
chào hai họ, bên đàng trai rụng rời vì cô dâu đeo
chồng lên trên bộ nữ trang bên nhà trai cho, một
bộ khác hột lớn và chiếu hơn thấy rõ!
Nội chuyện đó cũng làm cho bà Cả ”ghim” trong
bụng. Rồi về làm dâu, tuy trong nhà có kẻ ăn
người ở, nhưng nàng dâu cũng phải làm “phận
sự” thức khuya dậy sớm trông nom. Sau một tháng
chịu đựng, bà dâu đài các này tuyên bố một
câu xanh dờn:
- Trời đất ơi, nội cái chuyện má
bắt tui dậy sớm là tui đủ chêêết rồi.
Nói chi tới chuyện hầu hạ cơm nước ngày
ba bữa. Thôi tui về Sài gòn, chớ ở đây
trước sau gì có ngày tui cũng ...chêêết!!!
Trước lời buộc tội sặc mùi “sát khí”
trắng trợn này, bà Cả đành...á khẩu luôn.
Rồi không muốn mang tiếng là đao phủ thủ, bà
đành ngậm hờn để cậu Năm xách gói theo
vợ lên Sài gòn. Chỉ có mợ Tư Tâm quê bên Mỹ
Hiệp, nên dễ thích nghi với nếp sống của
gia đình chồng. Tuy đôi khi cũng gạt lệ khóc
thầm, buồn nhứt là không có chồng bên cạnh
để an ủi vỗ về lúc bị mẹ chồng
tiếng bấc tiếng chì!
Trưa hăm bốn ông bà Cả cùng Út Khanh, thêm hai
chị gái xuống ghe hầu trực chỉ Hồng
Ngự. Hôm sau mới rước dâu. Chiếc ghe lần này
được treo đèn kết hoa rực rỡ. Lễ
vật cũng rình rang hơn hôm đám hỏi bội
phần..
Trước cổng nhà cô dâu được trang hoàng
bằng lá đũng đỉnh, có treo tấm bảng
vẽ chữ Vu Quy màu
đỏ thiệt nổi. Đàng trai xin rước dâu
sớm để còn về Cao Lãnh. Vì vậy mới chín
giờ sáng buổi lễ đã bắt đầu. Rồi
sau bữa tiệc đơn giản do nhà gái đãi, ông bà
Cả, ông bà sui gái, tân lang và tân giai nhân, vợ chồng bà
mai Sáu Sơn cùng hai người con gái ông bà Cả xuống
ghe hầu. Những người đưa dâu đi một
chiếc ghe khác cũng được kết bông hoa
rực rỡ. Nhờ xuôi con nước nên mới quá
ngọ đoàn rước dâu đã về tới. Đám
con nít canh dưới bến lập tức chạy lên thông
báo. Thằng Đức cầm sẵn cây nhang, đợi
đoàn người từ dưới ghe lên tới
cổng là châm ngòi, dây pháo hồng dài ba thước treo trên
nhánh cây cam ngoài sân. Pháo nổ dòn tan văng xác đỏ
cả sân. Đám nhỏ reo hò, tranh nhau lượm pháo lép.
Tội nghiệp Út Khanh, bữa nay diện đôi giày
mới da còn cứng nên đau đớn quá chừng.
Vậy mà cũng phải nghiến răng chịu
đựng, không dám than một lời! Cô dâu mặc
chiếc áo cưới bằng cẩm nhung màu cánh sen. Sáng
nay bà Cả có cho thêm bộ dây chuyền nách và hai chiếc
vòng chạm long phụng, thêm bộ cà rá cửu khúc liên
hườn. Tất cả bằng vàng y. Cô dâu đeo
hết nữ trang nhà chồng cho, cộng thêm một
số bên đàng gái tặng, thành thử trên mình cô vàng
chóe...vàng là vàng...
Trong thân tộc có ông bà Hương Chủ Nghi, ông bà
Bảy Lân là em ông Cả. Ông bà Hội Đồng Danh là anh
rể bà Cả. Tân lang và tân giai nhân đứng
trước bàn thờ làm lễ. Đèn nến sáng choang,
hương trầm nghi ngút, không khí trang nghiêm. Nhưng trong
lòng mấy bà thím, bà dì giống như dầu sôi lửa
bỏng. Từ lúc thấy cô dâu, mấy bà đột
nhiên...thất sắc! Đợi nghi lễ xong xuôi, cô dâu
được đưa vô phòng thay áo, mấy bà lập
tức rút vô nhà sau. Bà Hội Đồng Danh ra lịnh:
- Con vợ thằng Tâm ra kêu cô Sáu Sơn vô đây cho
tao.
Mợ Tư lập tức chạy đi. Cô Sáu
vừa mới ló đầu vô chưa kịp hỏi có
chuyện gì thì đã nghe tiếng bà Hội rít lên:
- Trời đất ơi, thằng Khanh có đui què
(cái này thì có chút chút, nhưng lòng thương cháu khiến
bà... quên mất), sứt mẻ gì đâu mà cô Sáu nhẫn tâm
(?!) đi làm mai cho nó một con vợ đầu đít có
một tấc như vậy?
Bà Bảy Lân cũng phụ họa:
- Ứ hự, thấy con dâu rồi tui bủn rủn
tay chưn, hết muốn nấu nướng gì nữa!
Cô Sáu đang cười tươi như hoa, bỗng
dưng bị mấy bà tấn công tới tấp bèn phát
sùng:
- Ủa, lúc anh chị Cả nhờ làm mai đâu có ra
điều kiện cô dâu phải cao thấp bao nhiêu?
Ảnh chỉ nói cần nhứt con nhỏ hiền
thục...
Bà Hội ngắt ngang:
- Nhưng thằng Út cao nhòng. Con dâu đứng tới
nách nó coi giống y đôi đũa bị so le, cô không
thấy chướng mắt sao? Rồi nó còn sanh con
để cháu cho nhà mình.
Cô Sáu đâu chịu thua:
- Mấy chị chê rậm rề sao hồi đó
hổng ai làm ơn kiếm vợ dù cho thằng Út?
Bà Cả ở ngoài bước vô nghe mấy bà cãi
lẫy liền can:
- Thôi, nó có thấp một chút cũng hổng sao,
miễn mặt mũi dễ coi, tánh tình hiền hậu.
Chị Hội à, thằng Khanh nhà mình hổng
được lanh lợi. Kiếm mấy đứa
đẹp quá e sau này...sanh chuyện.
Nghe phân tách cũng có lý, tuy vậy mấy bà vẫn
hậm hực không vui. Bà Bảy tiếp tục chỉ huy
đám thợ nấu và bà Hội vùng vằng trở lên nhà
trên tiếp khách. Như thường lệ, khách khứa ai
cũng tấm tắc khen tài nấu nướng của bà
Bảy Lân.
Cô Hai Tú, con ông bà Bảy gả về Sa Đéc năm
ngoái, đang mang bầu gần ngày sanh nên xin về nhà cha
mẹ ruột. Tính ra khoảng rằm tháng giêng mới
tới ngày, nhưng sẵn dịp đám cưới Út
Khang cô về sớm để dự luôn thể.
Bụng dạ nặng nề, đi đứng khó
khăn nên cô được giao nhiệm vụ ngồi
một chỗ đơm rau sống ra dĩa. Quan khách
vừa bắt đầu nhập tiệc thì cô bỗng
thấy bụng đau lâm râm. Bà Bảy vội kêu con Na,
người giúp việc của bà cũng tới phụ
đám, dìu cô Hai về nhà nằm nghỉ. Bà nói chắc
tại cô ngồi lâu quá nên đau bụng. Buổi tiệc
vẫn tiếp tục vui vẻ tưng bừng. Độ
nửa tiếng sau, con Na chạy trở lại mặt mày hớt
hãi:
- Thưa bà Bảy, cô Hai bây giờ còn đau gắt
hơn hồi nảy. Cổ kêu tức lưng dữ
lắm. Ngồi cũng hổng được làm con
sợ quá.
Bà Bảy Lân vội vàng lau tay vô cái khăn rằn
rồi nó:
- Cha, điệu này chắc con Hai dám sanh sớm
lắm à. Mấy bữa nay tui thấy nó đi tiểu
thường hơn lúc trước. Thôi để tui dìa
đẳng coi sao.
Nói rồi bà tất tả đi thẳng ra cửa
hông. May mà hai nhà cách nhau chỉ độ trăm
thước. Chưa tàn cây nhang, con Na lại tái xuất
hiện, lần này mặt mày nó cắt không còn hột máu:
- Bẩm bà Cả, bà Bảy con nói cô Hai chuyển
bụng. Bà Cả làm ơn sai anh Đức đi
rước bà mụ giùm. Con phải dìa đẳng
liền.
Nói rồi không đợi bà Cả trả lời
trả vốn, nó vắt giò lên cổ chạy trở
về nhà. Nghe tin đó mấy ba đều lo lắng. Bà
Hội nói:
- Thôi tiệc cũng sắp tàn. Để con vợ
thằng Tư coi được rồi. Để tui
với con Hai Bạch lại đằng chị Bảy coi
giúp được gì hông.
Lúc hai người bước vô buồng thì thấy
cô Hai Tú đứng vịn cây cột mùng chịu trận,
mặt mày nhăn nhó lộ vẻ đau đớn vô cùng.
Bà Bảy đang lăng xăng sai con Na nấu nước
sôi. Còn bà lo soạn khăn lông, tã lót, áo cho en bé... Cô Hai
Bạch bước lại lấy tay xoa xoa bụng cô em
họ, miệng cổ võ liên hồi:
- Ráng lên em, ráng lên. Đau càng nhiều thì sanh càng
lẹ.
Cô Hai Tú đau quá, mồ hôi nhỏ giọt trên trán,
thều thào:
Chắc chết quá chị Hai ơi! Đau gì mà đau
dữ thần vầy nè. Em chịu hết nổi rồi
chị ơi. Biết vậy hồi đó hổng thèm có
bầu!
Bà Hội vừa sờ bụng cô hai Tú vừa la:
- Ý, nói bậy nà. Chết đâu mà chết. Ráng
chịu đau chút xíu, chừng đứa nhỏ ra là
hết liền. Bây hổng nghe người ta nói đau
như đau đẻ đó sao? Chèn đét ơi, cái thai nó
sụt tuốt xuống rồi đây nè. Còn bà mụ làm cái
giống gì mà lâu tới quá vậy hổng biết nữa.
Coi chừng nó sanh rớt.
Bà Hội vừa dứt tiếng, cô Hai Tú kêu:
- Con mắc đi cầu quá má ơi.
Bà Bảy vội lấy cái bô để giữa
buồng biểu con gái:
- Con đi đại vô đây đi.
Nhưng cô Hai Tú mắc cỡ không chịu ngồi
xuống. Bà Hội dỗ dành:
- Đi đại vô bô đi con. Đây có ai lạ
đâu mà mắc cỡ.
Khi mắc rặn quá cô Hai đành ngồi xuống bô
rặn một hơi, mặt mày đỏ ke, mồ hôi
nhỏ giọtù. Bà Bảy ngồi một bên đỡ con.
Cô Hai Bạch cầm quạt quạt lia lịa. Cô Hai Tú
rặn tới lần thứ ba thì bỗng có tiếng con
nít ọ ẹ yếu ớt trong ...bô!
Bà Hội hoảng kinh la lớn:
- Chèn ơi, con Hai sanh rồi!
Hai bà lính quýnh nhấc cô Hai
lên để kéo cái bô ra. Trong khi đó cô Hai Bạch lôi
đại cái mền trên giường xuống rồi trút
đứa nhỏ ra đó. Đứa nhỏ là con gái,
nhỏ xíu, đỏ hỏn, giống như con mèo
ướt. Cả ba còn đang quýnh quáng chưa kịp
cắt rún cho đứa nhỏ thì bà mụ vừa tới
kịp, theo sau là dượng Hai. Mọi người
thở phào, giao sản phụ lại cho bà này làm phận
sự. Đứa nhỏ chưa tắm xong cô Hai bỗng
la lên:
- Ui da, má ơi con còn muốn rặn nữa!
Mọi người kinh hãi nhìn nhau, không ngờ cô sanh
song thai. Cô Hai nói rồi gồng mình rặn một hơi
dài: thêm một đứa nữa chun ra. Bà mụ vừa
kịp giao đứa đầu cho bà Bảy là quay qua đón
liền đứa thứ nhì. Dượng Hai nghe xôn xao
trong buồng, nóng ruột khoác tấm màn thêu thò đầu
vô định hỏi, nhưng bị bà Hội đồng
xô ra:
- Đàn ông hổng được xớ rớ vô
mấy chỗ này, dơ lắm! Để chút nữa
dọn dẹp sạch sẽ rồi thằng Hai mày mới
được vô thăm. Hai đứa nhỏ ngộ
lắm!
Dượng Hai Tú há hốc miệng:
- Hai đứa?
Nhưng bà Hội đã quay lưng trở vô. Hai
đứa nhỏ giống nhau như hai giọt
nước được đặt nằm bên cạnh
mẹ. Bà mụ cẩn thận dặn con Na nấu
nước nóng, vô bốn cái chai thủy tinh đặt hai
bên hông mấy đứa nhỏ cho ấm áp. Bà Bảy
ở lại với con gái cho yên bụng. Dượng Hai
sau khi vô thăm vợ và chiêm ngưỡng hai cái tác phẩm
đầu tay (hơi bất ngờ)ø xong, bèn hớn hở
theo bà Hội trở lại đám cưới.
Tin cô Hai Tú sanh song thai được đón tiếp
nồng nhiệt. Đến chầu khui sâm banh, mọi
người đồng loạt giơ ly thật cao
để vừa chúc mừng cô dâu chú rể răng long tóc
bạc, vừa mừng dượng Hai Tú mới
được lên chức.
Trong sự vui mừng chung, mấy bà đâm ra quên
mất sự... thiếu thước tấc của cô dâu
và trước khi ra về mọi người không quên
cầu chúc hai gia đình một cái Tết thật tưng
bừng, náo nhiệt...