CƠM NGUộI
Tiểu Tử
Ông già đó lái xe đưa hai thằng cháu
nội sáu bảy tuổi đi ăn MacDonal's. Bữa nay
chúa nhựt, vợ chồng thằng con ông không có đi làm,
nhưng v́ phải đi dự đám cưới của
một người bạn vào buổi trưa nên thằng
con ông nhờ ông đến nhà vừa giữ nhà vừa
trông chừng hai đứa nhỏ. Nó đă điện
thoại cho ông hôm tuần trước để…"xí
chỗ" bởi v́ nó biết hai đứa em của nó
lâu lâu cũng nhờ ông làm như vậy. Nhà ông chỉ cách
nhà của các con ông có ba bốn chục phút xe hơi –
nếu xa lộ không bị kẹt – nên việc đi
lại không gây nhiều phiền phức. Ông sống
một ḿnh, thành ra khi đứa con nào cần, gọi ông là
ông "ừ"! Trừ phi ông đă hẹn lỡ với
mấy ông bạn già đi đánh bài ở nhà ông nào đó,
hay đi ăn phở ở khu 13 chợ tàu Paris…
Giữ hai đứa cháu đến bốn
giờ chiều vẫn chưa thấy cha mẹ chúng nó
về. Giờ này phải cho chúng nó ăn cái ǵ – quen giữ
mấy đứa cháu nên ông rành thông lệ đó. Ông
đề nghị đưa chúng nó đi ăn MacDo's, hai đứa
vỗ tay nhảy cẫng reo mừng. Vậy là ông chở
chúng nó đi, sau khi viết ít chữ để lại trên
bàn ăn cho vợ chồng thằng con ông biết.
Nhà hàng nằm ngoài đồng nên có sân
chơi rộng lớn với nhiều đu và cầu
tuột. Giờ này thật đông khách, nhứt là trẻ
con. Nhờ có băi đậu xe mênh mông nên ông già không phải
khó khăn t́m chỗ.
Vừa xuống xe, hai thằng nhóc chạy
thẳng ra sân chơi. Ông già nói vói theo bằng tiếng
Việt:
- Hai đứa muốn ăn cái ǵ
để ông nội lấy.
Hai đứa không quay đầu lại
nhưng nói to bằng tiếng Pháp:
- Hamburger và coca.
Ông lại hỏi:
- Không lấy happy meal hả?
Hỏi như vậy, v́ thông thường
trẻ con hay lấy món đó để có đồ
chơi.
Tụi nhỏ vừa trèo lên cầu tuột
vừa nói lớn bằng tiếng Pháp:
- Không! Cái đó của con nít!
Ông bật cười, vừa chửi
thầm " cha tụi bây" vừa bước vào trong.
Nối đuôi một lúc rồi ông mang mâm đồ ăn
ra ngồi ở một cái bàn ngoài sân dưới nắng,
cho ấm. Hai thằng cháu nội của ông đang chơi
cầu tuột, la hét bằng tiếng Pháp, om ṣm. Trong
đám trẻ tóc vàng, chúng nó tóc đen mắt hí nên dễ
thấy. Ông nh́n theo tụi nó trèo lên tuột xuống, chen
chúc với bầy tây con mà ông thấy thương.
Hai thằng cháu nội của ông chỉ
hiểu chớ không nói được tiếng Việt.
Tiếng Việt, tụi nó nói được có hai
tiếng " ông nội".( Đó là bây giờ, sau khi
được ông sửa nhiều lần. Chớ hồi
c̣n bốn năm tuổi, tụi nó gọi ông bằng "
ông nại", nghe thấy cười lắm !)Thành ra,
trong đối thoại giữa ông cháu, tụi nó nói
tiếng Pháp, c̣n ông th́ dùng tiếng Việt. Ông nghĩ
:" Cứ bắt tụi nó phải nghe tiếng Việt,
kẻo không chúng nó sẽ quên. Rồi ḿnh sẽ đốc
thúc ba tụi nó đưa tụi nó đi học nói và
học viết nữa".
Một lúc sau, thấy hai đứa nhỏ
chơi đủ lâu, ông đứng lên vẫy tay gọi:
- Tí ! Tú! Lại ăn nè!
Tụi nhỏ c̣n ráng tuột thêm hai lần
nữa rồi mới chạy vào, mặt mày đỏ
ửng, mồ hôi mồ kê. Ông nói:
- Vô toa-lét rửa tay rửa mặt rồi
ra ăn.
Hai đứa gật đầu nhưng
vẫn cầm ống hút chọc lủng nắp ly
giấy, hút vài ngụm coca trước khi hí hửng đi
vào bên trong. Ông mỉm cười nh́n theo mà nghe t́nh
thương dào dạt trong ḷng…Ông nhớ lại ở bên
nhà hồi xưa, hồi thời mà cha chúng nó bằng
tuổi chúng nó bây giờ, ông cũng hay dẫn đi "ăn
cái ǵ" lúc bốn năm giờ chiều chúa nhựt. Mà
ở Việt Nam đâu cần phải lái xe đi cả
chục cây số như ở xứ Pháp này. Cứ thả
bộ ra đầu ngơ là có đủ thứ để
"bỏ bụng": cháo ḷng, ḿ, phở v.v… Hồi
đó, khi được dẫn đi ăn, cha chúng nó
cũng có bộ mặt hí hửng giống như tụi nó
bây giờ. Vậy mà cũng đă gần bốn chục năm…
Hai đứa nhỏ trở ra ngồi vào
bàn ăn hamburger. Thằng lớn, tên Tí, để ư
thấy ông nội không có hộp MacDo's nào hết, bèn
hỏi:
- Ông nội không ăn ǵ à?
- Không, ông không có đói.
Ông cầm cái ly giấy đựng cà phê
đưa lên:
- Ông uống một cái cà-phê là đủ
rồi.
Thằng nhỏ, tên Tú, chen vào, miệng c̣n
ngồm ngoàm hamburger:
- Mấy người già kỳ cục
lắm! Ăn uống không giống ai hết!
Thằng anh rầy:
- Nói bậy ! Mày nói như vậy là không có
lễ độ!
Rồi nó lên giọng người lớn
để dạy em, nói chậm răi :
- Người ta nói : mấy người
lớn tuổi không biết cách ăn uống. Mầy
hiểu chưa?
Ông bật cười, chửi đổng
"Cha mầy"! Thằng Tí không hiểu tiếng
chửi đó nên hỏi:
- Ông nội nói cái ǵ vậy? "Cha
mầy" là nghĩa ǵ?
Ông đưa tay găi cổ, t́m cách giải
nghĩa:
- Ờ…ông muốn nói…Nghĩa là…Nghĩa là…
Thấy ông nội nó có vẻ gặp khó
khăn trong tiếng Việt, thằng Tí đề nghị:
- Ông cứ giải nghĩa bằng
tiếng Pháp đi, có lẽ dễ hơn đó!
Ông gật đầu, nói bằng tiếng
Pháp:
- Ông muốn nói rằng…muốn nói rằng
là… con dễ thương!
Thằng nhỏ mỉm cười, vừa
gật gật đầu vừa hí hửng nói:
- Merci! Merci!
Thấy thương quá, ông chồm qua
mặt bàn hôn lên má phinh phính của nó. Thấy vậy
thằng em đ̣i :
- C̣n con! C̣n con!
Ông bèn đưa tay ôm hai cái đầu
cụng lại rồi hôn chúng nó trơ trất. Hai
đứa rụt cổ cười lên hắc hắc.
Trong khoảnh khắc đó, ông già cảm thấy không c̣n
sự sung sướng nào bằng…
Ăn xong, thằng Tí xin phép ông nội cho
tụi nó tiếp tục chơi một lúc nữa. Ông vén tay
áo nh́n đồng hồ rồi gật đầu. Hai
đứa nhỏ vừa chạy đi vừa nói nửa
tiếng tây nửa tiếng ta : "Merci
ông nội !". Ông mỉm cười nh́n theo một lúc
rồi mới đi vào bên trong lấy thêm một ly cà phê.
Ngồi vào bàn, ông vừa nhăm nhi vừa
nhớ lại thời ông c̣n nhỏ. Hồi đó, ông
ở dưới quê với bà ngoại. Chiều nào đi
học về, cũng bước vào bếp bốc một
cục cơm nguội to bằng nắm tay rồi ra
ngồi ngoài hiên ăn với miếng đường mía
màu nâu sặm đen nhỏ bằng ngón chân cái. Vậy mà sao
ngon vô cùng! Và ngày nào cũng vậy. Hể nghe đói – ngoài
hai bữa cơm chánh – là cứ vô bếp lục cơm
nguội. Lúc nào nấu cơm, bà ngoại cũng nấu
nhiều. Bà nấu trong cái nồi đất và không
biết nấu cách nào mà khi nguội cơm dính vào nhau
chớ không bời rời. Cho nên chỉ cần cầm
chiếc đũa bếp xắn xuống một cái là có
ngay một cục cơm gọn bân! Nồi cơm nguội
luôn luôn nằm trên đầu ông táo. " Để
kiến đừng ḅ vô, v́ kiến sợ tro bếp".
Hồi đó nấu bếp bằng củi nên bếp
đầy tro. Lâu lâu, bà ngoại có hốt tro đổ
bớt, nhưng vẫn chừa lại một lớp
dầy để giữ than cho âm ỉ dùng "ghế"
nồi cơm. Bà giải nghĩa: "Sôi
vừa cạn nước là dập tắt lửa ngọn
rồi cời than với tro ra khỏi chưn ông táo,
bắc nồi cơm xuống đặt lên đó cho
gạo nở. Như vậy kêu là ghế nồi cơm.
Nấu cơm ngon hay không ăn thua ở cái chỗ biết
ghế hay không biết ghế. Chỉ có vậy thôi !".
Bà coi chuyện nấu cơm trong nồi đất và
bằng lửa củi là chuyện dễ ợt.
Điều quan trọng đối với bà ngoại là phải
nấu dư dư ra một chút. "Cho thằng nhỏ nó
có cơm nguội nó ăn". Nói như vậy chớ
thỉnh thoảng bà cũng cho "thằng nhỏ"
một khúc khoai ḿ hay một củ khoai lang…những thứ
không phải hiếm – nhứt là ở vùng quê – nhưng v́
nhà nghèo nên những thứ như vậy cũng trở
thành hiếm hoi cho lúc đói ḷng của" thằng
nhỏ"…
Nghĩ đến đó, ông già buông
tiếng thở dài. Sao mà có thể nghèo như vậy
được? Bà ngoại chỉ có mấy nọc
trầu, vài hàng cau, đôi ba cây ổi cây mít…Ngần đó
thứ chỉ đủ cho hai bà cháu có hai bữa cơm rau
khô mắm hằng ngày. Vậy mà bà ngoại cũng ráng nuôi
cho ông đi học. " Cái thứ mồ côi, Trời bù cho
cái khác. Thằng nhỏ sáng dạ học giỏi, bắt
nó ở nhà chăn trâu sao đành". Vậy là ông phải
cắp sách đến trường như mọi
đứa trẻ khác và chiều về nếu không có
củ khoai th́ vẫn c̣n có nồi cơm nguội... Thành ra,
cơm nguội đối với thằng nhỏ nghèo là
ông hồi đó, lúc nào cũng có giá trị như hamburger
của hai thằng cháu nội của ông bây giờ. C̣n
hơn thế nữa là nhờ có cơm nguội mà ông
đă đi hết bậc tiểu học một cách
trơn tru rồi sau đó thi đậu học bổng vào
trường lớn ở Sàig̣n, cũng dễ dàng như bà
ngoại nấu cơm trong nồi đất!
Ông già vén tay áo xem đồng hồ rồi
đứng lên gọi:
- Tí! Tú! Về, tụi con!
Hai đứa chạy lại mang mâm hộp
không ly không dẹp vào trong rồi theo ông nội chúng nó ra xe.
Về đến nhà th́ ba mẹ của hai
thằng nhỏ cũng đă về rồi. Ba chúng nó
hỏi bằng tiếng Việt:
- Tụi con đi chơi có vui không?
Hai đứa gật đầu. Thằng
Tí giành nói:
- Ông nội cho tụi này chơi cầu
tuột, chơi đu, lâu thật lâu. Đă luôn!
Ba chúng nó quay sang ông già:
- Tụi nó có ngoan không, ba?
- Ngoan chớ. Dễ dạy lắm.
Mẹ chúng nó vừa đưa cho mỗi
đứa một cái bánh sô-cô-la vừa nói bằng tiếng
Pháp:
- Mẹ tưởng tụi con không có đi
ra ngoài nên mẹ mua bánh cho tụi con đây.
Hai đứa vừa ôm mẹ hôn vừa nói
"Cám ơn! Cám ơn!" tía lia. Thằng Tú bẻ cái bánh
của nó ra làm hai rồi đưa phân nửa cho anh nó:
- Ăn với Tú nè! Để dành cái bánh
của Tí lác nữa ăn!
Thằng anh vui vẻ cầm lấy
phần bánh nói " merci" rồi vừa hôn lên má em
vừa nói bằng tiếng Việt:
- Cha mầy!
Mẹ nó giật ḿnh, trừng mắt, la lên
bằng tiếng Pháp:
- Tí ! Sao con chửi nó?
- Con đâu có chửi. Con nói nó dễ
thương mà!
- "Cha mầy" là tiếng chửi
đó!
- Hồi năy, ông nội nói "cha mầy là
dễ thương"!
Ông già bật cười trong lúc mọi
người đều ngạc nhiên nh́n ông không hiểu. Ông
nói :
- Ờ ! Hồi năy ba có giải nghĩa
như vậy khi thằng Tí nói một câu dễ
thương. Thật ra, hai tiếng đó tùy trường
hợp và tùy cách nói mà thành tiếng chửi hay tiếng
mắng yêu, tụi con hiểu không?
Mẹ chúng nó quay sang hai con, nói bằng
tiếng Pháp:
- Tiếng đó chỉ có người
lớn mới có quyền dùng thôi. Tụi con không
được nói, nghe chưa?
Thằng Tí gật đầu, rồi
vừa kéo thằng em đi vào trong vừa càu nhàu :
- Ồ… tiếng Việt Nam rắc rối quá!
Mấy người lớn nh́n nhau mỉm
cười. Ông già nói, giọng nghiêm trang:
- Ba nghĩ tụi con nên sắp xếp th́
giờ để chở tụi nhỏ đi học nói và
học viết tiếng Việt. Ở Paris thiếu ǵ
chỗ dạy. Ngoài ra, ba cũng muốn nhắc tụi con
thường xuyên nói tiếng Việt với chúng nó thay v́
dùng tiếng Pháp. Để cho chúng nó đừng quên. Ḿnh
đi lưu vong, bỏ hết mất hết. Chỉ c̣n có
tiếng nói mang theo mà cũng để cho mất luôn…th́
ḿnh sẽ thành ra cái giống ǵ, hả các con?
Giọng ông già bỗng như nghẹn
lại. Ba mẹ tụi nhỏ chừng như xúc
động , làm thinh. Yên lặng một lúc, mẹ thằng
Tí vừa đi vào bếp vừa nói:
- Để con đi làm cơm. Ba ở
lại ăn với tụi con nghen.
- Không, con. Chơi một chút rồi ba
về.
Ba tụi nhỏ rót trà vào tách đưa cho
ông già:
- Biết ba thích uống trà nên con có pha
sẵn b́nh Ô long cho ba đây.
- Ờ…Cám ơn con!
Ông già hớp một hớp, đặt tách
xuống, gật gù:
- Ùm…Ngon!
Rồi ông tiếp:
- Hồi năy, ở ngoài Mac Do's, tự nhiên
sao ba nhớ lại ba hồi nhỏ. Hồi đó, v́ nghèo
nên ba đâu có quà bánh ǵ để ăn. Ba chỉ biết
có cơm nguội ăn với đường mía, loại
đường cục đậm đen nh́n không thấy
thèm mà khi cắn vô mùi mật mía thơm phức làm
tươm nước miếng.
Ông già ngừng nói đưa tách lên môi
hớp một hớp trà, làm như ông vừa bắt
gặp lại vị ngọt đậm đà của
cục đường đen và ông cần một hớp
trà để đẩy đưa cho hậu vị…
Người con ông ngồi đối
diện, uống trà trong im lặng. Anh biết cha anh đang
sống lại với dĩ văng nên không dám làm xáo trộn
gịng suy tư của cha. Ông già nói tiếp:
- Hồi thời đó bà ngoại của ba
nấu cơm trong nồi đất, nhúm lửa bằng
giăm bào, chụm bằng củi. Muốn cho lửa
bắt phải hít hơi đầy phổi rồi dùng
ống trúc mà thổi nhiều lần. Ống trúc đó
gọi là " ống thổi". Khi sử dụng,
phải để ư. Bởi v́ ống thổi có một
đầu sạch và một đầu dơ. Đầu
sạch là đầu mà ḿnh chúm môi kê vào để thổi,
c̣n đầu dơ là đầu mà ḿnh thọc vào chỗ
có lửa. Đầu đó luôn luôn bị cháy nám đen và
dính tro bụi. Người không biết, thổi ở
đầu dơ, một lúc sau mồm mép dính lọ đen
thui mà không hay!
Ông già khịt mũi cười rồi
mới tiếp:
- Rồi phải đợi cơm sôi
để hạ lửa, sớm một chút là cơm nhăo,
trễ một chút là cơm khê. Nấu cơm cực
lắm chớ không phải như bây giờ nấu
bằng nồi điện, chỉ cần nhận có cái nút!
Ông ngừng nói, cầm tách lên hớp
mấy hớp trà. Ba thằng Tí cũng đẩy
đưa:
- Như vậy mới là tiến bộ,
chớ ba.
- Dĩ nhiên. Đó là điều cần
thiết cho cuộc sống. Bây giờ mà bắt mấy bà
mấy cô nấu cơm bằng nồi đất, bằng
lửa củi… chắc họ nổi loạn! Ba muốn
nhắc lại chuyện nấu cơm hồi trước
là để cho con thấy trong hột cơm hồi đó
có chút công sức của người nấu, có chút t́nh người
làm cho hột cơm có giá trị hơn hột cơm
"nhận nút" của thời bây giờ. Chỉ có
vậy thôi.
Ông già ngừng nói, nh́n thằng con một
chút rồi tiếp:
- Nhưng chuyện mà ba muốn nói ở
đây là chuyện "cơm nguội" . Cơm
nguội là một thứ chẳng có ǵ hấp dẫn ! Cho
dù nó có nằm trong nồi đất hay trong nồi
điện ǵ, nó cũng không gợi thèm như tô phở hay
tô ḿ. Nó không có chỗ đứng trong hàng quà bánh. Chẳng
ai để ư tới nó hết ! Vậy mà khi ḿnh đói và
chẳng có ǵ ăn th́ cục cơm nguội lại
trở thành "có giá"! Nó như loại bánh xe xơ-cua
của xe hơi : b́nh thường chẳng ai nh́n
đến, nhưng khi bị xẹp bánh mới thấy cái
bánh xơ-cua, dù đă ṃn lẵn, thật hữu ích vô cùng.
Ông già lại ngừng nói, tự tay rót trà
vào tách, chậm răi như để cho thằng con có
thời giờ" thấm " những ǵ ông muốn nói.
Sau một hớp trà, ông tiếp:
- Con thấy không? Cục cơm nguội
cũng có cái giá trị của nó đó chớ! Ngoài ra, khi
ăn cục cơm nguội, đối với những ai
chỉ biết nồi cơm điện chớ chưa
từng biết cái nồi đất như tụi con
chẳng hạn, th́ cục cơm nguội chẳng gợi
lên h́nh ảnh ǵ khác. Nhiều lắm là chỉ gợi lên
h́nh ảnh cái bánh xơ-cua thôi ! C̣n như đối
với những người như ba, nhai cục cơm
nguội là nhớ công ơn người thổi lửa
nấu cơm nuôi ḿnh. Nhai cục cơm nguội là nhớ
cái gốc nghèo của ḿnh. Cái gốc mà từ đó ba
đă cố gắng vươn lên để về sau,
ở Sàig̣n, tụi con mới có đủ thứ quà bánh
bỏ vào bụng khi cần, và để bây giờ, ở
đây, tụi thằng Tí thằng Tú mới có hamburger. Con thấy
không ? Cơm nguội đâu phải chỉ là cơm
nguội!
Dứt lời, ông già đứng lên cầm
tách trà uống một hơi. Ông đặt tách xuống
rồi nh́n ra ngoài:
- Thôi, ba về kẻo tối. Già rồi,
mắt mũi dở lắm, con à.
Rồi ông hướng vào trong, nói lớn:
- Ông nội về nghe tụi con!
Tụi nhỏ ló đầu ra cửa
buồng nói nửa tiếng Pháp nửa tiếng Việt
"Au revoir Ông Nội". Có tiếng mẹ chúng nó từ
trong bếp vọng ra: "Dạ ! Ba về. Lái xe cẩn thận
nghen ba!"
Ra đến cửa, ông già đưa tay
bắt tay thằng con. Anh ta cầm tay cha, vừa siết
mạnh vừa nói:
- Cám ơn ba! Cám ơn!
Trong cái siết tay đó, h́nh như
người con muốn nói lên một điều ǵ… Anh ta
đưa ông già ra xe, đứng nh́n theo chiếc xe đi
lần ra ngơ trong ánh hoàng hôn chập choạng. Xe đă
đi khuất mà anh ta vẫn c̣n nh́n theo hướng đó,
ân hận sao hồi năy ḿnh không nói được một
lời ǵ để cho cha hiểu rằng ḿnh thương
cha vô cùng…thương vô cùng…
Trên đường về nhà, ông già lái xe
chậm răi. H́nh ảnh cục cơm nguội vẫn c̣n
vươn vấn đâu đó ở trong ḷng. Bỗng ông
thở dài, lẩm bẩm: "Ḿnh, bây giờ, cũng chỉ là
một thứ cơm nguội đối với các con.
Tụi nó chỉ phone tới, khi nào tụi nó cần…"
Con đường trước mặt ông
sao thấy như dài thăm thẳm…
Tiểu
Tử